Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".
- Bộ đội Biên phòng Cà Mau phát huy vai trò nòng cốt bảo vệ chủ quyền biển đảo trong mô hình mới
- Lan toả tình yêu biển đảo qua nét vẽ thiếu nhi
- Cảnh sát biển Việt Nam sẽ khảo sát thực tế vùng biển, đảo Tây Nam
Hơn 15 năm làm phóng viên, những chuyến đi thăm, chúc Tết cán bộ, chiến sĩ trên vùng biển Tây Nam Tổ quốc, tôi may mắn được tham gia nhiều lần. Phóng viên tác nghiệp biển đảo vất vả, khó khăn nhiều lắm. Khi trên tàu hay lên đảo, anh em phóng viên luôn là lực lượng đi đầu, ngủ trễ, thức sớm, toàn tâm toàn ý tập trung cho công việc. Những khi giữa trùng khơi không sóng điện thoại, không tín hiệu 5G, cánh phóng viên ai cũng bồn chồn lo lắng vì tin bài chậm chuyển về toà soạn. Thú thật, khi thấy anh em tác nghiệp, trong tôi vẫn có cảm giác nôn nao khó tả, thương thật nhiều và trân trọng thật nhiều tinh thần quyết tâm, trách nhiệm của anh em trong từng câu chữ, khung hình, bức ảnh kịp thời chuyển về toà soạn để tin bài được đăng tải sớm nhất, hay nhất.
Ðoàn đại biểu Cảnh sát biển Việt Nam và các tỉnh, thành: Cà Mau, An Giang, Cần Thơ chụp ảnh lưu niệm trên tàu Cảnh sát biển 8005 trong chuyến khảo sát vùng biển đảo Tây Nam Tổ quốc. (Ảnh: Quốc Rin)
Chuyến khảo sát biển đảo Tây Nam lần này gồm đoàn công tác của Cảnh sát biển Việt Nam và đại biểu 3 tỉnh, thành gồm: Cà Mau, An Giang và Cần Thơ từ đảo ngọc Phú Quốc đến Ðặc khu Thổ Châu, tiến ra vùng biển khơi giáp ranh với Thái Lan, Malaysia, vòng về cụm đảo Hòn Khoai (Cà Mau), rồi về cụm đảo Nam Du, Ðặc khu Kiên Hải (An Giang) và khép lại hành trình ở điểm xuất phát từ ngày 12-16/5.
Tôi đã quen với hiệu lệnh buổi sớm trên tàu, “toàn tàu báo thức, báo thức toàn tàu”. Dậy thật sớm trên biển, ngắm bình minh Tổ quốc từ phía biển, luôn là khoảnh khắc mang vẻ đẹp thuần khiết với nguồn năng lượng dồi dào để bắt đầu ngày mới. Những ai được tham gia hải trình dài ngày trên biển, hẳn sẽ thêm yêu, thêm mến và nể phục những cán bộ, chiến sĩ của các lực lượng chuyên trách trên tàu. Với tàu Cảnh sát biển 8005, cán bộ, chiến sĩ trên tàu không chỉ chu đáo trong công tác hậu cần từ nơi ăn, chốn ở, đồ dùng sinh hoạt cá nhân, bữa ăn, giấc ngủ...; đảm bảo an toàn tuyệt đối cho đoàn công tác mà còn cho chúng tôi những ấn tượng vô cùng đặc biệt. Ðó là giai điệu đầy tự hào, duyên dáng của bản nhạc “Xin chào Việt Nam” vang lên mỗi buổi sớm; là bản tin thi đua trong ngày, vinh danh những cá nhân, tập thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ; là những buổi giao lưu văn nghệ sâu lắng nghĩa tình, thăng hoa cảm xúc...
Tàu Cảnh sát biển 8005.
Tàu thả neo bên ánh sáng của “thành phố biển” Tây Nam, nơi những “cột mốc sống” bảo vệ chủ quyền thiêng liêng biển đảo Tổ quốc đang hăng say với chuyến vươn khơi bám biển. Có lẽ ít ai để ý, nhưng khi tàu Cảnh sát biển 8005 neo đậu, những tàu đánh bắt gần đó luôn mở đèn sáng nhất, ánh sáng như reo vui để gởi những lời chào hỏi tin cậy, sự mừng vui chân tình của bà con ngư dân đến với lực lượng bảo vệ, thực thi luật pháp trên biển.
Thiếu tướng Trần Văn Xuân, Phó Chính uỷ Cảnh sát biển Việt Nam, Trưởng đoàn công tác, tâm tình rằng: “Mục đích của chuyến khảo sát lần này là nắm chắc tình hình đời sống quân và dân trên biển, đảo; hiệu quả công tác dân vận, tuyên truyền pháp luật về biển, đặc biệt là các quy định về phòng, chống khai thác hải sản bất hợp pháp, không báo cáo và không theo quy định (IUU). Bà con nhìn thấy tàu của đoàn, thấy lực lượng chức năng mà phấn khởi, tin cậy như thế thì đó là minh chứng thuyết phục nhất, sinh động nhất cho kết quả thực tế”.
Tàu 8005 đưa đoàn công tác đến với những tàu Dân quân thường trực, Kiểm ngư, Cảnh sát biển và bà con ngư dân đang thực thi nhiệm vụ, đánh bắt trên vùng biển Tây Nam. Những cái bắt tay chân tình, lời động viên ấm áp, phần quà nhỏ trao tay, ánh mắt biết nói trong giây phút gặp gỡ thoáng chốc nhưng đong đầy tình cảm khiến mặt biển lao xao thương mến. Ðoàn công tác không chỉ trao quà, mà còn được tặng quà là mớ cá, mớ mực biển tươi với lời nhắn thiệt dễ thương của ngư dân miền Tây “gởi ăn lấy thảo”. Nâng niu trên tay ảnh Bác Hồ, cờ Tổ quốc, những ngư dân mặt rám nắng, đọng muối biển khơi nở nụ cười còn rạng rỡ hơn cả mặt trời đang nắng chói chang.
Đảo Nam Du.
Hải trình lần này cho chúng tôi thấy sự giàu đẹp và kỳ vĩ của biển đảo Tây Nam Tổ quốc. Ðảo ngọc Phú Quốc lấp lánh. Thổ Châu, Nam Du, Hòn Khoai đang vươn mình với những công trình, dự án mang tầm vóc chiến lược. Người tới thấy ở đó tương lai giàu đẹp của biển đảo không chỉ với nguồn lợi thuỷ hải sản dồi dào, mà là du lịch biển, là những công trình, dự án trọng điểm của đất nước trong kỷ nguyên vươn mình. Không bao lâu nữa, biển đảo Tây Nam sẽ có những cảng hàng không quốc tế, cảng biển quốc tế, những thiên đường du lịch quốc tế... Từ phía biển, vị thế của từng địa phương và của cả đất nước sẽ băng băng trùng khơi mà toả sáng.
Khi về tới Hòn Khoai, nhiều thành viên đoàn Cà Mau nói vui: “Từ đây về nhà gần xịu rồi, tới quê mình rồi”. Trung tá Nguyễn Ðình Thắng, Ðồn Biên phòng Hòn Khoai mời khách ly rượu, miếng xoài xanh lúc chia tay. Riêng đoàn Cà Mau, anh em Hòn Khoai gởi mớ cá khô, mớ xoài quê hương đem theo. Hòn Khoai tôi đến nhiều lần, nhưng lần này đã thấy hiển hiện vóc dáng của tương lai với Cảng lưỡng dụng nước sâu, với tuyến đường vượt biển. Hòn Khoai mai mốt là đất liền, là “mũi của con tàu Tổ quốc Việt Nam vươn ra biển lớn” như lời Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã khẳng định. Tôi nhớ về những miền ký ức cũ, khi người anh ruột công tác ở Trạm Kiểm lâm cụm đảo Hòn Khoai. Bận bão lớn Linda (số 5) năm 1997, má tôi dắt chị dâu lặn lội về tuốt dưới Rạch Gốc để ngóng tin anh sau bão. Khi thấy anh về bình yên, cả nhà bật khóc mừng vui...
Những chuyến hải trình dài ngày, luôn mang đến những chiêm nghiệm riêng tư, sâu sắc về đời sống mỗi người, nhất là với những ai lần đầu trải nghiệm. Ðối diện với bao la biển cả, người ta thấu hiểu hơn, chia sẻ hơn với nỗi vất vả, nhọc nhằn của ngư dân bám biển, của những cán bộ, chiến sĩ gác lại tình riêng để cống hiến cho nghĩa lớn và tưởng niệm trang nghiêm trước những anh hùng, liệt sĩ, ngư dân đã khuất ở thềm lục địa Tây Nam đất nước... Ðể mỗi người trân quý hơn những dòng tin nhắn ngắn ngủi, những cuộc gọi gặp gỡ người thân yêu sau những ngày không có tín hiệu sóng điện thoại giữa trùng khơi. Cảm thấy may mắn, hạnh phúc hơn, trân trọng hơn với những tiện nghi thường nhật của đời sống trên đất liền mà lâu nay dễ chừng coi đó là chuyện quá đỗi bình thường, không đáng để nhắc tới như ly cà phê buổi sáng, tiếng chim hót đầu ngày, hàng cây trên phố...
Trên chuyến hải trình, tôi cùng mọi người đã hoà cùng giai điệu của biển đảo, của Tổ quốc, vang xa ca từ “Nối vòng tay lớn” của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từ boong tàu 8005 trong biển đêm lộng lẫy: “Rừng núi dang tay nối lại biển xa; Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà”. Giai điệu âm nhạc đã nối lòng mình, hoà tim mình vào với mọi người để “bàn tay ta nắm, nối trọn một vòng Việt Nam”.
Lễ tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ và đồng bào tử nạn ở thềm lục địa Tây Nam của Tổ quốc.
Bản thân tôi rất tâm đắc với câu nói của Ðại tướng Phan Văn Giang, Phó Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng rằng: “Những ai đi đến Trường Sa, quay trở về sẽ yêu Tổ quốc mình hơn rất nhiều”, bởi tôi đã thật sự tự mình kiểm nghiệm điều ấy. Sau chuyến hải trình lần này, tôi chia sẻ suy nghĩ riêng tư rằng, khi trở về, mỗi người sẽ thấy trọn vẹn tự hào, tin yêu vào tương lai rực rỡ, trường tồn của Ðảng ta, của Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc từ phía biển đảo Tây Nam Tổ quốc.
Ghi chép của Phạm Quốc Rin

Truyền hình



Xem thêm bình luận