Thứ bảy, 20-6-26 17:23:44
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

65 năm vun đắp nghĩa tình

Báo Cà Mau Trung tuần tháng 5/2026, tôi nhận được cuộc điện thoại của anh Phạm Phi Thường, thủ trưởng cũ của tôi, nguyên Giám đốc Ðài Phát thanh - Truyền hình Cà Mau. Anh nói tới đây cần làm một bộ phim tài liệu về Trường Nội trú Cà Mau - Ninh Bình, nhờ tôi viết kịch bản.

Lễ kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Cà Mau - Ninh Bình là dịp hai địa phương cùng nhìn lại chặng đường thuỷ chung, son sắt và tiếp tục vun đắp nghĩa tình cho hôm nay.        Ảnh: TIẾN LÊN

Lễ kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Cà Mau - Ninh Bình là dịp hai địa phương cùng nhìn lại chặng đường thuỷ chung, son sắt và tiếp tục vun đắp nghĩa tình cho hôm nay. Ảnh: TIẾN LÊN

Tôi từng viết về nghĩa tình Cà Mau - Ninh Bình, từng lần theo những trang tư liệu về phong trào kết nghĩa Bắc - Nam, nghe kể về những người con Ninh Bình vào Cà Mau chiến đấu, lập nghiệp; từng xúc động trước câu chuyện những thiếu niên Cà Mau được nuôi dạy trong vòng tay thầy cô đất cố đô. Vậy mà, khi nghe anh Phi Thường nhắc đến Trường Nội trú Cà Mau - Ninh Bình, trong tôi vẫn có một khoảng lặng.

Từ cuộc điện thoại đó, tôi bắt đầu lần lại câu chuyện.

Cà Mau ở địa đầu cực Nam, nơi đất liền vươn mình ra biển lớn. Ninh Bình ở đồng bằng Bắc Bộ, nơi núi đá Tràng An soi bóng xuống dòng sông xanh, nơi cố đô Hoa Lư còn lưu giữ trầm tích ngàn năm lịch sử. Một bên là biển, một bên là núi. Một bên mặn mòi, phóng khoáng; một bên trầm mặc, cổ kính. Vậy mà suốt 65 năm qua, hai vùng đất này đã gần nhau bằng một sợi dây không thể đo bằng cây số. Sợi dây đó bắt đầu từ năm 1960, trong phong trào kết nghĩa Bắc - Nam.

Hồi đó, đất nước còn chia cắt. Miền Bắc là hậu phương lớn, miền Nam là tiền tuyến lớn. Ninh Bình kết nghĩa với Cà Mau, nhận Cà Mau như nhận một phần ruột thịt của mình.

Và nghĩa tình lớn, nhiều khi bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Một củ khoai được chia đôi. Một tấm áo gửi cho đứa trẻ miền Nam. Một lon gạo nhường trong ngày thiếu thốn. Một người thầy đất Bắc cúi xuống sửa từng nét chữ cho học trò đất mũi. Một chiến sĩ Ninh Bình hành quân vào Nam, sống, chiến đấu, rồi nằm lại trong rừng U Minh, trên bãi bồi Rạch Gốc, Ngọc Hiển như nằm lại giữa quê nhà.

Năm 1964, giữa bom đạn, thiếu thốn trăm bề, Trường Nội trú Cà Mau - Ninh Bình ra đời. Những dãy nhà lá đơn sơ. Những đứa trẻ xa nhà. Những bữa cơm còn thiếu. Những đêm nghe tiếng gió rừng tràm, rừng đước, mà trong lòng mỗi đứa trẻ chắc vẫn đau đáu nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ quê nhà đang chìm trong khói lửa. Nhưng ở đây, họ có thầy cô.

Những người thầy, người cô Ninh Bình dạy học trò cách yêu quê hương, thương đất nước, cách đứng vững trước thử thách của một thời mà mỗi phận người đều phải gánh trên vai phần riêng của lịch sử. Giáo viên chăm học trò bằng từng bữa ăn, từng manh áo, từng cuốn vở, từng giấc ngủ không yên trong tiếng bom đạn vọng về.

Từ mái Trường Nội trú Cà Mau - Ninh Bình, nhiều thế hệ học sinh đã trưởng thành. Có người trở thành cán bộ, bác sĩ, nhà giáo, kỹ sư, sĩ quan. Có người đi qua chiến tranh, trở về với đời thường, lặng lẽ đóng góp cho quê hương. Có người trở thành anh hùng. Trong số cựu học sinh trường có Thiếu tướng Hồ Việt Lắm, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cuộc đời ông, ở một nghĩa nào đó, là sự tiếp nối đẹp đẽ của mái trường năm xưa: từ con chữ đến lý tưởng, từ lòng biết ơn đến trách nhiệm với Tổ quốc.

Sau ngày đất nước thống nhất, nghĩa tình Cà Mau - Ninh Bình lại chảy theo một nhánh khác. Hàng ngàn gia đình Ninh Bình rời núi Rồng, Tràng An, Hoa Lư, rời đồng đất Bắc Bộ, vào đất mũi lập nghiệp. Hồi đó, đất Minh Hải rất hoang sơ. Rừng tràm, rừng đước bạt ngàn. Nước mặn, nước phèn thay nhau thử thách. Muỗi mòng, mưa nắng, đường sá cách trở. Có khi muốn dựng một căn nhà cũng phải chắt chiu từng tấm ván, từng cây cột.

Người Ninh Bình bám đất, bám rừng, bám vuông tôm, bám ruộng lúa. Bà con học cách sống với nước mặn, nước phèn, học cách đi xuồng, giăng lưới, đắp bờ, cách làm nhà trên vùng đất mới. Rồi dần dần, họ thành người Cà Mau lúc nào không hay. Người Cà Mau cũng thương họ như thương bà con mình. Có gì chia nấy. Một lon gạo, một bữa cơm, một tấm lá lợp nhà, một lời chỉ cách sống với đất khó. Những điều đó nghe nhỏ, nhưng ở xứ đất mới, nó quý lắm. Bởi người mới đến cần nhất không phải chỉ là chỗ ở, mà là cảm giác được nhận vào cộng đồng.

Ông Trần Kim Chung, Trưởng ban Liên lạc đồng hương Ninh Bình tỉnh Cà Mau, bày tỏ, với bà con đồng hương Ninh Bình ở Cà Mau, Ninh Bình là nơi chôn nhau cắt rốn, còn Cà Mau là nơi bén rễ đời mình.

Nghĩa tình vừa nằm trong hồi ức, vừa hiển hiện trong nhịp lao động hằng ngày. Ông Lê Văn Mạnh, Phó Giám đốc Hợp tác xã Tân Hiệp Phát (xã Ðất Mới), một người con Ninh Bình, đưa hợp tác xã ngày càng ăn nên làm ăn, đóng góp thiết thực cho miền đất Cà Mau trọng nghĩa, trọng tình.

Ở cấp độ địa phương, năm 2025, Cà Mau, Bạc Liêu và Ninh Bình cùng tổ chức hai hội nghị kết nối cung - cầu hàng hoá, quy tụ hơn 50 cơ sở, doanh nghiệp, hợp tác xã, chủ thể OCOP tham gia trưng bày, quảng bá sản phẩm; qua đó có 21 biên bản hợp tác được ký kết. Tại Hội chợ Công thương vùng đồng bằng Sông Hồng - Ninh Bình, 2 tỉnh tổ chức 2 gian hàng chung, hỗ trợ 6 doanh nghiệp giới thiệu sản phẩm và ký kết thêm 4 biên bản hợp tác. Ðứng giữa gian hàng, nhìn những gói bánh phồng tôm, con cua, tôm khô, cá khô, yến sào tinh chế của Cà Mau, cùng những sản phẩm của Ninh Bình như tinh bột sắn dây, tinh bột nghệ, trà thảo mộc..., cảm nhận trong đó dòng chảy giao thương rất sống động.

Tháng 12/2025, Cà Mau và Ninh Bình kỷ niệm 65 năm kết nghĩa, đồng thời ký kết chương trình hợp tác giai đoạn 2025-2030. Tôi thích cách hai địa phương nói về những không gian văn hoá trong giai đoạn mới. Cà Mau muốn có một không gian quảng bá ở Ninh Bình, nơi du khách đến Tràng An, Tam Cốc - Bích Ðộng, Bái Ðính có thể nhìn thấy hình ảnh Ðất Mũi, rừng đước, biển trời, sản phẩm OCOP phương Nam. Ngược lại, Cà Mau cũng mở không gian để Ninh Bình hiện diện ở Mũi Cà Mau, ở những điểm du lịch, điểm trưng bày sản phẩm. Một “góc Cà Mau” giữa đất cố đô. Một “góc Ninh Bình” nơi địa đầu phương Nam. Nghe thôi đã thấy ấm lòng.

Văn hoá có chỗ đứng thì nghĩa tình cũng có hình hài: cây đờn kìm đặt ở Ninh Bình; cổng thành Hoa Lư đặt tại Cà Mau; cầu cảnh quan kết nối Ðền Tưởng niệm Anh hùng liệt sĩ và người có công tỉnh Cà Mau - những ý tưởng thể hiện cách mỗi vùng đất gửi cho nhau biểu tượng của mình.

Nhưng nghĩa tình sâu nhất vẫn là khi đi vào đời sống người dân. Tôi được biết, tới đây nghĩa tình Cà Mau - Ninh Bình sẽ tiếp nối hiện hữu ở một trạm y tế được đầu tư khang trang để chăm sóc sức khoẻ người dân vùng xa được tốt hơn; ở những mái nhà mới dành cho hộ nghèo, khó khăn, giúp bà con an cư; ở những phòng học mới cho trẻ em vùng ven biển; ở những con đường, cây cầu nối xóm làng, mở ra những cơ hội làm ăn cho người dân...

Sau nhiều ngày đọc tư liệu, lần theo từng nhân vật, tôi hiểu vì sao cuộc điện thoại của anh Phạm Phi Thường hôm ấy làm tôi lặng đi. Bởi lẽ, anh không chỉ giao cho tôi một kịch bản phim tài liệu, mà trao cho tôi một món nợ nghĩa tình - món nợ với những người thầy đã giữ con chữ trong chiến tranh, với những học trò đã lớn lên từ mái trường ấy, với những người Ninh Bình đã gửi tuổi xuân ở đất Cà Mau.

Tôi biết, một bộ phim tài liệu 30 phút không thể nói hết 65 năm. Một bút ký vài ngàn chữ không thể chở hết bao phận người, bao cuộc tiễn đưa, bao bữa cơm thiếu thốn, bao giọt nước mắt đoàn viên, bao cái bắt tay hợp tác hôm nay. Nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức có thể, để giữ lại được phần hồn của câu chuyện. Mong muốn khán giả sau khi xem xong, trong lòng còn đọng lại điều gì đó. Một chút ấm. Một chút thương. Một chút tự hào. Một chút nhắc nhớ rằng đất nước này đã đi qua bao chia cắt để có ngày liền một dải, và trong hành trình ấy có những mối nghĩa tình đáng được gìn giữ như gìn giữ một phần máu thịt.

Chừng nào rừng đước còn bám đất ở Mũi Cà Mau, chừng nào núi Tràng An còn soi bóng xuống dòng sông xanh, nghĩa tình Cà Mau - Ninh Bình vẫn còn đó. Không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ chảy qua từng thế hệ, như con nước phương Nam, như mạch nguồn trong đá núi, như một lời hẹn đã bắt đầu từ năm 1960 và còn đi tiếp, rất xa, về phía tương lai.

Nguyễn Hoàng Lê

Tấm lòng người dân Cà Mau với Bác Hồ

Những ngày tháng 5, khi cả nước hướng về kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, chúng tôi tìm về xã Châu Thới thăm Ðền thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ðây không chỉ là Di tích Lịch sử - Văn hoá quốc gia mà còn là biểu tượng của lòng trung kiên và tình cảm son sắt mà người dân địa đầu cực Nam Tổ quốc dành cho vị lãnh tụ kính yêu.

Lung Máng Diệc - Vết thương và sự tri ân

Những ngày tháng 4, cả nước rộn ràng không khí hướng về kỷ niệm 51 năm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2026) với niềm xúc động lẫn tự hào. Nhưng giữa niềm tự hào chung của dân tộc, ở Lung Máng Diệc vẫn còn khoảng lặng của mất mát, nhắc nhớ rằng phía sau hoà bình, độc lập là những hy sinh không thể nào quên.

Tự hào tiếp nối truyền thống

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, hành trình trở về với cội nguồn đang được người trẻ lan toả mạnh mẽ. Lịch sử không còn là những trang sách khô khan mà hiện hữu qua từng ký ức, tái hiện qua từng “địa chỉ đỏ” và truyền đi thông điệp: phải biết trân trọng, gìn giữ và tiếp nối truyền thống dân tộc.

80 năm Trận Giồng Bốm - Vọng mãi khúc tráng ca

Sáng 30/4, tại Di tích Lịch sử quốc gia Địa điểm trận Giồng Bốm (xã Phong Thạnh), UBND tỉnh Cà Mau long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (15/4/1946-15/4/2026).

Sáng ngời tinh thần “cứu nước là cứu đạo”

Cách nay tròn 80 năm, tại xã Phong Thạnh đã diễn ra trận chiến ác liệt chống thực dân Pháp xâm lược. Toà thánh Ngọc Minh bị tàn phá nặng nề, 137 chiến sĩ “áo trắng” anh dũng hy sinh. Dù không giành thắng lợi về quân sự, trận Giồng Bốm đã tạo tiếng vang khắp Nam Bộ, giáng đòn mạnh vào âm mưu của kẻ thù.

Trọn nghĩa tri ân

Thời gian qua, công tác “đền ơn đáp nghĩa” tại xã Hưng Mỹ luôn được quan tâm thực hiện, thông qua những việc làm thiết thực và giàu tính nhân văn. Từ những phần quà tri ân, những mái nhà tình nghĩa đến sự sẻ chia trong đời sống hàng ngày, tất cả góp phần chăm lo tốt hơn cho các gia đình thương binh, liệt sĩ và người có công với cách mạng, tô thắm đạo lý "uống nước nhớ nguồn" trong cộng đồng.

Sức sống cách mạng qua những địa danh anh dũng

Ði qua những năm tháng đạn bom, cùng với xương máu, hy sinh của biết bao anh hùng liệt sĩ, những địa danh như: Chống Mỹ, Anh Dũng, Quyết Chiến, Quyết Thắng... đã gắn liền với công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Hơn nửa thế kỷ thống nhất, những tên gọi này vẫn vang vọng hào khí cha ông, đóng vai trò quan trọng trong việc bồi đắp truyền thống cách mạng cho các tầng lớp Nhân dân, nhất là thế hệ trẻ.

Người lưu giữ lịch sử

Với nhiều người dân Cà Mau, ông Sáu Sơn là gương mặt quen thuộc, như “người kể chuyện lịch sử” - Chủ nhiệm Câu lạc bộ (CLB) Kể chuyện lịch sử tại Bảo tàng tỉnh Cà Mau. Ông đã dành nhiều năm cuộc đời để truyền lửa đam mê lịch sử cho thế hệ trẻ.

Giồng Bốm - 80 năm vọng mãi hào khí kháng chiến

"Ai qua Giồng Bốm hôm nay/ Nhớ ngày khởi nghĩa chống Tây hôm nào". Cách nay 80 năm trận Giồng Bốm ghi dấu một mốc son chói lọi trong cuộc đấu tranh chống Pháp của Nhân dân vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc. Sự hy sinh của những nghĩa quân “áo trắng” là biểu tượng bất diệt cho tinh thần "đạo không rời đời, dân không rời nước", để lại niềm xúc động và sự tri ân sâu sắc trong lòng hậu thế. Trong tiến trình phát triển, di tích Giồng Bốm đã trở thành bảo tàng tinh thần lưu giữ những giá trị vô giá cho thế hệ mai sau.

Hào hùng chiến thắng Ðất Cháy

Tháng 4/1971, trong cái nắng như đổ lửa, cánh đồng Ðất Cháy (xã Phong Lạc cũ, nay là Xã Trần Văn Thời) ngả màu vàng sậm, những gốc rạ trơ đen, mương phèn khô nứt nẻ; bờ chuối, hàng tràm sau hậu đất lá khô rủ xuống, vàng hoe.