Thứ bảy, 29-8-26 05:44:53
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Kỷ vật của ba

Báo Cà Mau (CMO) Biết tôi mê đồ xưa, đồ “độc lạ”, mỗi lần sắp xếp đồ đạc, má tôi hay để ý có cái gì để dành cho tôi hay không. Hôm về thanh minh, má đưa cho tôi một cuốn sổ ố vàng, vài chỗ bị mối ăn, nhưng vẫn còn khá tươm tất. Mở ra coi mới biết đó là cuốn sổ… ghi tiền, ghi lúa của ba tôi hồi xưa.

Cuốn sổ chừng 40 trang, bắt đầu ghi từ năm 1984 và kết thúc vào năm 1991, bao gồm các khoản thu chi, mua bán trong gia đình. Trong số này, những trang ghi “bán chiếu” và “chia lúa thịt heo” làm tôi nhớ và thích nhất, vì nó gắn liền với biết bao kỷ niệm của thời thơ ấu.

Cuốn sổ đơn sơ nhưng mang nhiều kỷ niệm khó quên.

Ba má tôi đông con mà nhà thì ít ruộng, mỗi năm chỉ làm có một vụ lúa mùa, nên nếu trông cậy vào mảnh ruộng thì chỉ đủ lúa ăn, chứ chẳng bao giờ có dư. Vậy nên, quanh năm hai vợ chồng phải xoay xở làm thêm nhiều nghề để cải thiện thu nhập.

Quê má tôi ở xã An Xuyên, nơi có nghề dệt chiếu khá nổi tiếng khi xưa, mà dân trong vùng vẫn quen gọi là “chiếu Tân Lộc”. Nhà ngoại, các dì, các gia đình có bà con với má tôi hầu như nhà nào cũng làm nghề dệt chiếu. Mỗi năm, khi lúa cấy đã cứng cây, ba má tôi chèo xuồng về ngoại mua chiếu để bán lại kiếm lời. Bận đi thì chở rau, cá, trái cây lên biếu ngoại, bận về thì một xuồng “be mười” lặc lè chiếu.

Tôi khi đó mới năm - sáu tuổi, lâu lâu được ba má cho theo về ngoại. Ðường xa, phải đi từ khi gà chưa gáy, hai người thay phiên nhau vừa chèo, vừa bơi mà lần nào tới nhà ngoại cũng tối mịt. Bận về xuồng nặng, nếu may gặp nước xuôi, ba tôi quay ngược hai mái chèo lên trời, lấy cái mền buộc căng ra bốn góc làm buồm. Xuồng chạy ro ro, chỉ cần ngồi sau lái lấy cây dầm làm bánh lái. Hôm nào gặp nước ngược, gió ngược, ba tôi phải lên bờ, ngoai chặt dây xuồng vô lòng bàn tay rồi quàng lên vai kéo đi chứ không tài nào chèo nổi. Ðó thật sự là những hình ảnh in đậm vào tâm trí tôi, khó có thể phai mờ.

Chiếu mua về số bán tại nhà, số thì má tôi chở đi bán dạo. Tôi xưa hay đòi theo má đi bán chiếu. Má chèo xuồng, tôi ngồi mũi vừa cầm dầm bơi vừa “phụ trách” rao hàng. Gặp nhà là gân cổ lên rao “chiếu….u..u hôn…nnnn…”. Nghe ai kêu là mừng húm, xuồng ghé bến thì lẹ làng nhảy lên bờ buộc dây, rồi lăng xăng… tiếp thị.

Buôn bán cũng nhằm ngày, bữa đắt bữa ế. Hôm nào bán được lưng lưng xuồng, hai má con vui hỉ hả. Trên đường về, má hay ghé mấy tiệm dọc đường mua cho tôi vài cái bánh, ít đồ chơi.

Thời đó tiền mặt hiếm, phần lớn hình thức thanh toán khi giao dịch của nhà nông đều quy ra lúa. Năm 1985-1990, một đôi chiếu bán được một giạ rưỡi lúa, mua một chiếc thì một giạ lưng. Mười nhà mua thì hết sáu - bảy nhà mua bằng lúa, qua Tết thu hoạch rồi đong. Chiếu chở đi bán có khi ế, chứ chiếu ở nhà bán đắt như tôm tươi; bà con ưa chiếu ba má tôi bán vì mang “thương hiệu chiếu Tân Lộc” đẹp, bền mà giá lại phải chăng. Gần Tết, chiếu đem về bán không xuể. Lâu lâu, có gia đình chuẩn bị cưới hỏi đặt hàng ba má tôi vài đôi chiếu bông loại tốt, “phiên bản” có lẫy chữ, lẫy hình trái tim… một đôi giá gấp hai - ba lần chiếu thường. Cuốn sổ của ba tôi, có đến vài trang ghi chi chít các giao dịch mua bán chiếu với bà con hàng xóm.

Sau Tết độ chừng nửa tháng là xong mùa lúa, ba má tôi và các anh chị lớn lại chèo xuồng đi “gom” lúa bà con nợ. Ngoài lúa mua chiếu còn có lúa chia thịt heo.

Những ngày giáp Tết xưa, nhà tôi thường làm heo chia lúa. Heo nuôi thì một là bán heo “đứng”, hai là làm thịt để một ít ăn Tết, một ít chia cho bà con. Làm heo chia lúa cực, nhưng lời hơn. Mấy năm đó, một ký hai thịt đổi một giạ lúa, các loại xương, đầu thì rẻ hơn một chút. Một con heo tròm trèm trăm ký, làm thịt ra thì ngoài cái bánh chè cho mấy tay mổ heo nướng nhậu tại chỗ, nhà để lại chút ít thịt mỡ làm nhân bánh tét, một ít mỡ “thắng” để dành chiên xào, ít thịt để kho tàu cúng đưa ông bà…, phần còn lại thường hết veo trong buổi sáng.

Xứ đồng Cà Mau nhiều tôm cá, nhưng lại hiếm thịt heo. Cứ thông báo ngày làm heo là sáng sớm bà con đã kéo tới rần rần. Vui ở chỗ, những nhà càng nghèo thì càng “chịu chơi”, ngoài chia thịt, mỡ họ còn lấy thêm các món như đầu, giò, sườn hay xương mông... Chia thịt heo nhà này xong, vài bữa sau tới nhà khác làm heo thì họ lại tới chia tiếp. Bởi vậy mới có chuyện tới ngày đi lấy lúa thịt heo thì hai ba “chủ nợ” đụng nhau. Ðống lúa nhà “con nợ” nhỏ xíu, nếu đong đủ số để trừ nợ thì cầm chắc hết sạch, lúc đó các “chủ nợ” lại… ngao ngán thoả thuận với nhau mỗi người lấy một ít, chừa cho họ ít lúa ăn và làm giống cho vụ sau. Dân Cà Mau là vậy, họ coi trọng cái tình, cái nghĩa hơn những giá trị vật chất đơn thuần.

Trong cuốn sổ của ba, tôi thấy nhiều trang ghi chữ “R” thật lớn, đè lên các thông tin; hoặc gạch ngang tên người, tức là món nợ đã được thanh toán xong. Bên cạnh, vẫn còn nhiều trang không thấy đánh dấu gì, có lẽ là món nợ chưa được trả. Gần 40 năm rồi, những người có tên trong sổ có người còn, người đã mất, nhưng lật từng trang giấy, kỷ niệm vẫn đong đầy khi bất chợt bắt gặp vài cái tên thân thuộc ngày xưa.

Tôi nhớ lúc nhỏ, ba tôi hay kể đã xoá nợ cho nhiều người bởi họ quá nghèo. Hoặc có những người đột ngột qua đời, ba tôi đến viếng, thắp nhang khấn vái vong hồn người quá cố rồi tuyên bố xoá món nợ cho gia chủ, vì không muốn bà con thiếu nợ dây dưa cho đến đời sau. Người ta hay nói “những thứ cho đi là còn mãi”, tới giờ tôi mới thấm thía điều ấy, vì ba tôi lúc sinh thời, hay má tôi và các anh chị tôi bây giờ vẫn được nhiều bà con láng giềng quý mến.

Ngoài hai “món chính” là tiền, lúa bán chiếu và lúa chia thịt heo, trong cuốn sổ của ba tôi, vẫn còn những trang ghi nhiều món tiền khác. Ví dụ như tiền bán gà, bán vịt, bán trứng; tiền bán cá, bán heo con, bán rượu, bán chuối, bán dừa… cùng các khoản chi tiêu, mua sắm trong nhà. Thậm chí là những trang ghi việc mượn cát, đá, gạch… Xưa, mỗi năm ba tôi lại mua một ít vật liệu xây dựng, để dành dần dần cho đủ số rồi cất nhà; khi đó, những gia đình cất nhà trước, hoặc có người chết, cần vật tư xây mộ là họ lại đến hỏi mượn, làm xong trả sau. Ở vài trang khác, ba cẩn thận ghi lại quá trình học tập của các anh tôi, như năm nhập trường, năm tốt nghiệp và cả những khoản chi cho việc học hành của các con.

Kỷ vật của ba tôi, một cuốn sổ đơn sơ, nội dung tuy thuần về vật chất, nhưng lại mang nhiều giá trị tinh thần trong đó.

Nhìn lại một chút để hoài niệm, để trân trọng mồ hôi, nước mắt của thế hệ đi trước, mà sống sao cho xứng đáng ở hôm nay./.

 

Tuấn Ngọc

 

“Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn”

Nắng sớm Ba Ðình trải nhẹ trên những hàng tre xanh ngắt, dịu dàng như vòng tay ôm trọn lấy không gian thiêng liêng. Bước chân trên khoảng sân rộng lớn, câu thơ quen thuộc tự nhiên vang lên trong tâm trí tôi: “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác...”.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài cuối: Trách nhiệm và sự vào cuộc đồng bộ

Qua đánh giá kết quả đạt được và nhận diện các điểm nghẽn trong công tác bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng, yêu cầu đặt ra đối với Cà Mau hiện nay là phải triển khai đồng bộ các giải pháp tháo gỡ khó khăn để đẩy nhanh tiến độ các dự án. Trong đó, sự quyết liệt của các cấp, ngành, trách nhiệm của đội ngũ thực thi và sự đồng thuận của người dân là những yếu tố quyết định để tạo mặt bằng sạch, mở không gian phát triển.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài 2: Những điểm nghẽn cần tháo gỡ

Bên cạnh kết quả tích cực trong thu hồi đất, giải phóng mặt bằng và bồi thường, hỗ trợ, tái định cư, thực tế quá trình triển khai công tác này tại Cà Mau cho thấy vẫn còn nhiều khó khăn, vướng mắc cần sớm khắc phục. Từ những bất cập trong xác định giá đất, lập phương án bồi thường, đến hạn chế về năng lực của đội ngũ thực thi ở cơ sở... đang ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ một số dự án, đòi hỏi các cấp, ngành phải có giải pháp quyết liệt và đồng bộ hơn.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển

LTS: Công tác thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ có ý nghĩa quyết định tiến độ triển khai các công trình, dự án, thúc đẩy giải ngân vốn đầu tư công và được xem là “chìa khoá” mở ra không gian phát triển mới cho địa phương. Tuy nhiên, tại Cà Mau, quá trình thực hiện công tác này vẫn còn gặp không ít khó khăn, đòi hỏi sự vào cuộc đồng bộ, quyết liệt của cả hệ thống chính trị, nhất là sự đồng thuận, ủng hộ từ phía người dân.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.