Sau một ngày làm việc mệt mỏi, cô về nhà tìm nơi chốn yên bình. Nào ngờ, vừa mở cửa đã thấy giày vớ, quần áo của chồng nằm vương vãi khắp nơi, bốc mùi. Cô lớn tiếng gọi “chồng ơi”, đáp lại là câu nói cụt lủn: “Yên cho anh xem nốt chương trình công nghệ số”. Cô hùng hổ tiến vào tắt phụt cái ti vi, anh nhảy dựng lên, quắc mắt. Thế là “chiến tranh” xảy ra.
Có hàng ngàn lý do khiến vợ chồng cô hục hặc, lắm lúc giận quá mất khôn. Hễ có chuyện là không ai nhịn ai, mỗi người “góp” một tiếng, cố sức chỉ ra cái sai của người kia và bảo vệ cái đúng của mình. Bao nhiêu bực dọc trong thời gian qua, anh và cô đều… nhiệt tình kể lể. Đến khi thôi lời qua tiếng lại thì hàng xóm đã nghe trọn câu chuyện. Đó là chưa kể những đợt “chiến tranh đặc biệt”, cô mạnh tay hắt ly nước vào mặt anh, ném bát đĩa bay như vãi trấu. Còn anh? Hoặc là tát cô mấy cái ra trò, hoặc đẩy cô ngã dúi dụi… Sau những “cuộc chiến” ấy, phần thắng không thuộc về ai, mà tổn thương đến với cả hai người.
Sau vài ngày, đợi không khí “nguội” dần, cô và anh lân lê qua hàng xóm để “lấy lại hình ảnh”. Người ta chỉ khuyên “chuyện trong nhà nên đóng cửa bảo nhau”. Biết là thế, nhưng khi lửa giận sôi sùng sục thì còn mấy ai kịp nghĩ đến thể diện?
Ông bà xưa thường nói: “Chén úp trong sóng còn khua”, huống hồ vợ chồng sống với nhau cả đời. Nhưng có những tình huống, hoàn cảnh không đáng phải “xé ra to” thì vợ chồng cứ “đóng cửa bảo nhau”. Có thế thì vợ chồng mới đẹp hơn trong mắt nhau và con cái sẽ không phải gồng gánh những vết thương ký ức.
P.N

Truyền hình







Xem thêm bình luận