Thứ hai, 21-9-26 03:27:45
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Hai ngăn tủ

Báo Cà Mau Phòng ngủ của hai vợ chồng chị khá rộng, đồ đạc trong phòng đơn giản, cùng tông màu và được sắp đặt một cách hợp lý. Ðiểm nhấn trong cả căn phòng là chiếc bàn trang điểm dài, được vợ chồng chị chia đôi. Một bên để đồ trang điểm của chị còn một bên thành bàn rượu của anh với đủ loại rượu nội, ngoại khác nhau.

Phòng ngủ của hai vợ chồng chị khá rộng, đồ đạc trong phòng đơn giản, cùng tông màu và được sắp đặt một cách hợp lý. Ðiểm nhấn trong cả căn phòng là chiếc bàn trang điểm dài, được vợ chồng chị chia đôi. Một bên để đồ trang điểm của chị còn một bên thành bàn rượu của anh với đủ loại rượu nội, ngoại khác nhau.

Chiếc bàn có hai ngăn tủ, chìa khoá riêng biệt, dĩ nhiên cũng sẽ được phân đôi. Nó trở thành nơi chị để mấy đồ lặt vặt, các loại giấy tờ linh tinh, cứ cuối năm dọn dẹp là lôi ra cả đống biên lai thu tiền điện nước, sổ chi tiêu hằng ngày. Thế nhưng chị lại luôn tò mò về ngăn tủ của chồng, bởi thấy anh luôn khoá chặt lại chẳng bao giờ thấy lôi ra dọn dẹp. Ðó chắc hẳn là một thế giới bí mật của riêng anh. Trong đó liệu có chút hình ảnh nào của chị?

MH: HV

Vợ chồng chị lấy nhau đã được ba năm và sinh được bé trai đầu lòng kháu khỉnh. Cuộc sống trôi đi khá êm đềm, chồng lo việc kiếm tiền, còn chị lo thu vén gia đình và trông coi tiệm bánh ngọt nhỏ ngay đầu ngõ. Bố chồng đã mất từ lâu, còn mẹ chồng chị giờ lầm lũi như chiếc bóng, yêu thương con cháu bằng trái tim nhân hậu.

Từ khi về làm dâu, chị chưa khi nào thấy mẹ quở trách một lời. Mẹ hay im lặng, nhưng sự im lặng của người già bao giờ cũng chất chứa cả một thế giới nhiều buồn vui chiêm nghiệm phía sau. Nhiều khi chị giật mình hoang mang trước sự bình lặng của hạnh phúc gia đình. Chị rất sợ nó đang ngầm chứa nhiều dông tố bên trong mà không hề hay biết. Thứ linh cảm ấy lớn dần lên mỗi khi thấy anh cất cái gì đó vào ngăn tủ, khoá cẩn thận và luôn cất rất kỹ chìa khoá. Có lần chị chống cằm nhìn chằm chằm vào ngăn tủ và hỏi anh:

- Trong ngăn tủ của anh không biết có những gì nhỉ?

- Em thử đoán xem.

- Quỹ đen chẳng hạn. Hằng tháng không nộp đủ lương cho vợ còn trích ra một khoản để nuôi bồ nhí.

Anh phá lên cười:

- Thời buổi này thiếu gì chỗ để cất tiền chứ. Cứ cho là anh có quỹ đen đi nữa thì anh cũng không dại gì cất nó ở một chỗ quá gần em như thế. Nguy hiểm lắm!

- Vậy chắc chắn là kỷ vật tình đầu.

- Em sai rồi, anh nhốt hẳn một người con gái ở trong đó.

- Rồi khoá chặt?

- Phải!

Giọng chị chùng xuống, không giấu nổi nỗi buồn:

- Người con gái đó thật là may mắn đấy.

Anh dừng lướt trên màn hình máy tính, ngẩng lên nhìn chị cười đầy ẩn ý. Chị buồn bã đến mức không muốn nghe nốt bản tình ca phát ra từ chiếc hộp nhỏ xinh xắn có đôi tình nhân đang xoay xoay theo điệu nhạc. Ấy là món quà đầu tiên anh tặng chị nhân ngày valentine năm chị hai tư tuổi. Không bao lâu sau anh chị cưới nhau trong sự chúc phúc của hai bên gia đình.

Chị hạnh phúc vì lấy được người mà mình hết lòng thương yêu. Còn anh, anh có thật sự hạnh phúc hay không ấy là điều mà chị luôn trăn trở. Bởi trước khi đến với chị anh đã có mối tình sâu nặng với một người con gái khác. Dù sau này không khi nào anh nhắc về người ấy nhưng chị hiểu rằng anh đã bao bọc kỷ niệm vào một thế giới rất riêng mà không ai có quyền chạm đến, chị thì lại càng không.

* * *

Thu là một người phụ nữ đẹp. Ngay cả chị cũng nhận ra vẻ đẹp ấy từ lần đầu tiên chạm mặt, chả trách anh say mê Thu đến thế. Nhìn Thu người ta thấy thiện cảm, thấy có trách nhiệm cần phải nâng niu. Nếu là đàn ông chắc chị cũng ngả nghiêng vì Thu mất.

Cứ thử nhìn vẻ mặt anh lúc Thu bỏ đi lấy chồng thì đủ biết anh yêu Thu đến nhường nào. Cứ nhìn cách anh hững hờ, vô cảm với mọi thứ xung quanh dù Thu của anh ngày nào đã thành mẹ của hai nhóc tì sinh đôi kháu khỉnh. Thì cũng đủ hiểu rằng khi chị đến bên đời anh bằng tất cả tình yêu thương và nỗ lực cũng chẳng thể làm trái tim anh vui lên được.

Anh đồng ý cưới chị đơn giản là vì anh quá mệt mỏi khi phải chạy theo người khác. Anh cần một người phụ nữ biết chăm lo gia đình, cần một người mẹ tốt cho các con anh sau này. Có thể chị không đẹp bằng Thu, nhưng bất cứ khi nào anh cảm thấy bất an, ngoảnh lại đều thấy chị đứng kề bên mỉm cười an ủi. Anh không còn trẻ trung gì nữa để mà theo đuổi những thứ phù du. Thế nên anh nắm chặt thứ đang có trong tay mình mà thôi không nhìn theo những cánh chuồn chuồn lập lờ cánh gió. Mà Thu thì đã là cánh chuồn đậu trên vai người khác. Anh còn mong ngóng làm chi…

Chị có thói quen thích nhìn hai ngăn tủ. Lần nào chống cằm nhìn tủ chị cũng lôi anh ra để trách hờn theo kiểu:

- Anh sướng thật đấy, có một mối tình dang dở đẹp đẽ mà hồi tưởng. Em yêu anh là mối tình đầu rồi lấy được anh, thế là anh chiếm trọn hết cả trái tim em rồi. Chẳng còn ai mà nhớ nhung da diết nữa…

Anh quen quá với những kiểu dỗi hờn của chị. Dỗi không cần lý do, không nguyên cớ. Dỗi như thể thấy trời hôm nay bỗng nhiên nhiều gió, bỗng nhiên lòng buồn buồn thì dỗi. Dỗi như thể thêm chút gia vị mắm muối cho cuộc sống hôn nhân đỡ nhạt. Phụ nữ mà… Thế nên mỗi khi nghe chị dỗi, anh thường chỉ cười bỏ đấy, hoặc cũng có khi anh bảo:

- Em phải cảm thấy hạnh phúc mới phải. Vì anh đã từng yêu nhiều người khác mà cuối cùng vẫn quyết định ở bên cạnh em đến suốt cuộc đời. Thế có nghĩa là anh yêu em nhất đấy.

- Sao em chẳng cảm thấy thế một chút nào. Em hỏi anh điều này, anh phải trả lời thật nhé. Anh vẫn còn thương nhớ Thu có đúng không?

Anh bật cười:

- Chuyện còn cũ xưa hơn cả cổ tích rồi mà sao em cứ thắc mắc hoài. Em còn lẩm cẩm hơn cả người già rồi đấy. Người ta có chồng con, gia đình êm ấm cả rồi mà thi thoảng em cứ lôi ra để hỏi.

Chị ngồi đó nghe anh nói mà ánh mắt vẫn không rời ngăn tủ. Suốt ba năm đầu kề má ấp anh dường như rất ít khi thể hiện tình yêu với chị. Cả ngày đi làm rồi về đến nhà lại quấn quýt, chơi đùa với con. Rất ít khi thấy anh hỏi chị đang nghĩ gì? Buồn hay vui? Càng ít khi thấy anh rủ vợ đi xem phim hay dạo phố.

Thi thoảng cũng thấy nhắc chị sắm sửa cho bản thân một chút, nhưng chẳng bao giờ biết tự tay lựa đồ cho vợ. Chị mua gì anh cũng gật, mặc gì cũng khen. Khen như thể cho xong chuyện, khen để chị vui chứ thực chất anh chẳng quan tâm đến điều gì cả.

Mẹ chồng dường như hiểu được nỗi lòng của chị giấu kín trong từng ngày tháng. Nên có hôm mẹ bảo:

- Thằng Quang tính nó vậy đấy. Từ nhỏ nó vốn là đứa không thích thể hiện tình cảm ra ngoài. Chứ thực ra nó thương yêu vợ con lắm đấy. Con đừng nghi ngờ nó mà tội. Mẹ đẻ nó ra nên mẹ biết.

Mấy lời chắt ra từ ruột gan của mẹ không thể khiến chị thôi chống cằm nhìn chiếc ngăn tủ của anh. Những thứ ở ngay bên cạnh mà mình chưa bao giờ được chạm đến thường mình vẫn nghĩ nó chứa nhiều điều bí mật. Nó ngáng mắt chị hằng ngày, ngay cả khi đang nằm cạnh bên chồng. Ðể đến lúc không chịu đựng được chị lại hỏi anh một câu đã cũ xưa:

- Anh cất gì trong ngăn tủ vậy?

Anh khẽ luồn tay cho chị gối đầu rồi bảo:

- Sao em cứ thắc mắc hoài mà không bao giờ thử mở nó ra xem sẽ rõ.

- Chẳng phải anh luôn cất kỹ chìa khoá đó sao?

- Chìa khoá anh luôn để phía dưới đáy chiếc hộp nhạc mà ngày nào em cũng nghe. Chưa bao giờ anh muốn giấu em điều gì cả.

Nhưng phải rất lâu sau chị vẫn không mở ngăn tủ đó dù chiếc chìa khoá đang nằm trong tay chị. Bỗng nhiên chị rất sợ nếu mở ra, có một bí mật nào đó sẽ khiến chị đau lòng. Biết đâu ở trong đó lại đầy ăm ắp hình ảnh của Thu, lúc ấy chị biết phải làm gì để chắp vá trái tim vốn nhiều hoài nghi đến tội nghiệp của mình. Thà cứ để cái ngăn tủ ấy là một thế giới khác, một bí mật rất riêng của anh thì chị còn có quyền hy vọng rằng trong đó sẽ chẳng có gì ngoài vài bao thuốc lá, mấy lưỡi dao cạo râu hay tệp card visit đã phủ bụi. Như thế sẽ thấy dễ thở hơn. Rồi cũng có lúc chị lại nghĩ “hay là anh đã tiêu huỷ, giấu giếm hết những gì liên quan đến Thu rồi”. Từng ngày dài những ý nghĩ vòng vo, nhằng nhịt ấy khiến chị quay cuồng.

* * *

Giữa xuân, tự nhiên mẹ bảo dọn nhà xem có thứ gì không dùng thì cho bà cụ đồng nát chiều nào đi qua cũng cất tiếng rao yếu ớt. Còn bộ quần áo nào không mặc thì giặt sạch, gập gọn để ủng hộ đồng bào gặp hoàn cảnh khó khăn. Chị mất cả buổi sáng ở nhà để dọn dẹp mấy tầng nhà, phòng ngủ là nơi cuối cùng được sắp xếp lại. Chiếc ngăn tủ của anh là nơi duy nhất chị chừa lại không dọn dẹp, lau chùi. Anh đi công tác xa nhà, tối đó gọi điện về nhờ chị mở ngăn tủ lấy chiếc USB chuyển qua mail cho anh ít tài liệu quan trọng. Chị miễn cưỡng phải tra chìa vào ổ khoá, lòng xáo trộn, căng thẳng đến nghẹt thở.

Chiếc USB màu trắng nằm ngay ngắn trên quyển sổ nhỏ màu đỏ thậm. Quyển sổ này do chính chị tự tay lựa cho anh trong lần đầu tiên hai người đi mua sắm. Tài liệu thì đã chuyển cho anh rồi, còn quyển sổ vẫn nằm yên trong ngăn tủ. Chị lưỡng lự nhiều lần, cuối cùng cũng quyết định mở ra. Mỗi trang nhật ký đều được anh bắt đầu bằng “Ngày… tháng…năm…” và kết thúc bằng câu: “Chúng mình lấy nhau đã được ba năm rồi đấy. Ba năm qua anh thấy thật là hạnh phúc. Cảm ơn em!”. Chị lần đọc từng trang sổ nhỏ, nước mắt cứ thế nhòe đi…

Trong ngăn tủ của anh chẳng có hình bóng nào ngoài chị!./.

Truyện ngắn của Vũ Thị Huyền Trang

Trang trọng chương trình kỷ niệm Ngày Sân khấu Việt Nam

Chiều 13/9, Trung tâm Văn hoá tỉnh Cà Mau tổ chức chương trình Kỷ niệm Ngày Sân khấu Việt Nam (12/8 âm lịch), tri ân, tưởng nhớ các bậc tiền nhân đã đặt nền móng, gìn giữ và trao truyền những giá trị nghệ thuật truyền thống của dân tộc.

Khi ký ức bước ra khỏi tủ kính

Một chiếc đĩa than đã 108 năm tuổi. Một cuốn truyện tranh chỉ vừa lòng bàn tay. Những tấm poster nghệ sĩ đã phai màu. Những kịch bản viết tay, vé xem hát, băng đĩa... tất cả tưởng như chỉ thuộc về quá khứ, nhưng khi được đặt cạnh nhau, chúng lại đặt ra câu hỏi rất hiện tại: Làm thế nào để một loại hình nghệ thuật đã đi qua hơn 1 thế kỷ tiếp tục sống trong ký ức và tình yêu của những thế hệ hôm nay?

Mỹ thuật Cà Mau khởi sắc

Tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực VIII - ÐBSCL lần thứ 30, diễn ra ngày 24/8 vừa qua, mỹ thuật Cà Mau tiếp tục để lại dấu ấn rõ nét. Trong số các tác phẩm được hội đồng nghệ thuật lựa chọn trao giải, Cà Mau có 1 giải B, 1 giải C và 1 giải Khuyến khích, của các hoạ sĩ: Lại Lâm Tùng (giải B); Văn Minh Chìu (giải C) và Trần Hoàng Thanh (giải Khuyến khích). Kết quả trên cho thấy sự tiến bộ của đội ngũ sáng tác Cà Mau cả về chất liệu, kỹ thuật và ngôn ngữ tạo hình.

Di sản tư liệu - Nguồn lực nội sinh cho phát triển văn hoá

Di sản tư liệu tại Cà Mau là nguồn tài nguyên tri thức đặc sắc, lưu giữ những dấu tích về văn hoá - lịch sử và đời sống cộng đồng qua nhiều thế hệ. Nhận diện, bảo tồn và phát huy đúng cách sẽ góp phần khơi nguồn cho phát triển văn hoá bền vững.

Khi cả nước cùng “mặc áo mới” cho Cà Mau

Hồi còn đi làm nghề truyền thông thương hiệu chục năm về trước, tôi đi dữ lắm. Từ Sài Gòn qua Bình Phước, Vũng Tàu, Ðồng Nai rồi có lúc bay lên Gia Lai ngược ra Thủ đô, vòng lên Bảo Lộc... Ði riết nhiều khi mở mắt ra hổng nhớ mình đang ở tỉnh nào, chỉ nhớ trong ba lô lúc nào cũng có sổ tay kè kè ghi chi chít với một mớ, mà phải ba đầu, sáu tay, mười hai công chuyện mới khớp thực tế.

Giao lưu thể thao, tăng cường mối quan hệ, hợp tác giữa Cà Mau và Thành phố Hồ Chí Minh

Chào mừng 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh 2/9, đồng thời tăng cường mối quan hệ hợp tác, đoàn kết giữa hai địa phương, chiều 5/9, đoàn cán bộ Cà Mau và đoàn cán bộ Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức giao hữu thể thao. Các trận đấu diễn ra trong không khí vui tươi, thắm tình.

Người nghệ sĩ nặng tình với biển

Trong bức tranh nhiếp ảnh nghệ thuật phong phú, dạt dào hơi thở sông nước vùng đồng bằng sông Cửu Long, Nghệ sĩ Nhiếp ảnh (NSNA) Trần Minh Hoàng là cái tên quen thuộc, gợi nhớ về người nghệ sĩ bền bỉ, trọn đời gắn bó với mảnh đất ven biển Cà Mau.

Để vọng cổ kể chuyện người trẻ hôm nay

Là giảng viên Khoa Sư phạm, Trường Ðại học Bạc Liêu, tác giả Trương Thị Chanh có niềm đam mê và tâm huyết với bộ môn nghệ thuật cải lương. Chị đã sáng tác và thực hiện nhiều MV với các nghệ sĩ trẻ như: Lâm Minh Nghiêm, Mỹ Lệ để đưa ca cổ, cải lương đến gần hơn với khán giả trẻ.

“Giai điệu cuối trời Nam” hội ngộ những tâm hồn yêu nhạc

Tối 3/9, tại Trung tâm Văn hoá tỉnh (phường Bạc Liêu), Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Cà Mau phối hợp với Chi hội Âm nhạc và Chi hội Nhạc sĩ Việt Nam tỉnh tổ chức chương trình nghệ thuật “Giai điệu cuối trời Nam”, chào mừng Ngày Âm nhạc Việt Nam lần thứ XVII (3/9/2026).

Đồng hành cùng chuỗi hoạt động chào mừng Quốc khánh

Hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026), tỉnh Cà Mau tổ chức nhiều hoạt động văn hoá, thể thao, nghệ thuật và du lịch, tạo không khí vui tươi, phấn khởi, thu hút đông đảo người dân và du khách.