Thứ bảy, 7-3-26 08:28:02
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

"Tha" đồn giặc

Báo Cà Mau Trăng mờ, bấc liu riu, một già một trẻ, chú Năm (Trung đoàn trưởng) cao gầy, cảm giác già nua, tôi thoăn thoắt như chú sóc non chuyền cành.

MH: Lý Kiều Loan

MH: Lý Kiều Loan

- Báo cáo thủ trưởng, cách lối đi 3 mét về bên phải có con rắn áng chừng 5 ký, nằm khoanh trong bộng cây, dường như đang ngủ.

- Làm dấu chỗ nơi, ta đi nhanh để ra tới mé đồn lúc trăng chưa lặn.

Ðiều nghiên đồn giặc xong, theo lối cũ trở về đơn vị thì sương rơi lộp bộp lên nón, lên vai rõ mồn một. Không gian ngọt ngào vắng lặng, không có tiếng chuột chạy, tiếng đập cánh giật mình của mấy con cò, vạc ăn đêm như hồi lượt đi. Tôi không còn tập trung cảnh giới như mọi khi, chân đảo qua lại, mắt cố tìm đoạn cây vừa vặn có chảng ba để chốc bữa dí đầu rắn. Ðã có trong tay đoạn tràm cháy dở, dù không vừa lòng lắm nhưng hình ảnh bữa cơm ngày mai đồng đội vui cười bên tô rắn kho nước dừa, có khóm chua ngọt, sau nhiều ngày đánh nhau thiếu thốn, vất vả làm người tôi nóng rang, bất kể ngọn gió lùa qua các trảng đất quanh co dọc bìa rừng hình da beo.

Thấy tôi cứ loay hoay hết bên này sang bên kia, chú Năm bước vào, rít sâu điếu thuốc, đưa vào bên trong chiếu sáng bộng cây giúp tôi. Con rắn giật mình, ngẩng đầu cong vênh, phùn mang to bè, cũng là lúc đoạn tràm chảng ba của tôi dí vào cổ rắn.

Rắn vùng vẫy làm cong lắc cây chảng ba, bật gãy rôm rốp những cây khô chết đứng, nó quấn, vặn rào rạo những cành non. Tôi bắt đầu nghe ớn người khi đầu nó liên hồi mổ cọc cạch vào cây tràm chắn cổ, nhất là sau đốm sáng cả hai nhận ra nó là một con hổ mây rất to, chứ không như tôi nghĩ ban đầu.

Chú Năm lách dây leo, cầm thân cây chảng ba thay tôi miết cổ rắn. Phải dí vừa phải, không làm cây bị tét và cũng không để cho vuột ra. Tôi liền dùng cây chuẩn bị sẵn xọt vào đầu rắn, bởi trong bộng cây không thể đập. Xọt hoài mà rắn không chết do nó to, nền xốp bồng bềnh. Tình thế giằng co kéo dài, mồ hôi lả chả, cảm giác chú Năm cũng đang sốt ruột lắm. Cả tiếng đồng hồ quanh đầu rắn có nhiều khúc gỗ từ tay tôi xọt, đập... nhưng nó vẫn lè lưỡi khù khò, như thách thức, như đe doạ.

Rắn vuột ra hay rút cây tha mạng cho nó thì ta cũng không yên ổn. Bởi loài này hung dữ, quạu lên là cắn ta cho bằng được, chứ không bỏ chạy như rắn hổ đất, mà nọc nó thì cực độc. Tôi còn trẻ, quần thảo chừng ấy đã nghe thấm mệt, chắc chú Năm cũng đuối sức lắm rồi. Thoáng nghĩ mọi việc cũng từ tôi, tại tôi, viễn cảnh chú và tôi chết, chết do bắt rắn trong thời buổi chiến chinh giành độc lập cho đất nước thì nghe người nó sao sao! Bỗng chốc tinh thần tôi suy sụp. Chú Năm liền nói khẽ qua hơi ấm:

- Giương lê khẩu AK. Khi chú bật lửa, cố gắng đâm trúng giữa đầu rắn.

Tôi bừng tỉnh, mọi việc như mở cờ trong bụng:

- Dạ, rõ!

Ba mươi giây sau tôi đã kết liễu đời rắn. Xong việc, tôi hà hơi, hít thật sâu khí lành của rừng U Minh tinh sương. Nếu một mình, tôi đã quỳ dưới thảm lá cảm ơn trời đất, cảm ơn chú Năm, người thủ trưởng ít nói, thông minh, quyết đoán và sẽ xoãi người đánh giấc cho đã. Hiểu được sự uể oải của thuộc cấp, chú nói:

- Thường, rắn này nó đi có cặp.

Tôi như người bị sốt rét tái phát. Chú đã dùng dây choại làm vòng khiêng vác rắn sẵn. Tôi quay qua thưa:

- Chú từ từ đi sau, cháu kéo rắn về trước ạ!

Sớm hôm sau, trước khi khao quân món độc lạ, chú quyết với Ban Tham mưu Trung đoàn không đánh đồn, vì đồn này không mang tính quyết định toàn vùng, quan lính cũng không độc ác. Ta dùng vũ khí hạng nặng cho việc khác hữu ích hơn./.

 

Trịnh Công Văn

 

Miền quê giàu bản sắc văn hoá

Nép mình bên dòng kênh xáng Cà Mau - Bạc Liêu, nằm ngay phía Nam Quốc lộ 1, xã Vĩnh Mỹ A xưa (nay là xã Hoà Bình) hiện lên như bức tranh đẹp về tinh thần đoàn kết dân tộc và tôn giáo. Ðây không chỉ là vùng đất trù phú với những đầm tôm công nghiệp hiện đại mà còn là nơi giao thoa của nhiều nền văn hoá, tôn giáo và tinh thần hiếu học hiếm thấy.

Nâng niu từng khoảnh khắc

Xuất phát từ sở thích cá nhân, vốn ưa khám phá những miền đất mới và lưu lại phong cảnh thiên nhiên, nét độc đáo về văn hoá, sinh hoạt của người dân bản địa, cách đây 5 năm, chị Ðỗ Thị Thuận tìm đến lớp nhiếp ảnh nghệ thuật DLA tại Cung Văn hoá lao động hữu nghị Việt - Xô. Nhờ sự hướng dẫn tận tình của giảng viên, cùng quá trình rèn luyện nghiêm túc, chị dần đam mê và bén duyên với bộ môn nghệ thuật của ánh sáng này.

Sôi nổi các hoạt động nghệ thuật tuyên truyền bầu cử

Trung tâm Văn hoá tỉnh Cà Mau tích cực tuyên truyền, cổ động trực quan và tổ chức các hoạt động văn hoá, văn nghệ nhằm nâng cao nhận thức của người dân về ý nghĩa, tầm quan trọng của công tác bầu cử.

Nghệ sĩ Ưu tú Huỳnh Hảnh - Một đời tằm nhả tơ vàng

Mùng 4 tết Bính Ngọ 2026, Nghệ sĩ Ưu tú Huỳnh Hảnh nhẹ nhàng về miền mây trắng. Túi hành trang “đời - nghề - người” từ nay đành xếp lại, chỉ còn đó một miền nhớ vô bờ. Nhớ về ông - cây đại thụ của nền nghệ thuật sân khấu miền Tây Nam Bộ, với những dòng mực thắm lấp lánh ôm trọn một khối tình trải rộng, cương trực, hào sảng của người nghệ sĩ tài danh.

Chúc Tết Nguyên tiêu đồng bào người Hoa

Sáng 25/2 (mùng 9 tháng Giêng), đoàn công tác Tỉnh uỷ - HĐND - UBND - Uỷ ban MTTQ Việt Nam tỉnh Cà Mau do ông Lương Văn Pho, Phó Giám đốc Sở Dân tộc và Tôn giáo, làm trưởng đoàn đến thăm, chúc Tết Nguyên tiêu đồng bào người Hoa, tại Miếu Bà Thiên Hậu (phường An Xuyên).

Ngày mới căn cứ Cái Chanh

Về xã Ninh Thạnh Lợi - vùng quê có Di tích Lịch sử quốc gia đặc biệt Căn cứ Cái Chanh, nơi lưu dấu những năm tháng hào hùng của cha anh trong cuộc đấu tranh bảo vệ quê hương, chúng ta dễ dàng cảm nhận sức sống mới đang lan toả khắp các ngõ xóm. Nhà lầu, xe hơi không còn là hình ảnh riêng của phố thị rộn ràng mà đã hiện diện ở vùng quê này, minh chứng cho sự đổi thay, vươn lên mạnh mẽ của vùng đất giàu truyền thống cách mạng này.

Sắc màu lễ hội

Vùng đất Chín Rồng không chỉ trù phú bởi phù sa mà còn cuốn hút bởi bức tranh văn hoá đa dạng, trong đó, hệ thống lễ hội của đồng bào Khmer là một trong những mảng màu rực rỡ và độc đáo. Trải dài theo thời gian với biết bao thay đổi, các lễ hội này chính là "bảo tàng sống" lưu giữ hồn cốt dân tộc.

Nét đẹp tục xin chữ, cho chữ đầu Xuân: Lan toả tinh thần “Quốc học”

Tục xin chữ đầu năm là biểu hiện của truyền thống hiếu học, tinh thần trân trọng chữ nghĩa và là sợi dây kết nối giữa lịch sử văn hoá, văn hiến dân tộc với đời sống đương đại.

Nhịp vó ngựa trong âm nhạc

Trong dòng chảy âm nhạc Việt Nam, hình tượng con ngựa không chỉ đơn thuần là con vật quen thuộc trong đời sống mà còn là biểu tượng văn hoá, từ sự hồn nhiên trẻ thơ đến khí thế hào hùng của những bản hành khúc sử thi.

Nhạc Tết 2026: “Đại tiệc” đa sắc

Không khí Tết không chỉ tràn ngập sắc hoa mà còn rộn ràng những khúc nhạc xuân. Từ những MV quy tụ cả “vũ trụ sao” đến những playlist đầy cảm hứng, nhạc Tết trở thành một phần không thể thiếu trong những ngày xuân.