Thứ tư, 19-8-26 01:45:02
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Vị quê nhà

Báo Cà Mau

“Hơn 10 năm rồi tôi mới trở lại Bạc Liêu”. Ôi, câu nói giản đơn mà mang bao niềm thương nỗi nhớ. Tôi chỉ xa nhà, xa quê chưa đến chục năm mà có những ngày nỗi nhớ nhung cứ trào dâng không dừng. Tôi vẫn như người trong câu hát: “Chợt một chiều buồn thương hoài nồi bún mắm”.

Có đi xa mới nhớ nhà, nhớ những cái nhỏ bé, đơn sơ đã đi vào ký ức. Ôi, mắm, biết tìm đâu ngoài đất nước này, đồng đất này? Chỉ là sống giữa một thành phố lớn, thứ gì cũng có thể mua nhưng đi tìm một hương vị đã không phải dễ. Có khi ngày nào tôi cũng rảo tìm ăn cho được bún mắm nhưng phải hỏi rõ có bún mắm miền Tây không mới vào. Vào rồi thì lại càng nhớ cái quê, cái đồng, không tìm đâu được. Bún mắm thì ở đâu cũng có thể bán nhưng cái chất miền Tây, chất Bạc Liêu thì đâu thể mua. Một tô bún mắm giữa hàng quán sang trọng, hào nhoáng nơi xứ lạ không khác một tô bún trong một quán lá tại quê nhà. Nhưng người xa quê vẫn thèm vì người ta được nhấm nháp nó nơi đã sản sinh ra thứ ẩm thực đặc biệt ấy. Mắm kho, mắm chưng, bún mắm… cho tôi ăn cả tuần vẫn không biết chán. Càng ăn lại càng nhớ, càng yêu và càng không muốn làm người xa xứ. Nhưng tôi đã là người xa xứ tự bao giờ…

Bờ ao quê nhà. Ảnh: C.T

Bây giờ những chiếc lá xanh trong của bình bát đã phủ kín bờ ao trước nhà. Những cánh hoa trắng mịn màng đã lấm tấm thả mình trên mặt nước bình yên. Mùa bình bát vàng rộm lại về. Mùi thơm bình dị sực nức khạp gạo của bà như vẫn đâu đây. Ngày ấy, bà vẫn hái và giú dành phần tôi. Hình ảnh đám trẻ chống xuồng đi học, mê bình bát chín đến trốn học bị đòn, chị em giận hờn vẫn còn đây. Cũng cầu ao, cũng mé nước nhưng không phải quê nhà vì không có bà, không có đám con nít trèo cây phơi nắng… Đã lâu lắm rồi tôi chỉ nhìn mùa bình bát vàng rộm đi qua bằng hồi ức. Dù người ta có đem cả cây cỏ sang trời Tây thì 1 - 2 triệu người xa quê vẫn không làm nên một hồn cốt quê hương vì hồn cốt ấy đang ở trên mảnh đất đã đi suốt 4.000 năm bi tráng.

Có người bảo tôi sống giữa chỗ phố hội mà không khác gì nhà quê vậy. Tôi cười hạnh phúc vì ít nhất cũng có người biết mình nhà quê. Sự thật thì tôi ham thích gần gũi thiên nhiên, sống có khoảng xanh nên chỗ tôi ở cũng mang dáng vẻ của đồng quê ít nhiều. Mỗi sáng tôi vẫn đi qua cánh đồng và được nhìn nó khác lạ mỗi ngày. Hết mùa gặt đến mùa cày cấy, gieo mạ. Mùi rơm rạ, mùi lúa chín ôi sao mà gần gũi, thân yêu. Tôi cũng làm thêm chái lá, mắc võng đưa kẽo kẹt. Mỗi sáng bước ra vẫn bờ ao, vẫn thấy đám càng cua bên hè. Vẫn nghe tiếng gà trưa, tiếng chim kêu đầu nhà. Cũng nước sắc, cũng cá phi ngoi lên làm mặt ao chốc lại dao động lăn tăn… Quê hương là nơi con sinh ra và được dưỡng nuôi. Nhà là nơi con được che nắng che mưa, có bữa cơm gia đình bên ngọn đèn leo lét. Có bao giờ con nguôi nhớ quê mình, mẹ ơi!

TRẦN PHONG

Hành trình đi tìm cái đẹp

Hơn 20 năm cầm máy, NSNA Nguyễn Xuân Hãn vẫn không thôi say mê bộ môn nghệ thuật của khoảnh khắc, vì nhiếp ảnh mang lại cho anh những chuyến đi khám phá cuộc sống, phút giây tĩnh lặng để ngắm nhìn cái đẹp.

Tiếp đam mê điện ảnh cho người trẻ

Những năm gần đây, khái niệm "công nghiệp văn hoá" không còn là câu chuyện xa lạ. Từ điện ảnh, âm nhạc, nghệ thuật biểu diễn đến nội dung số, mỗi sản phẩm sáng tạo đều có thể trở thành giá trị kinh tế nếu được đầu tư bài bản và phát triển đúng hướng. Ðối với những địa phương còn nhiều tiềm năng như Cà Mau, việc khơi dậy đam mê sáng tạo cho thế hệ trẻ chính là bước đi đầu tiên để biến nguồn lực văn hoá thành động lực phát triển mới.

Cháo ong vò vẽ - Hương vị độc bản

Có những món ăn chỉ nhắc tên đã đủ khơi gợi nét đặc trưng của một vùng đất, một thời tuổi thơ và cả tính cách gan góc của con người nơi ấy - cháo ong vò vẽ là một trong những món như thế.

Giữ gìn di sản, tri ân lịch sử

Cà Mau là vùng đất hội tụ nhiều lớp trầm tích văn hoá, lịch sử, trong đó có nhiều công trình kiến trúc đặc sắc và mang nhiều giá trị tiêu biểu. Một trong những công trình ấy phải kể đến Sắc Tứ Quan Âm Cổ Tự (phường An Xuyên), người dân quen gọi là chùa Phật Tổ. Ngôi cổ tự linh thiêng này còn là chứng nhân của gần 2 thế kỷ hình thành và phát triển của quê hương.

Nghệ sĩ xây dựng thương hiệu trên môi trường số

Giữa dòng chảy mạnh mẽ của chuyển đổi số, chỉ với điện thoại thông minh, tài khoản mạng xã hội và tư duy sáng tạo, nghệ sĩ có thể đưa tiếng hát, câu vọng cổ, điệu múa hay những tác phẩm nghệ thuật vượt qua ranh giới địa lý để đến với hàng triệu người xem. Đối với nghệ sĩ Cà Mau, số hoá không chỉ mở ra cơ hội phát triển thương hiệu cá nhân mà còn trở thành phương thức mới để quảng bá văn hoá, con người và hình ảnh vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc.

Từ xóm, ấp địa đầu cực Nam đến Hội thi toàn quốc của lực lượng bảo vệ ANTT ở cơ sở

Khi Ban Tổ chức xướng tên đội thi tỉnh Cà Mau trong nhóm 4 đơn vị đoạt giải A khu vực phía Nam, cả đoàn ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vỡ oà. Đó không chỉ là phần thưởng cho nhiều tháng miệt mài tập luyện của 30 thành viên, mà còn là sự ghi nhận dành cho hàng nghìn cán bộ, thành viên lực lượng tham gia bảo vệ an ninh, trật tự (ANTT) ở cơ sở đang ngày đêm bám địa bàn, giữ bình yên từng xóm, ấp nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc.

Festival tôm Cà Mau lần thứ II năm 2026

“Tôm Cà Mau - Vươn tầm thế giới”

Hoà cùng nhịp thở quê hương

Năm 2018, khi bắt đầu làm quen với những cái bấm máy đầu tiên, chàng trai trẻ Lương Kha (sinh năm 1997, hội viên Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Cà Mau) chỉ đơn thuần muốn lưu giữ lại những nét đẹp bình dị xung quanh mình. Ðể rồi từ sở thích ban đầu ấy, hành trình nhiếp ảnh nghiêm túc và bền bỉ được mở ra.

Để lịch sử sống mãi trong trái tim thế hệ trẻ

Chương trình chiếu phim miễn phí do Hãng phim Tài liệu và Khoa học Trung ương tổ chức dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ đã thu hút đông đảo khán giả, nhất là học sinh, sinh viên. Những bộ phim lịch sử, chiến tranh cách mạng trở thành phương tiện truyền tải sinh động các giá trị truyền thống, góp phần giáo dục lòng yêu nước và khơi dậy niềm tự hào dân tộc.

Góc nhìn thời sự hoà quyện nghệ thuật

Tốt nghiệp Ðại học Mỹ thuật Công nghiệp năm 1982, chuyên ngành Hoạ sĩ, nhưng anh Cấn Văn Dũng lại rẽ lối, trở thành phóng viên ảnh, gắn bó với Báo Công nghiệp Việt Nam từ năm 1996 (sau đổi tên thành Báo Công Thương). Hành trình này cũng đưa anh "bén duyên" với nhiếp ảnh nghệ thuật.