Chủ nhật, 1-2-26 13:20:04
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Giựt giàn

Báo Cà Mau (CMO) Còn gần một tháng nữa mới tới rằm tháng Bảy, vậy mà hổm rày thằng em út cứ gọi điện rủ về chơi rằm tháng Bảy hoài, nó nói năm nay người ta "thí giàn" nhiều lắm. (Thí giàn là cúng bánh, trái ngoài sân cho trẻ con tự do đến lấy). Trời đất, vừa nghe nó nói tôi tá hoả tâm tinh vì nghĩ nó chơi xỏ, nói mình “cô hồn” nên tắt điện thoại cái rụp mà chẳng cần nói lý do. Lúc sau ngồi bình tâm lại mới sực nhớ hồi đó mình rất mê đi giựt giàn và năm nào cũng bị má đánh sau những buổi giựt giàn ấy. Bởi mười lần như một, khi vừa kết thúc buổi thí giàn chút xíu là có người dắt con tới nhà mắng vốn vì tôi đánh con người ta lăn cù ngoài đường. Chắc là bây giờ nó cũng già rồi nên nhớ lại mấy chuyện xưa rồi rủ mình về chơi vậy mà. Nghĩ vậy thấy mình hồ đồ quá chừng. Định hôm nào gọi nó đính chính một tiếng cho nó vui.

Nhà tôi rất đông anh em, có cả thảy mười một người (bảy trai, bốn gái), vậy mà bà nội tôi lúc nào cũng ước: phải chi vợ thằng Hai sanh thêm cho má mấy đứa nữa cho vui cửa vui nhà thì hay biết chừng nào. Má tôi nghe mà muốn "sụm tại chỗ", nhưng đâu dám có ý kiến ý cò gì. Má kể, ba là con trai độc nhất nên ngày đầu tiên về nhà làm dâu, nội đã nói thẳng thừng: “Cứ sanh cho má nhiều thiệt nhiều con, má nuôi hết, con không cần phải lo chuyện gì ngoài chuyện cho bú. Còn nếu sau ba năm mà không sanh được thì má trả về”.

Minh hoạ: KH

Sanh con là chuyện trời cho chớ đâu phải muốn là được, lại còn đòi nhiều thiệt nhiều nữa, má tôi nghĩ vậy chớ nào dám hé răng. Nhưng trời thương, chỉ vài tháng sau là má có bầu và bắt đầu từ đó sanh liên tù tì cho nội mười một đứa. Kể từ ngày đó, nội không bắt má làm bất cứ chuyện gì, từ giặt giũ, cơm nước đều có người làm, má chỉ có việc cho con bú là xong, còn cháu thì đã có nội ẵm bồng.

Rồi tháng ngày qua nhanh, anh em tôi lớn lên vùn vụt, đồng thời kéo theo nhiều phiền phức khi đứa nào cũng hiếu động. Nổi bật nhất là tôi, đi học về tới nhà là quăng tập cái rẹt lên đầu tủ rồi chạy qua nhà hàng xóm chơi, hết chọc ghẹo con nít thì quay qua rượt đập chó, mèo. Có lần má tôi than với người hàng xóm khi tới nhà mắng vốn: “Cả nhà mình nó lãnh hết, tay chân lúc nào cũng hiếu động, phải làm một cái gì đó chớ ngồi yên nó chịu không nổi, thím thương chị mà thông cảm bỏ qua”. Nói thì nói vậy chớ sau khi khách về là tôi có một trận đòn no nê, chỉ có bữa nào có nội ở nhà mới được cho qua.

Trong các lần bị đánh đó tôi nhớ có một lần tôi đi giựt giàn, quần áo toàn dầu, nhớt nhưng má không đánh mà nhìn tôi từ đầu tới chân rồi hai hàng nước mắt chảy dài làm cho tôi sực tỉnh và không bao giờ dám đi giựt thêm một lần nào nữa.

Chuyện là hồi đó tôi rất “nổi tiếng” về khoản giựt giàn. Nổi tới độ mấy người trong xóm còn đặt luôn cho tôi cái tên nghe rất kinh khủng “An cô hồn”. Cũng vì cái tên đó mà má cấm tiệt không cho tôi léo hánh tới mấy chỗ đó nữa. Cấm thì cấm vậy, chớ năm nào tới ngày đó má cũng bận đi chùa với mấy người hàng xóm. Trước khi đi má dặn dò rất kỹ, có cả hăm he. Nhưng với sự hấp dẫn của những món đồ cúng và sự rủ ren của mấy đứa bạn nên tôi bất chấp.

Thường hằng năm khoảng mùng Chín, mùng Mười tháng Bảy là tụi tôi bắt đầu tụ tập lại, lên kế hoạch và danh sách cụ thể từng nhà trong thị xã, rồi mới bàn tính coi ra quân nhà nào trước.

Theo kinh nghiệm nhiều năm, những nhà mua bán hàng xén người Hoa bao giờ đồ cũng cúng nhiều nên giựt trước, kế đó là nhà máy, xưởng tiện, sau cùng là nhà thầy thợ. Còn phần thủ đoạn trong lúc giựt thì bao giờ tôi cũng ra kế hoạch. Đứa lớn thì xả thân giành những đồ ngon, đứa vừa thì chen lấn mấy đứa nhỏ hơn làm rơi đồ đã giựt xuống cho băng nhà lượm. Còn tôi thì cầm bao bố sẵn bên ngoài để nhận “hàng”, đôi khi tôi còn làm bộ kiếm chuyện với mấy đứa mạnh để nó lo cãi lộn mà quên giựt. Có hôm giựt được không nhiều, tôi còn chỉ huy cho tụi nó đụng vô mấy đứa lượm được nhiều để rơi xuống mà lượm lại. Bây giờ nghĩ lại thấy mình láo thiệt.

Duy chỉ có một lần tôi thất bại mà có lẽ suốt cuộc đời nầy tôi không thể nào quên được. Lần đó tôi đang ngồi học thì thằng Tý chạy đến đứng ngoài cửa lớp ra hiệu có chỗ thí giàn. Tôi liền gởi tập cho thằng Hào giữ dùm, giả vờ xin cô giáo ra ngoài vệ sinh rồi cùng thằng Tý chạy thẳng tới điểm thí giàn. Trên đường đi nó nói chỗ nầy là nhà máy chà gạo giàu lắm, năm nào cũng thí đồ ngon không hà. Nghe nó nói, tôi càng chạy nhanh hơn cho kịp giờ.

Chỗ thí giàn là một nhà máy lớn đồ sộ nằm ở ngoại ô của thị xã. Khi tôi với thằng Tý vừa trờ tới thì ông chủ đứng trên lan can lầu một cũng vừa đổ những trái gì thật to hình hài giống hình trái bưởi nhưng lại có màu đen thẫm. Không cần biết nó là trái gì, tôi lao vào ôm, nhưng nó cứ vuột khỏi tay. Khi tôi mệt lã người, nhìn lại thì cái áo trắng duy nhất mà má đã dành dụm cả năm trời để mua cho tôi đã bị nhớt dính và chuyển thành một màu đen. Có ai đó nói ông chủ nhà máy ác quá đã nhẫn tâm đổ nhớt cặn vào những trái bưởi đó rồi thí cho trẻ con giựt. Tôi nghe tiếng la mắng, chửi rủa của những người mẹ có con giựt trong buổi hôm đó. Nhưng má tôi không nói một câu nào, cứ đứng nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi hai hàng nước mắt của má chảy dài trên mặt làm cho tôi sực tỉnh. Từ đó tôi không còn đi giựt giàn thêm một lần nào nữa./.

Trí Huỳnh

Lưu giữ “hồn quê”

Giữa nhịp sống hiện đại, khi nhiều nghề thủ công truyền thống đang dần mai một, tại ấp Tân Hùng, xã Thanh Tùng, nghề làm bánh phồng nếp vẫn được gìn giữ qua nhiều thế hệ. Sự bình lặng nhưng bền bỉ của những mẻ bánh phồng nếp thơm dẻo đều đặn ra đời, mang theo hương vị "hồn quê" mộc mạc nhưng đượm tình người và đất.

Khánh thành cầu nối giao thông 4 ấp của xã Vĩnh Mỹ

Ngày 30/1, tại ấp Kế Phòng, xã Vĩnh Mỹ, Hội Nông dân tỉnh Cà Mau phối hợp Quỹ Chung một tấm lòng - Chương trình “Sát cánh cùng gia đình Việt” của Đài Phát thanh - Truyền hình TP Hồ Chí Minh và UBND xã Vĩnh Mỹ tổ chức lễ khánh thành cầu nông thôn Ngọc Minh.

Vùng 2 Hải quân tặng quà Tết con ngư dân Cà Mau

Trong 2 ngày (29 và 30/1), đoàn công tác Trung tâm Bảo đảm kỹ thuật (Vùng 2 Hải quân) do Thượng tá Nguyễn Hùng Vỹ, Phó Chính uỷ Trung tâm Bảo đảm kỹ thuật, làm trưởng đoàn đã đến thăm, động viên và trao quà Tết cho các cháu học sinh là con ngư dân có hoàn cảnh khó khăn tại tỉnh Cà Mau.

Ấm lòng từ những suất quà Tết nghĩa tình

Ngày 30/1, tại nhiều địa phương trong tỉnh diễn ra hoạt động trao quà, thiết thực mang Tết ấm đến các hộ nghèo, hoàn cảnh khó khăn.

Nhân hiệu số - hành trang mới của sinh viên

Chiều 30/1, tại Phân hiệu Trường Đại học Bình Dương tại Cà Mau (Phân hiệu) diễn ra Hội thảo với chủ đề “Giữ hồn - Dựng nghiệp: Nhân hiệu số trong kỷ nguyên AI”, thu hút sự tham gia của đông đảo giảng viên, chuyên gia và sinh viên nhà trường.

Mái ấm an cư đầu xuân

Sáng 30/1, trong không khí rộn ràng những ngày cận tết Bính Ngọ 2026, Chương trình “Mái ấm an cư” của Báo và phát thanh, truyền hình Cà Mau tổ chức lễ bàn giao căn nhà hỗ trợ cho vợ chồng anh Nguyễn Văn Tráng và chị Phạm Kiều Oanh (ngụ Ấp 5, xã Khánh Bình).

Chạy xe tông vào gốc cây, nam thanh niên tử vong tại chỗ

Sáng 30/1, Công an phường Bạc Liêu cho biết, các đơn vị nghiệp vụ đã tiến hành khám nghiệm hiện trường, thu thập chứng cứ, làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra trên địa bàn phường khiến một nam thanh niên tử vong.

Thầm lặng sau ánh đèn sân khấu

Trong thế giới rực rỡ của nghệ thuật múa, có những người dành cả thanh xuân không phải để đuổi theo ánh hào quang danh vọng, mà để được sống trọn vẹn với đam mê. Diễn viên múa Đặng Thị Mỹ Linh là người như thế. 37 tuổi đời, 22 năm tuổi nghề, Linh vẫn miệt mài sải bước, xoay mình trên sàn diễn, giữ nguyên vẹn lửa nghề từ cái thuở mười lăm bỡ ngỡ.

Trung tâm Bảo trợ xã hội Cà Mau hướng đến 4 chỉ tiêu 100% năm 2026

Chiều 29/1, Trung tâm Bảo trợ xã hội (Trung tâm) tỉnh Cà Mau tổ chức Hội nghị tổng kết công tác bảo trợ xã hội năm 2025 và triển khai phương hướng, nhiệm vụ năm 2026.

Ấm áp những món quà xuân

Chiều 29/1, UBND xã Vĩnh Lợi phối hợp với Agribank chi nhánh Bạc Liêu và Agribank chi nhánh Vĩnh Lợi - Bạc Liêu tổ chức Chương trình trao quà Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 cho các đối tượng trên địa bàn xã.