Chủ nhật, 15-2-26 13:30:22
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Ký ức chiến tranh

Báo Cà Mau

Tôi sinh ra và lớn lên trong những tháng ngày đất nước không còn gót giày đinh của giặc. Tôi chỉ biết chiến tranh qua những câu chuyện của bà về những trận đánh vang dội ở làng trên, xóm dưới và qua những nấm mồ sau vườn của ông, của chú…

Bà nói vẫn còn lạc đâu đó những nấm mồ trong lớp đất nâu, nhưng dù ở đâu, họ cũng nhìn về lá cờ Tổ quốc. Đến ngày giỗ ông, bà tôi lại kêu má dọn một mâm, trịnh trọng thắp ba nén nhang mời hương hồn các chiến sĩ về ăn. Bà dạy, đó là mâm cơm chiến sĩ. Mâm cơm dành cho những người đã ngã xuống vì màu cờ sắc áo.

Lớn lên, ở mái trường làng tôi còn biết thêm chiến tranh qua những lời thầy giảng trong từng trang lịch sử. Tôi thấy tự hào vì mình được chảy chung dòng máu Lạc Hồng với những con người kiên trung, bất khuất. Tôi biết chiến tranh qua những vần thơ cô dạy, những vần thơ được viết ra từ máu và nước mắt của những người sống thời lửa khói: “Quê hương ta từ ngày khủng khiếp/ Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn…” (Bên kia sông Đuống - Hoàng Cầm) hay những vần thơ đi cùng năm tháng để nhớ cái thời “khi Tổ quốc cần họ biết sống xa nhau”: “Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới/ Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau/ Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn/ Đâu ngờ từ đó bặt tin nhau…” (Núi đôi - Vũ Cao).


Xa mái trường làng, tôi biết và hiểu về chiến tranh, về những đau thương vô hạn và những mất mát lớn lao khi tôi là sinh viên tình nguyện mang quà, bánh tặng trẻ em nhiễm chất độc màu da cam. Tôi biết về chiến tranh qua những lần đi thắp hương tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ tại nghĩa trang liệt sĩ; được các cô, các chú ôn lại truyền thống của dân tộc tại những khu di tích...

Tôi trưởng thành trong sự đổi thay của đất nước, tôi lao vào cuộc mưu sinh vì cơm - áo - gạo - tiền. Tôi mướn căn nhà trọ nhỏ nằm ngoại ô thành phố, nơi ấy vắng tiếng ồn ào của xe cộ và có thể nghe những cơn gió mùa thao thức. Sáng sáng, chiều chiều ra ngồi phía trước nhà nhìn những ông già, bà già đi bộ tập thể dục. Và trong số ấy có một ông già tóc bạc lơ phơ, da nhăn nheo, gầy gò. Tôi không thấy ông cười hay nói chuyện với ai. Ông đi mà mắt cứ nhìn hai hàng cây bên đường trơ trụi lá. Ngày, tháng, năm, bỗng có một ngày không ai thấy ông đi bộ qua con đường này nữa. Lâu lắm, lâu đến nỗi mùa sang, hai hàng cây bên đường phủ đầy màu lá, những chùm hoa tim tím nở rộ đầy trời, ông già trở lại, vẫn bước đi thật chậm rãi. Ông trở lại với cái dáng gầy hao, đôi mắt hố thẳm sâu, ráo hoảnh, hôm nay nhìn ươn ướt. Cái miệng cười móm mém như một đứa trẻ được cho quà. Bắt chuyện với ông, ông kể tôi nghe chuyện ở chiến trường năm xưa đơn vị ông đóng quân bên bìa rừng đầy màu bằng lăng tím, có cô quân y đem thuốc giúp ông thoát khỏi cơn sốt rét và một lời hứa hẹn chờ ngày giải phóng. Kể đến đoạn bom của kẻ thù dội ầm ầm vào bìa rừng nơi ông đóng quân, khói đen mù mịt trùm lên màu bằng lăng tím. Ông tìm gặp xác cô quân y nằm dưới góc bằng lăng, cành hoa tím cài trên ngực áo. Kể đến đây, ông lấy tay chùi nước mắt. Mấy người đi tập thể dục, mỗi người đi qua nghe được một đoạn, có người lắc đầu bảo ông già rồi nên lẩn trí, người bảo ông về nhà đi, người thì hỏi ông hết bệnh chưa? Ông già lắc đầu, cười: “Bệnh gì đâu, ngày mai là đánh trận điểm thằng Tư Cót rồi, ít bữa nữa là độc lập rồi mới về nhà chớ”. Ông già nhìn lên trời tin ngày độc lập, tin những cánh bằng lăng không bao giờ nhạt phai màu đợi chờ, chung thủy. Người nhà đến rước ông về, ông nhìn với đôi mắt như van nài được nấn ná thêm chút nữa. Được đưa lên xe, ông khóc, nước mắt nước mũi tèm nhèm.

Hỏi ra mới biết, ông già vừa mới bị tai biến, thần trí khi nhớ, khi quên. Mỗi buổi chiều thấy vắng ông là người nhà biết ông lại đi tới con đường này để nhìn bằng lăng tím. Vậy hóa ra ông kể câu chuyện ở chiến trường là có thiệt. Sống hết một đời người mấy mươi năm vui buồn đều có, vậy mà cuối cùng ông già chỉ giữ lại cho mình ký ức về một mùa hoa tươi đẹp và có cả mất mát, đau thương. Còn những tấm bằng khen, huy chương lấp lánh thì ông quên hết rồi. Vậy là, tôi lại biết thêm chiến tranh qua đôi mắt một ông già!

CẨM THE

Giữ lửa Táo quân trong nhịp sống mới

Hình ảnh “phiên chầu cuối năm” đã trở nên quen thuộc mỗi độ Tết đến. Các Táo đại diện cho những lĩnh vực như kinh tế, văn hoá, xã hội... tề tựu trước Ngọc Hoàng để báo cáo tình hình hạ giới, nhìn lại ưu - khuyết điểm trong năm cũ và lắng nghe định hướng cho năm mới. Từ một tích xưa trong tín ngưỡng dân gian, Táo quân dần trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu của người Việt mỗi dịp xuân về.

Khai mạc Hội Xuân “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” 2026

Tối 11/2, đồng chí Phạm Văn Thiều, Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đến dự Lễ khai mạc Hội Xuân với chủ đề “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” năm 2026 do UBND phường Bạc Liêu tổ chức. Tham dự buổi lễ còn có đồng chí Tô Việt Thu, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Bí thư Đảng uỷ phường Bạc Liêu; lãnh đạo các sở, ngành tỉnh; cùng đông đảo cán bộ, đảng viên, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên và Nhân dân.

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.