Thứ năm, 4-6-26 17:22:33
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một lần gặp Nhà thơ Chế Lan Viên

Báo Cà Mau Có thể xem Nhà thơ Chế Lan Viên (tên họ thật Phan Ngọc Hoan) là một trong những cây đại thụ của khu rừng văn chương Việt Nam. Suốt hơn nửa thế kỷ miệt mài sáng tạo, ông đã để lại một văn nghiệp phong phú, đa dạng: thơ, văn, nghiên cứu phê bình và cả dịch thuật…

Có thể xem Nhà thơ Chế Lan Viên (tên họ thật Phan Ngọc Hoan) là một trong những cây đại thụ của khu rừng văn chương Việt Nam. Suốt hơn nửa thế kỷ miệt mài sáng tạo, ông đã để lại một văn nghiệp phong phú, đa dạng: thơ, văn, nghiên cứu phê bình và cả dịch thuật…

Chế Lan Viên bước lên thi đàn với thi phẩm trình làng khá bề thế: Ðiệu tàn - xuất bản 1938, khi đang tuổi 18. Thơ ông kiệm lời, giàu trí tuệ, mỗi con chữ đều có linh hồn như những hạt kim cương lóng lánh đủ sắc màu. Càng tìm hiểu, nghiên cứu thơ ông, ta càng bắt gặp cái hay, cái độc đáo, đặc sắc về hình ảnh, về nhạc điệu mới lạ, đẹp, giàu tính biểu tượng, biểu cảm. Nó được tạo bởi những ý tưởng thông minh, bất ngờ, biểu hiện cùng một lúc trí tuệ sâu lắng dạt dào cảm xúc, với kỹ thuật, thủ thuật sử dụng ngôn từ đạt tới đỉnh cao của sự trau chuốt, điêu luyện.

Nhà thơ Chế Lan Viên.               Ảnh tư liệu

Ðược tận mắt nhìn thấy ông dù chỉ một lần cũng là vinh dự. Vậy mà đối với tôi đã được gặp, được bắt tay, được chuyện trò thân mật, cởi mở, chân tình với ông thì còn hạnh phúc nào bằng. Ấy là vào những năm đầu thập niên 60 khi chúng tôi theo học trường phổ thông cấp III duy nhất của tỉnh Hưng Yên vừa thành lập, toạ lạc gần Chợ Gạo - Ấp Dâu, năm cuối trọ học tại thôn An Tảo Thượng, một vùng ngoại ô của thị xã nhỏ bé, nghèo nàn.

Những khi rảnh, tôi thường cuốc bộ đôi ba cây số tới thư viện tỉnh nằm trên con đường nhỏ gần hồ Bán Nguyệt, say mê ngồi hàng giờ đọc báo, tạp chí các loại và khi về không quên mượn vài cuốn văn nghệ mới xuất bản. Một lần, tôi đang đọc tờ Văn học (tiền thân tờ Văn nghệ của Hội Nhà văn bây giờ), thì anh Nguyễn Ðình Tình (bút hiệu Ðồng Bằng) với cặp kính cận khá dày, tác giả của nhiều vở kịch và tập thơ Hương đồng (in chung - Nhà xuất bản Văn học, do Nhà thơ, Nhạc sĩ, Hoạ sĩ Văn Cao trình bày bìa), phụ trách biên tập văn nghệ Tập san Văn hoá tỉnh, đi bên một người dáng vẻ trí thức. Thấy tôi, anh tươi cười chỉ tay về phía khách: “Ðây là Nhà thơ Chế Lan Viên mới về tỉnh ta công tác!”. Rồi anh giới thiệu tôi là bạn viết trẻ của mình. Ông nắm tay tôi với nụ cười đôn hậu. Nhà thơ Chế Lan Viên - tác giả Ðiêu tàn đây sao? Trước mắt tôi, một người có dáng vừa phải, tóc hớt cao, vận bộ ka-ki sẫm đã bạc màu, chân mang dép lốp. Nhà thơ Chế Lan Viên và anh Nguyễn Ðình Tình ngồi xuống ghế cùng xem báo. Hôm ấy thư viện rất vắng độc giả. Thời cơ hiếm hoi, tôi lấy hết sức can đảm bình tĩnh, mạnh dạn bộc bạch tâm sự với nhà thơ những điều mà tôi hằng trăn trở bấy lâu:

- Thưa, người ta bảo muốn viết được văn, làm được thơ thì phải có ba cái “vốn”: vốn sống, vốn văn hoá, vốn nghệ thuật, có phải không ạ?

Nhà thơ nhìn thẳng vào tôi điềm đạm, chậm rãi:

- Còn một cái “vốn” rất cần và rất quan trọng mà bạn quên mất, đó là vốn chính trị. Một nhà văn cho ra nhà văn cũng phải đầy đủ và dư dật bốn cái vốn: vốn sống, vốn văn hoá, vốn nghệ thuật và vốn chính trị ấy!

Ông còn giải thích thêm cho tôi hiểu. Tôi định hỏi nữa, sợ ông bận nhiều việc hệ trọng, lại thôi. Nhà thơ cùng anh cán bộ Ty Văn hoá tham quan một lượt thư viện tỉnh khá chật hẹp với số lượng đầu sách còn rất khiêm tốn, rồi về Ty Văn hoá toạ lạc bên hồ Bán Nguyệt nghỉ. Tôi nhìn theo ông, thầm cảm phục một nhà thơ rất đỗi tài hoa nhưng lại rất mộc mạc, giản dị, gần gũi, thân mật và chân tình với mọi người, nhất là bạn viết trẻ. Ông là một trong số những cây bút văn nghệ tiền chiến có công dìu dắt nhiều bạn viết trẻ thành danh. Sau này, tôi biết bút danh Chàng Văn thường giải đáp thắc mắc về “viết lách” của bạn viết trẻ trên Báo Văn học hồi đó, không ai khác là Nhà thơ Chế Lan Viên. Sau, ông gom lại cho in thành mấy tập có chung tựa: Vào nghề.

Tôi còn được biết, ông là nhà thơ ưa đi “thực tế” ở khắp mọi miền đất nước, bởi chỉ có đắm mình với đời sống chiến đấu, lao động sản xuất của Nhân dân, của dân tộc, thi sĩ mới có được rung cảm mãnh liệt của trái tim để từ đó sáng tạo những giá trị đích thực của tác phẩm nghệ thuật. Ông gởi tâm sự ấy vào bài thơ tứ tuyệt “Ði thực tế”, trở thành bài học bổ ích, thiết thực cho những người viết trẻ:

Suốt một đời ăn hạt gạo Nhân dân

Lần thứ nhất nhà văn đi học cấy

Bỗng hối tiếc nghìn câu thơ nước chảy

Chửa “vì người” bằng một bữa cơm ăn.

Trong những năm cả dân tộc đứng lên đánh Mỹ và bè lũ tay sai dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Ðảng, của Bác, từ những chuyến đi thực tế gian khổ, Nhà thơ Chế Lan Viên đã có được những tứ thơ phản ánh sinh động tinh thần chiến đấu ngoan cường, dũng cảm của quân dân ta dưới làn mưa bom bão đạn khốc liệt của quân thù mà thi phẩm tiêu biểu “Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?” dài 69 câu, ông viết năm 1965 chào mừng Ðảng ta tròn 35 tuổi với những câu thơ mở đầu:

Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm

Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?

Và khẳng định:

Những ngày tôi sống đây là ngày đẹp hơn tất cả

Dù mai sau đời muôn vạn lần hơn

… Dẫu có bay giữa trăng sao cũng tiếc không được sống phút bây giờ

Buổi đất nước của Hùng Vương có Ðảng

Mỗi người dân đều được thấy Bác Hồ…

Những câu thơ kết thúc thi phẩm đặc sắc, độc đáo như chân lý:

Cho tôi sinh ra buổi Ðảng dựng xây đời

Mắt được thấy dòng sông ra gặp bể

Ta với mẻ thép gang đầu là lứa trẻ sinh đôi

Nguyễn Văn Trỗi ra đi còn dạy chúng ta cười…

Cho tôi sinh giữa những ngày đánh Mỹ

Vóc nhà thơ đứng ngang tầm chiến luỹ

Bên những dũng sĩ đuổi xe tăng ngoài đồng và hạ trực thăng rơi.

Nhà thơ Chế Lan Viên bước vào cõi vĩnh hằng đã 26 năm (ông mất 19/6/1989), nhưng hình ảnh ông, sức sáng tạo nghệ thuật dồi dào, mãnh liệt, và đặc biệt sự gần gũi, giúp đỡ, dìu dắt bạn viết trẻ của ông… sẽ vẫn còn ở lại mãi với bạn đọc xa, gần./.

Đoàn Nguyễn Hiên

Thanh mát bánh củ cải

Bánh củ cải là một trong những món bánh dân gian ngon và đậm tính truyền thống của cộng đồng người Hoa. Theo phát âm của tiếng Triều Châu (tiếng Tiều), bánh củ cải được gọi là “xái thào cúi”, trong đó, “xái thào” nghĩa là “củ cải” đồng âm và mang ý nghĩa “tài lớn” trong văn hoá cát tường của người Trung Hoa. Chính lý do này, cộng đồng người Hoa thích ăn bánh củ cải và thường làm cúng tổ tiên, chư thần trong các dịp lễ hội truyền thống.

Ðiểm tựa đời thường

Trước khi đến với nhiếp ảnh, tác giả Trần Văn Nhành từng có khoảng thời gian làm giáo viên tiểu học. Ðể có thêm thu nhập chăm lo cuộc sống gia đình, nuôi con ăn học, anh rời bục giảng, rẽ hướng sang chụp ảnh dịch vụ và làm thêm nghề thợ may. Ðến nay, hai con đã tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định, tuy không còn áp lực kinh tế nhưng anh vẫn gắn bó, duy trì tiệm ảnh nhỏ của gia đình.

Cà Mau lần đầu tổ chức cuộc thi sáng tác ca khúc AI

Trong khuôn khổ Liên hoan Nghệ thuật Sáng tạo và Công nghệ Cà Mau 2026 (CAT 2026), CiNEC Vietnam vừa chính thức phát động cuộc thi sáng tác ca khúc AI với chủ đề “Nghệ thuật × Công nghệ × Bạn” (Art × Tech × You).

Nhạc Khị - Một đời mở lối, vạn tiếng lưu danh

Nhắc tới cổ nhạc Bạc Liêu, người ta thường nhớ tới Cao Văn Lầu với “Dạ cổ hoài lang”. Nhưng trước khi có Cao Văn Lầu làm nên bản ca bất hủ ấy, đã có người thầy lặng lẽ gây nền, dựng nghiệp, mở ra mạch sáng tác cho cả thế hệ. Người đó là Lê Tài Khí - Nhạc Khị, bậc tiền nhân mà giới nghệ sĩ nhiều đời vẫn kính trọng gọi là Hậu Tổ. Tên tuổi ông hiện ra với vai trò mở lối, truyền nghề và khai sinh cổ nhạc Bạc Liêu.

Khảo sát hiện trạng Di tích Bia tưởng niệm Chiến thắng Lộc Ninh

Chiều 27/5, đoàn khảo sát của Ban Văn hoá - Xã hội HĐND tỉnh Cà Mau do ông Nguyễn Đức Tiến, Phó Trưởng ban, làm trưởng đoàn đã tiến hành khảo sát thực tế tại Di tích Lịch sử cấp tỉnh Bia tưởng niệm Chiến thắng Lộc Ninh, thuộc ấp Bà Ai 1, Xã Hồng Dân.

Cà Mau đoạt 2 giải tại Cuộc thi Tài năng diễn viên Cải lương toàn quốc năm 2026

Hai nghệ sĩ của Nhà hát Cao Văn Lầu đã đạt thành tích cao tại Cuộc thi Tài năng diễn viên Cải lương toàn quốc năm 2026.

Tháng Năm ở biên giới

Tháng Năm về trên khắp mọi miền Tổ quốc bằng màu đỏ rực của hoa phượng, tiếng ve ngân lên giữa trưa hè bỏng nắng, bằng cơn gió mang theo hơi thở của mùa đầy ký ức. Với những người lính nơi biên giới, tháng Năm không chỉ là sự chuyển mình của đất trời, mà còn là mùa của niềm tự hào, cảm xúc thiêng liêng khi đứng giữa đất trời biên cương mà cảm nhận thật rõ hai tiếng “Tổ quốc”, gần gũi và sâu nặng biết bao. Ở nơi đầu sóng ngọn gió ấy, tháng Năm còn ghi dấu bước chân tuần tra lặng thầm, những đêm thức trắng giữa rừng sâu hay giữa trùng khơi sóng dữ, cả sự hy sinh lặng lẽ của những người đang ngày đêm giữ bình yên cho Tổ quốc thân yêu.

Thu nhỏ hồn quê

Giữa dòng chảy vội vã của cuộc sống hiện đại, vợ chồng anh Trần Vũ Trường và chị Võ Thị Nha, ấp Tân Nghĩa, Xã Nguyễn Việt Khái, đã chọn cho mình một hướng khởi nghiệp vô cùng độc đáo. Đó là gom góp những mảnh hồn quê bình dị và tái hiện sống động chúng trong các mô hình thu nhỏ.

Từ Cà Mau cất lời “Tháng Năm nhớ Bác”

Tối 19/5, tại Quảng trường Phan Ngọc Hiển (phường An Xuyên), Đoàn Cải lương Hương Tràm tổ chức chương trình nghệ thuật kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890-19/5/2026) với chủ đề “Tháng Năm nhớ Bác”.

Nét vẽ tuổi thơ dâng Bác kính yêu

Nhằm tạo sân chơi lành mạnh, bổ ích cho đội viên, thiếu nhi, đồng thời phát huy năng khiếu, khả năng sáng tạo và cảm thụ nghệ thuật của các em, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp Ban Thường vụ Đoàn phường An Xuyên tổ chức cuộc thi vẽ tranh với chủ đề “Bác Hồ với thiếu nhi”.