Thứ sáu, 19-6-26 00:30:47
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Nhớ quê

Báo Cà Mau Sáng cuối năm, dừng xe chờ đèn đỏ, bất chợt nghe trên loa phát thanh phát bài “Quê hương” của Nhạc sĩ Giáp Văn Thạch, phổ thơ Ðỗ Trung Quân “…Quê hương mỗi người chỉ một/Như là chỉ một mẹ thôi/Quê hương nếu ai không nhớ/Sẽ không lớn nổi thành người...”.

Sáng cuối năm, dừng xe chờ đèn đỏ, bất chợt nghe trên loa phát thanh phát bài “Quê hương” của Nhạc sĩ Giáp Văn Thạch, phổ thơ Ðỗ Trung Quân “…Quê hương mỗi người chỉ một/Như là chỉ một mẹ thôi/Quê hương nếu ai không nhớ/Sẽ không lớn nổi thành người...”. Tôi đứng thẫn thờ, không còn tâm trí gì để đi tiếp, mà chỉ muốn về quê liền để được chạy ra ngắm cánh đồng đang vào mùa lúa chín, rồi ngồi bên bếp lửa nghe má kể chuyện ngày xửa ngày xưa trong tiết trời se se lạnh. Ðang suy nghĩ bâng quơ thì tiếng còi xe, tiếng phàn nàn, tiếng la lối từ phía sau, giật mình mới hay đèn xanh có tự khi nào.

Tôi có người bạn thân hay chọc tôi “lỡ chợ lỡ quê” khi mỗi lần tôi kể "hồi đó nhà tao ở chợ...". Mà lỡ chợ lỡ quê cũng phải. Những năm gần giải phóng, tản cư ra chợ ở học, ba má mua nhà, nên dù "một kiểng hai quê", tôi nghiễm nhiên trở thành "dân chợ". Nhưng chợ Bạc Liêu ngày đó và cả sau giải phóng một thời gian dài, bước chân ra sau nhà, năn sậy hoang vu; mưa xuống ếch nhái kêu không ngủ được; mưa đầu mùa, cá từ mấy ao rau muống kế bên lên bắt hoài không hết, thì "chợ" hay "quê" nào có khác gì.

Minh hoạ: KHỞI HUỲNH

Mà tôi cũng không thể "trốn tránh" cái tính "quê mùa" của mình, bởi mỗi khi ngồi cà phê, tôi đều nhắc chuyện ở quê, lúc thì đồng ruộng, trâu, bò, lúc thì con kinh, bờ tre, ao nước. Bạn hay phàn nàn rằng, ở thành phố mà nhà trồng toàn những thứ “quê mùa”, nào là ô rô, dừa nước, lúa, bồn bồn... vậy mà nói "lỡ chợ lỡ quê" lại cãi.

Quê hương đã ăn sâu vào máu thịt của tôi rồi. Làm sao tôi quên cho được con sông trước nhà mình mà tôi cùng những đứa bạn thời tắm truồng. Rồi những buổi chiều tà, ngồi ở cửa sau đợi má đi ruộng về để má cho vài con cua đồng, con ốc lát mà má tình cờ bắt được lúc làm cỏ bờ. Chỉ chờ có vậy, anh em tôi liền chạy ra sau vườn lấy rơm rồi đem ra bờ sông đốt lửa nướng. Lửa lớn, con nào con nấy khét nghẹt, có con gần thành than, vậy mà đứa nào cũng kêu ngon. Một lát sau thì mặt đứa nào cũng lem luốt. Nhìn nhau cười đau bụng. Hết ốc để ăn thì đứng lên hô, một, hai, ba nhảy đùng xuống sông lặn ngụp thoả thích. Tới khi bầu trời ngả sang một màu đỏ rực, nhiều hình thù giống con vật xuất hiện thì cũng là lúc má tôi gọi lên ăn cơm chiều.

Nhà tôi rất đông anh em, trên tôi còn những năm người và dưới tôi còn năm đứa. Tôi là đứa lưng lửng, nên má tôi thường nói đùa những lúc tôi so bì với anh em chuyện này chuyện nọ: “Ở giữa không mất phần mền đâu mà con sợ”. Chuyện má nói mất hay còn gì đó thì tôi không biết, chớ tôi thấy tôi là đứa cực nhất nhà.

Tôi nhớ năm tôi mười tuổi, tướng tá nhỏ téo tẹo, lùn xịt, vậy mà anh Hai tôi cũng không tha, ngày nào cũng bắt tôi đi chài với ảnh để kiếm cá ăn. Còn mấy người lớn hơn thì ảnh kêu làm việc nhẹ hều. Lúc đầu ảnh phân công tôi cầm giỏ đựng cá đi theo, còn ảnh thì lội xuống mé sông đứng chài, thấy vậy cũng được nên tôi không phàn nàn gì. Ðược một thời gian thì ảnh nói chài trong mé không có cá lớn, ảnh hỏi tôi biết bơi xuồng hôn. Sẵn dịp tức trong bụng hổm rày, tôi "nổ" trả thù luôn: "Bữa hôm anh đi ruộng, ở nhà má còn mượn xuồng máy Kohler 4 của chú Năm cho em chở má qua nhà ngoại ăn thôi nôi con cậu Út nữa, nói chi chuyện bơi xuồng". Biết tôi "nổ" nên ảnh nói cho tôi bỏ tật, vậy là mai mốt mầy khỏi sợ thất nghiệp rồi đó. Từ sáng sớm mai mầy đi chài với tao kiếm cá bán lấy tiền cho má mua sắm đồ Tết cho mấy đứa nhỏ.

Biết anh phát hiện, nên tôi xuống giọng nói lại: “Em biết hơi hơi hà”. Anh không để ý đến lời tôi nói, mà tôi chỉ biết sáng hôm sau tôi bắt đầu bơi xuồng cho anh chài. Chuyện bơi thì tôi bơi giỏi thiệt, nhưng ngặt nỗi đến khi anh kéo chài lên thì tôi kềm hỏng nổi, nên chiếc xuồng cứ chạy theo hướng cây chài làm cá ra hết trơn. Anh đổ quạu.

Tưởng vậy anh sẽ cho tôi về, kêu người khác đi. Ai dè ngồi bực bội một hồi rồi ảnh nghĩ ra kế khác. Ảnh kêu tôi bơi cho chiếc xuồng nằm ngang rồi anh máng chài vô hai cái mũi xuồng, ảnh nói: "Tao cao lội phía ngoài, còn mầy lùn lội sát mé bờ, rồi hai anh em cùng đi tới". Lúc đầu chưa có kinh nghiệm nên chiếc xuồng cứ quay vòng tròn hoài, bực bội anh nói: "Mầy mà không ráng đẩy, tao cho mầy ở đây tới tối luôn". Nghe anh nói vậy, tôi sợ quá nên lấy hết sức lực mà đẩy, báo hại chiều về hai cái tay cầm chén cơm không nổi. Má tôi biết được nên cấm anh không được bắt tôi đẩy xuồng kéo cá kiểu đó nữa. Má nói, có ít thì ăn ít, có nhiều thì ăn nhiều, em còn nhỏ không nên bắt em làm chuyện quá sức như vậy. Anh "dạ" một tiếng tôi nghe nhẹ hều.

Má dặn thì dặn vậy thôi chứ mười một đứa con, má thuộc lòng tánh tình từng đứa hết. Nên những ngày sau đó má đi đâu cũng dắt tôi theo vì sợ ở nhà tôi bị anh Hai bắt đi kéo cá nữa. Nói nào ngay, tôi cũng thích đi theo má hơn. Thường chiều tôi đi ra vườn với má, bẻ rau, cải, rồi về rửa sạch sẽ sẵn. Khi gà gáy canh ba là má thức dậy nấu cơm, làm đồ ăn, xong xuôi má để tất cả vào trong cái thúng rồi đem xuống xuồng. Khi đó má mới kêu tôi thức dậy cùng đi với má.

Ngoài ruộng có khi má cấy lúa, có khi nhổ cỏ hay làm chuyện gì đó, còn tôi thì má không bắt làm gì hết, chỉ việc đi vớt cá lia thia, đi tìm tổ chim... Má dặn, khi nào đi chơi chán thì chạy về hát cho má nghe. Vậy là bữa nào cũng vậy, đi chơi một chút là chạy về leo lên bờ mẫu nằm rồi lấy nón lá trùm mặt lại, ca hết bài này tới bài kia, má cấy tới đâu tôi lồm cồm đổi chỗ theo má. Thấy vậy, má kêu tôi lên tuốt đầu đất nằm hát, ở đó trên gió, khỏi mất công dời chỗ hoài. Lâu lâu má còn yêu cầu bài má thích. Những lúc như vậy làm tôi sướng điên cả người. Và đến khi cúm núm kêu thì tôi với má mới bắt đầu xuống xuồng về, khi tới nhà thì trời đã nhá nhem.

Chuyện đã trôi qua mấy chục năm rồi. Nhưng bây giờ mỗi khi ngồi một mình, hay bất chợt buổi sáng thấy lành lạnh là thấy nhớ. Có lần đang đi ngoài đường, thấy thằng nhỏ xách giỏ cá đi bán, tôi liền gọi điện cho anh Hai, nhắc lại chuyện hai anh em đi kéo cá. Anh cười khà khà: “Vậy Tết này về sớm sớm, hai anh em mình đi kéo cá nấu canh chua nhậu lai rai”.

Tôi đi giữa đường đông bỗng như nghe hương gió đồng./.

Khởi Huỳnh

Hành trình tri ân giữa biển trời Côn Đảo

Tháng Sáu, đoàn cán bộ, đảng viên Chi bộ cơ quan Đảng uỷ các cơ quan Đảng tỉnh Cà Mau có chuyến hành trình về nguồn tại Côn Đảo, vùng đất thiêng gắn liền với những trang sử hào hùng của dân tộc. Đây không chỉ là chuyến tham quan thực tế mà còn là dịp để mỗi cán bộ, đảng viên nhìn lại quá khứ, thêm trân trọng những giá trị của hòa bình, độc lập hôm nay.

Trao truyền đam mê nghệ thuật đờn ca tài tử

Giữa những ngày hè rộn rã, trẻ em phường Bạc Liêu lần đầu được tham gia lớp học đờn ca tài tử (ÐCTT) miễn phí do Nhà Thiếu nhi tỉnh Cà Mau tổ chức. Không chỉ là sân chơi bổ ích sau những ngày học tập vất vả, đây còn là nơi vun đắp cho thế hệ trẻ niềm tự hào và trách nhiệm bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hoá độc đáo của nhân loại nói chung và của vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc nói riêng.

Số hoá: Cơ hội mới cho nghệ thuật truyền thống

Sự phát triển của công nghệ số đã thay đổi thói quen giải trí của công chúng. Trước vô số lựa chọn trên không gian mạng, cải lương - loại hình nghệ thuật từng một thời vàng son, buộc phải đổi mới để thích ứng và phát triển.

Khoảng trời riêng với nhiếp ảnh

Sinh sống và làm việc tại TP Ðà Nẵng, xuất phát từ mong muốn ghi lại vẻ đẹp cuộc sống đời thường và con người quanh mình, tác giả Ðỗ Văn Pháp sớm tìm đến với nhiếp ảnh. Anh có trải nghiệm thú vị cùng bộ môn nghệ thuật này từ thời học phổ thông, chụp phim trắng đen ảnh kỷ yếu cho lớp, cho trường...

Cà Mau chung tay vì trẻ em trong kỷ nguyên số

Tháng hành động vì trẻ em năm 2026

Sôi động chương trình nghệ thuật khai mạc hè 2026

Tối 1/6, Nhà Thiếu nhi tỉnh Cà Mau (cơ sở 2) đã tổ chức chương trình nghệ thuật chào mừng Ngày Quốc tế Thiếu nhi, hưởng ứng Tháng hành động vì trẻ em và khởi động các hoạt động hè năm 2026.

Giữ gìn ký ức xưa

Trong hành trình xuôi về phương Nam dựng làng, lập ấp, nhiều lão nông mang theo cả những “món nghề” truyền thống của quê hương, xứ sở và tạo nên nét văn hoá đặc trưng cho nơi họ bám trụ, truyền thừa. Nhưng hiện nay, nhiều làng nghề đứng trước nguy cơ “mai một”.

Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch công bố mẫu thẻ nhà báo 2026

Ngày 29/5, Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch đã có quyết định ban hành mẫu thẻ nhà báo 2026.

Thanh mát bánh củ cải

Bánh củ cải là một trong những món bánh dân gian ngon và đậm tính truyền thống của cộng đồng người Hoa. Theo phát âm của tiếng Triều Châu (tiếng Tiều), bánh củ cải được gọi là “xái thào cúi”, trong đó, “xái thào” nghĩa là “củ cải” đồng âm và mang ý nghĩa “tài lớn” trong văn hoá cát tường của người Trung Hoa. Chính lý do này, cộng đồng người Hoa thích ăn bánh củ cải và thường làm cúng tổ tiên, chư thần trong các dịp lễ hội truyền thống.

Ðiểm tựa đời thường

Trước khi đến với nhiếp ảnh, tác giả Trần Văn Nhành từng có khoảng thời gian làm giáo viên tiểu học. Ðể có thêm thu nhập chăm lo cuộc sống gia đình, nuôi con ăn học, anh rời bục giảng, rẽ hướng sang chụp ảnh dịch vụ và làm thêm nghề thợ may. Ðến nay, hai con đã tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định, tuy không còn áp lực kinh tế nhưng anh vẫn gắn bó, duy trì tiệm ảnh nhỏ của gia đình.