Thứ ba, 23-6-26 03:31:22
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Tập thơ “Email xanh”: Khi phụ nữ gửi yêu vào thơ…

Báo Cà Mau

“Email xanh”, tuyển tập thơ vừa được Nhà xuất bản Hội Nhà văn phát hành, đúng vào dịp Quốc tế Phụ nữ, không biết hữu ý hay ngẫu nhiên, lại là tuyển tập thơ tình của nữ! “Email xanh” - những khúc tâm tình ngọt ngào, dịu êm và cũng thật cồn  cào, mãnh liệt đúng như bản chất của người phụ nữ khi yêu - được viết từ 5 nhà thơ nữ ở Bắc - Trung - Nam. Thế mới thấy, dù là ai, ở đâu, thơ tình của nữ lúc nào cũng thật đắm say! “Email xanh”, bạn hãy đọc để hiểu phụ nữ khi họ gửi yêu vào thơ…

Tên gọi của tuyển tập thơ thật độc đáo: một “chữ Tây” bên cạnh một “chữ Việt”: Email - xanh! Email, những lá thư thời hiện đại; xanh - màu của tình yêu muôn thuở, chỉ nội cái sự sắp đặt của hai từ trên đã như khẳng định dù ở thời nào thì tình yêu của phụ nữ vẫn luôn là màu xanh, màu của sự tươi non mơn mởn và tràn đầy hy vọng, không có tuổi tác, không có không gian…

“Email xanh”, như một sự gặp gỡ tình cờ để tạo thành một email - hộp thư chung, lại ngẫu nhiên mở ngõ cho những dòng thơ gửi gắm cánh mày râu những thông điệp giống nhau: nỗi khát khao khi yêu, những dằn vặt, nồng nàn, day dứt đều có đủ. Hãy nghe Đinh Thị Thu Vân dùng thể thơ tự do diễn tả tâm trạng mình khi yêu và xa trong “May mắn”: “May mắn nào cho em gặp anh, vào đúng lúc trái tim non dại nhất, vào đúng lúc trái tim tròn khao khát, và ngọt ngào vừa đủ chín giữa cô đơn…”, để rồi chị cũng nhận ra sự “may mắn” khi chia tay như thế này: “May mắn cho em, anh đã chẳng phũ phàng hơn, thêm chút nữa cách nào em sống được, thêm chút nữa chắc là bao nước mắt, không dễ gì em giấu giữa tim sâu, thêm chút nữa thôi em sẽ phải căm thù, ta chẳng thể nhìn nhau, dù giá lạnh…”. Cũng nói về những khoảng cách vô định trong tình yêu, Lê Thị Kim viết trong “Xa và gần”: “Anh xa mà gần lắm/ Mối tình thuở môi thơm/ Chỉ như là chiếc lá/ Đủ làm mềm không gian…. Chỉ cỏ cây mới biết/ Mình trú ngụ nơi đâu/ chỉ đất trời mới biết/ Tình mình thiên thu sâu”. Xa mà gần, gần lại thật xa, những mối tình không bao giờ phai, đi cùng năm tháng, dẫu chỉ trong tâm tưởng của một người…  Nhưng chính vì là trong tâm tưởng cho nên những nỗi lo vu vơ cũng đủ thiêu đốt trái tim người phụ nữ khi yêu: “Biết người có như sương khói/ Tình yêu thả giữa mông lung/ Em về ươm đời mộng ước/ Mở ra trắng bàn tay không” (Đừng như sương khói - Lê Thị Kim)…

Và đây là thơ tình viết từ người phụ nữ của mái ấm gia đình: “Đôi khi khùng em ước/ Treo cổ trên cọng cỏ như một giọt sương/ Sướng nhá/ Em long lanh/ Tan ra/ Cho chồng con kiếm tìm chơi/ Lại hoảng/ Vì trước khi hóa giọt sương/ Em chưa rửa chén…”, đọc “Kiếp trước mù tăm” của Nguyễn Thị Ánh Huỳnh mà muốn bật cười. Cười rồi lại thấm thía với tâm trạng của phụ nữ với nhau, cũng mơ mộng, cũng vẩn vơ, cũng hơi… khùng khùng, nhưng phụ nữ của gia đình thì dù như thế nào vẫn không thể quên trách nhiệm giữ lửa cho tổ ấm của mình, trách nhiệm từ những việc cỏn con như… rửa chén! Ánh Huỳnh còn viết bài “Chính mình” như để những người đàn ông làm chồng suy ngẫm: “Suốt ba mươi năm/ Anh bảo/ - Em phải quên mình/ Vì chồng con…”, sau đó: “Tóc bạc rồi/ Anh lại bảo/ - Em phải là chính mình đi/ Không là chính mình/ Chán lắm… anh ơi/ Em còn mình đâu/ Suốt ba mươi năm/ Em toàn làm người khác/ Giờ/ Tìm mình/ Ở đâu?", để rồi câu giải đáp là: “Chính mình của em/ Là anh đó” giống như “Chính mình của giọt sương/ Là hơi nước/ Chính mình của hoa/ Là nụ/ Chính mình của nụ/ Là cây”… Người phụ nữ không còn là chính mình vì suốt một đời vì người khác, do người khác chi phối. Cho nên buồn vui, hạnh phúc của người phụ nữ hình như ít nhiều lệ thuộc vào… người khác!

Phụ nữ khi yêu thường nhiều linh cảm, nhưng đôi khi họ lại muốn không tin vào linh cảm của mình: “Ước linh cảm của em đừng đúng/ Tim thôi đau và hết giận hờn/ Ước linh cảm của em đừng đúng/ Để thấy đời như dại mới vừa khôn…”, đó là khi thảng thốt nhận ra: “Em đâu nghĩ một ngày tình quay mặt/ Rồi sẽ quên như chưa có trong đời”… (Linh cảm - Trần Mai Hường). Và kể cả khi chịu sự phụ phàng, người phụ nữ cũng rất vị tha: “Ngày tháng dần trôi… anh xa lạ rồi/ Em cặm cụi nhặt giọt đời vỡ vụn/ Chút tình nghĩa anh sớt chia quá nhỏ/ Nhín lòng mình em chiu chắt dành con…” (Độc hành về phía cô đơn - Trần Mai Hường)…

Dường như có một sự thiên vị nho nhỏ, tôi yêu 9 bài thơ của Huỳnh Ngọc Yến hơn cả, không phải vì chị là người Bạc Liêu mà vì thơ tình của chị dễ hiểu và đầy cảm xúc! Những “Thiêu thân”, “Tín vật đêm”, “Vá đêm”, “Giá như anh biết”, “Người đàn bà điên”, “Lửa”…, đọc từng bài thơ tôi lại thầm thán phục không biết bằng cách nào Ngọc Yến lại viết thơ tình hay đến thế, đủ cung bậc, vào đủ vai để tình thơ lai láng. Trong đó, tôi yêu cái khát vọng mãnh liệt và sự đè nén cũng thật mãnh liệt trong những vần thơ như cháy trong bài “Lửa”: “Người đàn bà muốn trong giây phút si mê bỏ quên nền nếp cũ - ngỏ lời, trước người đàn ông hai tiếng: yêu anh!”, rồi lại: “Người đàn bà chỉ muốn nghiêng về một phía - yên bình, thôi những cơn mơ xôn xao thời thiếu nữ, thôi những đam mê khát khao trong từng con chữ, thôi những vui buồn, quên nhớ, tỉnh điên… Người đàn bà tự cháy trong đêm, nhờ ngọn lửa đốt mình thành nước mắt”… Dù chỉ là những khát khao qua… con chữ, người phụ nữ cùng nhủ lòng mình, hãy - thôi…

45 bài thơ trong “Email xanh” của 5 người phụ nữ, đủ đầy những cung bậc cảm xúc khi yêu…

Cẩm Thúy

Thiếu nhi Cà Mau tự tin tham gia Festival thiếu nhi toàn quốc

Những ngày qua, tại Nhà Thiếu nhi tỉnh Cà Mau, không khí tập luyện của các em diễn ra sôi nổi để chuẩn bị tham gia Festival thiếu nhi toàn quốc lần thứ Nhất năm 2026.

Khảo sát địa điểm tổ chức chương trình nghệ thuật tại đảo Hòn Khoai

Tỉnh Cà Mau sẽ tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm một năm hợp nhất tỉnh và triển khai mô hình chính quyền địa phương 2 cấp (1/7/2025-1/7/2026), dự kiến diễn ra vào ngày 26/6 tại Đồn Biên phòng Hòn Khoai.

Nỗi nhớ ngày mưa tháng Sáu

Tháng Sáu về cùng những cơn mưa mùa hạ rơi mênh mang xuống vùng đất địa đầu cực Nam. Chiều nay, ngồi cà phê cùng đồng nghiệp, nhìn màn mưa giăng trắng xoá ngoài ô cửa, lòng khắc khoải nhớ về những ngày chúng tôi tất bật chuẩn bị cho hành trình đặc biệt trong cuộc đời mình cách nay tròn một năm.

Bún suông Cà Mau: Biến tấu từ gỏi cuốn dân dã

Mỗi khi mùa mưa về, trong tiết trời se lạnh, những món ăn nóng hổi như bún nước luôn mang lại cảm giác ấm áp, gợi nhớ. Ở Cà Mau, bún suông là một trong những món ăn như thế, vừa dân dã, vừa mang dấu ấn sáng tạo trong ẩm thực vùng đất phương Nam.

Nhớ chuyến đi miền Ðông

Cuối tháng 6/1974, tốp cán bộ đi học lớp báo chí ở R (Căn cứ Trung ương Cục miền Nam tại huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh, thuộc vùng rừng núi miền Ðông Nam Bộ) xuất phát từ Cà Mau có anh Nguyễn Anh Vũ (Hai Vũ), Hồ Việt Lai, Võ Khắc Ðiệp, Thuý Kiều, Phượng Vũ và tôi. Trong đó, anh Hai Vũ, Thuý Kiều và Phượng Vũ được tổ chức cho đi đường công khai, nên khởi hành sau.

Phát huy nguồn lực nội sinh

Sự hoà quyện văn hoá Kinh - Khmer - Hoa trong lễ hội không chỉ góp phần bảo tồn di sản, các giá trị văn hoá truyền thống mà còn là nguồn lực nội sinh cho sự phát triển của Cà Mau trong kỷ nguyên mới.

Hành trình tri ân giữa biển trời Côn Đảo

Tháng Sáu, đoàn cán bộ, đảng viên Chi bộ cơ quan Đảng uỷ các cơ quan Đảng tỉnh Cà Mau có chuyến hành trình về nguồn tại Côn Đảo, vùng đất thiêng gắn liền với những trang sử hào hùng của dân tộc. Đây không chỉ là chuyến tham quan thực tế mà còn là dịp để mỗi cán bộ, đảng viên nhìn lại quá khứ, thêm trân trọng những giá trị của hòa bình, độc lập hôm nay.

Trao truyền đam mê nghệ thuật đờn ca tài tử

Giữa những ngày hè rộn rã, trẻ em phường Bạc Liêu lần đầu được tham gia lớp học đờn ca tài tử (ÐCTT) miễn phí do Nhà Thiếu nhi tỉnh Cà Mau tổ chức. Không chỉ là sân chơi bổ ích sau những ngày học tập vất vả, đây còn là nơi vun đắp cho thế hệ trẻ niềm tự hào và trách nhiệm bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hoá độc đáo của nhân loại nói chung và của vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc nói riêng.

Số hoá: Cơ hội mới cho nghệ thuật truyền thống

Sự phát triển của công nghệ số đã thay đổi thói quen giải trí của công chúng. Trước vô số lựa chọn trên không gian mạng, cải lương - loại hình nghệ thuật từng một thời vàng son, buộc phải đổi mới để thích ứng và phát triển.

Khoảng trời riêng với nhiếp ảnh

Sinh sống và làm việc tại TP Ðà Nẵng, xuất phát từ mong muốn ghi lại vẻ đẹp cuộc sống đời thường và con người quanh mình, tác giả Ðỗ Văn Pháp sớm tìm đến với nhiếp ảnh. Anh có trải nghiệm thú vị cùng bộ môn nghệ thuật này từ thời học phổ thông, chụp phim trắng đen ảnh kỷ yếu cho lớp, cho trường...