Thứ sáu, 19-6-26 02:17:17
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Anh trai tôi

Báo Cà Mau Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi mấy anh em tôi ăn học.

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi mấy anh em tôi ăn học.

Một ngày kia, sau buổi học, lười chạy xe, tôi nạnh anh chạy, chạy mệt anh đuổi tôi xuống đi bộ. Về đến nhà tôi khóc với cha, cha lôi anh ra đánh, tôi hả hê lắm…

Năm ấy anh tôi lên 10 và tôi lên 8…

Năm anh vào cao đẳng thì tôi cũng thi đỗ vào đại học. Nhà tôi vẫn nghèo, cha mẹ vẫn đi làm thuê và chắt chiu lắm mới đủ tiền cho anh em tôi học. Tôi nhận được thư của anh mỗi tuần đều đặn. Thậm chí bạn tôi còn nghĩ rằng đó là thư của bạn trai tôi. Tôi tự hào với chúng bạn vì có anh.

Năm ấy tôi 18 và anh đã 20…

Số tiền mẹ gửi cho tôi tăng lên trông thấy. Mẹ bảo “Của anh con cho đó!”. Sau này tôi mới biết, anh nhịn phần ăn sáng, tiết kiệm chi tiêu để nhường phần cho em gái, anh bảo với mẹ: “Nó là con gái nên cần sắm sửa nhiều, mẹ cho em nhiều hơn con mẹ nhé!”. Ngoài những bức thư nhắc nhở chuyện học, kể chuyện trường, chuyện lớp, mỗi tuần anh đều đặn gọi cho tôi để hỏi thăm sức khoẻ, chuyện học hành… nhưng cốt lõi vẫn là tâm sự để tôi bớt nhớ nhà…

Trong tâm tưởng tôi lúc bấy giờ anh là mẫu người lý tưởng, không chỉ là người anh bình thường mà anh còn là “thần tượng” của tôi. Lúc đó tôi còn viết trong nhật ký rằng sau này phải tìm bạn trai như anh mới được.

Năm ấy tôi 19 và anh 21…

Anh ra trường khi tôi bước vào năm thứ 2 đại học. Anh chắt chiu từng đồng lương ít ỏi để phụ mẹ lo cho tôi. Từ hôm đó, những bữa cơm sinh viên của tôi có nhiều thịt, cá hơn, tôi sắm sửa thêm quần áo đẹp… Tất cả là nhờ anh. Tôi hỏi sao anh chưa có người yêu? Anh bảo, không có tiền. Tôi ngỡ ngàng nhìn anh nhưng rồi tôi hiểu điều anh nói. Vuốt tóc tôi, anh bảo, “Khi nào mầy ra trường tao sẽ cưới vợ”.

Anh ra đi trong sự ngỡ ngàng của nhiều người. Tôi được triệu tập về quê gấp vì anh bệnh. Là gia đình nói dối tôi vậy thôi. Về đến nhà, tôi lạnh người khi hay tin anh mất đột ngột khi tuổi còn quá trẻ. Nhiều ước mơ anh vẫn chưa thực hiện được…

Năm ấy tôi  21 và anh 23…

Anh ra đi, tôi thay anh quán xuyến gia đình. Tôi vừa là chị, vừa là anh cả trong gia đình suốt hơn 10 năm qua. Anh đã cho tôi nghị lực, sức mạnh để tôi vượt qua tất cả những thử thách trong cuộc đời này.

Cha mẹ tôi suy sụp hẳn từ cái ngày anh đột ngột ra đi. Tôi thì không muốn trở lại trường, các em tôi muốn bỏ học… Nhưng rồi, vài ngày sau đó tôi suy nghĩ lại và bắt đầu hành trình “vực dậy gia đình”. Tôi động viên mẹ, cha; nhắc nhở các em và quyết định tiếp tục việc học của mình để làm chỗ dựa cho gia đình. Sau khi ra trường tôi tìm được chỗ làm tốt. Tuy nhiên, tôi đã phải quyết tâm lắm mới bám trụ được với công việc này. Tôi cật lực làm để kiếm tiền (kiếm luôn cả phần tiền của anh) để thay cha mẹ, giống như anh, lo cho các em ăn học.

Và hôm nay tôi có thể đường hoàng báo với anh là tôi cơ bản hoàn thành nhiệm vụ. Cha mẹ đã tìm được niềm vui bên cửa Phật. Hai đứa em cũng đã ra trường. Em gái tôi có chỗ làm ổn định, có chồng con hạnh phúc. Chỉ còn thằng em út là chưa có gia đình riêng nhưng cũng đã có nhà cửa và công việc làm đủ để nuôi sống bản thân. Và tôi đã thấy thanh thản vì những gì mình đã làm.

Anh ra đi đã hơn 15 năm nhưng chị em tôi vẫn nhớ về anh, và tôi nghĩ rằng "Mọi thứ trên đời đều có thể mất đi, duy chỉ có tình yêu thương là mãi mãi!".

Năm nay tôi đã 35 tuổi…

Ngọc Huệ

Hành trình tri ân giữa biển trời Côn Đảo

Tháng Sáu, đoàn cán bộ, đảng viên Chi bộ cơ quan Đảng uỷ các cơ quan Đảng tỉnh Cà Mau có chuyến hành trình về nguồn tại Côn Đảo, vùng đất thiêng gắn liền với những trang sử hào hùng của dân tộc. Đây không chỉ là chuyến tham quan thực tế mà còn là dịp để mỗi cán bộ, đảng viên nhìn lại quá khứ, thêm trân trọng những giá trị của hòa bình, độc lập hôm nay.

Trao truyền đam mê nghệ thuật đờn ca tài tử

Giữa những ngày hè rộn rã, trẻ em phường Bạc Liêu lần đầu được tham gia lớp học đờn ca tài tử (ÐCTT) miễn phí do Nhà Thiếu nhi tỉnh Cà Mau tổ chức. Không chỉ là sân chơi bổ ích sau những ngày học tập vất vả, đây còn là nơi vun đắp cho thế hệ trẻ niềm tự hào và trách nhiệm bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hoá độc đáo của nhân loại nói chung và của vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc nói riêng.

Số hoá: Cơ hội mới cho nghệ thuật truyền thống

Sự phát triển của công nghệ số đã thay đổi thói quen giải trí của công chúng. Trước vô số lựa chọn trên không gian mạng, cải lương - loại hình nghệ thuật từng một thời vàng son, buộc phải đổi mới để thích ứng và phát triển.

Khoảng trời riêng với nhiếp ảnh

Sinh sống và làm việc tại TP Ðà Nẵng, xuất phát từ mong muốn ghi lại vẻ đẹp cuộc sống đời thường và con người quanh mình, tác giả Ðỗ Văn Pháp sớm tìm đến với nhiếp ảnh. Anh có trải nghiệm thú vị cùng bộ môn nghệ thuật này từ thời học phổ thông, chụp phim trắng đen ảnh kỷ yếu cho lớp, cho trường...

Cà Mau chung tay vì trẻ em trong kỷ nguyên số

Tháng hành động vì trẻ em năm 2026

Sôi động chương trình nghệ thuật khai mạc hè 2026

Tối 1/6, Nhà Thiếu nhi tỉnh Cà Mau (cơ sở 2) đã tổ chức chương trình nghệ thuật chào mừng Ngày Quốc tế Thiếu nhi, hưởng ứng Tháng hành động vì trẻ em và khởi động các hoạt động hè năm 2026.

Giữ gìn ký ức xưa

Trong hành trình xuôi về phương Nam dựng làng, lập ấp, nhiều lão nông mang theo cả những “món nghề” truyền thống của quê hương, xứ sở và tạo nên nét văn hoá đặc trưng cho nơi họ bám trụ, truyền thừa. Nhưng hiện nay, nhiều làng nghề đứng trước nguy cơ “mai một”.

Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch công bố mẫu thẻ nhà báo 2026

Ngày 29/5, Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch đã có quyết định ban hành mẫu thẻ nhà báo 2026.

Thanh mát bánh củ cải

Bánh củ cải là một trong những món bánh dân gian ngon và đậm tính truyền thống của cộng đồng người Hoa. Theo phát âm của tiếng Triều Châu (tiếng Tiều), bánh củ cải được gọi là “xái thào cúi”, trong đó, “xái thào” nghĩa là “củ cải” đồng âm và mang ý nghĩa “tài lớn” trong văn hoá cát tường của người Trung Hoa. Chính lý do này, cộng đồng người Hoa thích ăn bánh củ cải và thường làm cúng tổ tiên, chư thần trong các dịp lễ hội truyền thống.

Ðiểm tựa đời thường

Trước khi đến với nhiếp ảnh, tác giả Trần Văn Nhành từng có khoảng thời gian làm giáo viên tiểu học. Ðể có thêm thu nhập chăm lo cuộc sống gia đình, nuôi con ăn học, anh rời bục giảng, rẽ hướng sang chụp ảnh dịch vụ và làm thêm nghề thợ may. Ðến nay, hai con đã tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định, tuy không còn áp lực kinh tế nhưng anh vẫn gắn bó, duy trì tiệm ảnh nhỏ của gia đình.