Thứ sáu, 14-8-26 20:17:50
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Anh trai tôi

Báo Cà Mau Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi mấy anh em tôi ăn học.

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi mấy anh em tôi ăn học.

Một ngày kia, sau buổi học, lười chạy xe, tôi nạnh anh chạy, chạy mệt anh đuổi tôi xuống đi bộ. Về đến nhà tôi khóc với cha, cha lôi anh ra đánh, tôi hả hê lắm…

Năm ấy anh tôi lên 10 và tôi lên 8…

Năm anh vào cao đẳng thì tôi cũng thi đỗ vào đại học. Nhà tôi vẫn nghèo, cha mẹ vẫn đi làm thuê và chắt chiu lắm mới đủ tiền cho anh em tôi học. Tôi nhận được thư của anh mỗi tuần đều đặn. Thậm chí bạn tôi còn nghĩ rằng đó là thư của bạn trai tôi. Tôi tự hào với chúng bạn vì có anh.

Năm ấy tôi 18 và anh đã 20…

Số tiền mẹ gửi cho tôi tăng lên trông thấy. Mẹ bảo “Của anh con cho đó!”. Sau này tôi mới biết, anh nhịn phần ăn sáng, tiết kiệm chi tiêu để nhường phần cho em gái, anh bảo với mẹ: “Nó là con gái nên cần sắm sửa nhiều, mẹ cho em nhiều hơn con mẹ nhé!”. Ngoài những bức thư nhắc nhở chuyện học, kể chuyện trường, chuyện lớp, mỗi tuần anh đều đặn gọi cho tôi để hỏi thăm sức khoẻ, chuyện học hành… nhưng cốt lõi vẫn là tâm sự để tôi bớt nhớ nhà…

Trong tâm tưởng tôi lúc bấy giờ anh là mẫu người lý tưởng, không chỉ là người anh bình thường mà anh còn là “thần tượng” của tôi. Lúc đó tôi còn viết trong nhật ký rằng sau này phải tìm bạn trai như anh mới được.

Năm ấy tôi 19 và anh 21…

Anh ra trường khi tôi bước vào năm thứ 2 đại học. Anh chắt chiu từng đồng lương ít ỏi để phụ mẹ lo cho tôi. Từ hôm đó, những bữa cơm sinh viên của tôi có nhiều thịt, cá hơn, tôi sắm sửa thêm quần áo đẹp… Tất cả là nhờ anh. Tôi hỏi sao anh chưa có người yêu? Anh bảo, không có tiền. Tôi ngỡ ngàng nhìn anh nhưng rồi tôi hiểu điều anh nói. Vuốt tóc tôi, anh bảo, “Khi nào mầy ra trường tao sẽ cưới vợ”.

Anh ra đi trong sự ngỡ ngàng của nhiều người. Tôi được triệu tập về quê gấp vì anh bệnh. Là gia đình nói dối tôi vậy thôi. Về đến nhà, tôi lạnh người khi hay tin anh mất đột ngột khi tuổi còn quá trẻ. Nhiều ước mơ anh vẫn chưa thực hiện được…

Năm ấy tôi  21 và anh 23…

Anh ra đi, tôi thay anh quán xuyến gia đình. Tôi vừa là chị, vừa là anh cả trong gia đình suốt hơn 10 năm qua. Anh đã cho tôi nghị lực, sức mạnh để tôi vượt qua tất cả những thử thách trong cuộc đời này.

Cha mẹ tôi suy sụp hẳn từ cái ngày anh đột ngột ra đi. Tôi thì không muốn trở lại trường, các em tôi muốn bỏ học… Nhưng rồi, vài ngày sau đó tôi suy nghĩ lại và bắt đầu hành trình “vực dậy gia đình”. Tôi động viên mẹ, cha; nhắc nhở các em và quyết định tiếp tục việc học của mình để làm chỗ dựa cho gia đình. Sau khi ra trường tôi tìm được chỗ làm tốt. Tuy nhiên, tôi đã phải quyết tâm lắm mới bám trụ được với công việc này. Tôi cật lực làm để kiếm tiền (kiếm luôn cả phần tiền của anh) để thay cha mẹ, giống như anh, lo cho các em ăn học.

Và hôm nay tôi có thể đường hoàng báo với anh là tôi cơ bản hoàn thành nhiệm vụ. Cha mẹ đã tìm được niềm vui bên cửa Phật. Hai đứa em cũng đã ra trường. Em gái tôi có chỗ làm ổn định, có chồng con hạnh phúc. Chỉ còn thằng em út là chưa có gia đình riêng nhưng cũng đã có nhà cửa và công việc làm đủ để nuôi sống bản thân. Và tôi đã thấy thanh thản vì những gì mình đã làm.

Anh ra đi đã hơn 15 năm nhưng chị em tôi vẫn nhớ về anh, và tôi nghĩ rằng "Mọi thứ trên đời đều có thể mất đi, duy chỉ có tình yêu thương là mãi mãi!".

Năm nay tôi đã 35 tuổi…

Ngọc Huệ

Hành trình đi tìm cái đẹp

Hơn 20 năm cầm máy, NSNA Nguyễn Xuân Hãn vẫn không thôi say mê bộ môn nghệ thuật của khoảnh khắc, vì nhiếp ảnh mang lại cho anh những chuyến đi khám phá cuộc sống, phút giây tĩnh lặng để ngắm nhìn cái đẹp.

Tiếp đam mê điện ảnh cho người trẻ

Những năm gần đây, khái niệm "công nghiệp văn hoá" không còn là câu chuyện xa lạ. Từ điện ảnh, âm nhạc, nghệ thuật biểu diễn đến nội dung số, mỗi sản phẩm sáng tạo đều có thể trở thành giá trị kinh tế nếu được đầu tư bài bản và phát triển đúng hướng. Ðối với những địa phương còn nhiều tiềm năng như Cà Mau, việc khơi dậy đam mê sáng tạo cho thế hệ trẻ chính là bước đi đầu tiên để biến nguồn lực văn hoá thành động lực phát triển mới.

Cháo ong vò vẽ - Hương vị độc bản

Có những món ăn chỉ nhắc tên đã đủ khơi gợi nét đặc trưng của một vùng đất, một thời tuổi thơ và cả tính cách gan góc của con người nơi ấy - cháo ong vò vẽ là một trong những món như thế.

Giữ gìn di sản, tri ân lịch sử

Cà Mau là vùng đất hội tụ nhiều lớp trầm tích văn hoá, lịch sử, trong đó có nhiều công trình kiến trúc đặc sắc và mang nhiều giá trị tiêu biểu. Một trong những công trình ấy phải kể đến Sắc Tứ Quan Âm Cổ Tự (phường An Xuyên), người dân quen gọi là chùa Phật Tổ. Ngôi cổ tự linh thiêng này còn là chứng nhân của gần 2 thế kỷ hình thành và phát triển của quê hương.

Nghệ sĩ xây dựng thương hiệu trên môi trường số

Giữa dòng chảy mạnh mẽ của chuyển đổi số, chỉ với điện thoại thông minh, tài khoản mạng xã hội và tư duy sáng tạo, nghệ sĩ có thể đưa tiếng hát, câu vọng cổ, điệu múa hay những tác phẩm nghệ thuật vượt qua ranh giới địa lý để đến với hàng triệu người xem. Đối với nghệ sĩ Cà Mau, số hoá không chỉ mở ra cơ hội phát triển thương hiệu cá nhân mà còn trở thành phương thức mới để quảng bá văn hoá, con người và hình ảnh vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc.

Từ xóm, ấp địa đầu cực Nam đến Hội thi toàn quốc của lực lượng bảo vệ ANTT ở cơ sở

Khi Ban Tổ chức xướng tên đội thi tỉnh Cà Mau trong nhóm 4 đơn vị đoạt giải A khu vực phía Nam, cả đoàn ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vỡ oà. Đó không chỉ là phần thưởng cho nhiều tháng miệt mài tập luyện của 30 thành viên, mà còn là sự ghi nhận dành cho hàng nghìn cán bộ, thành viên lực lượng tham gia bảo vệ an ninh, trật tự (ANTT) ở cơ sở đang ngày đêm bám địa bàn, giữ bình yên từng xóm, ấp nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc.

Festival tôm Cà Mau lần thứ II năm 2026

“Tôm Cà Mau - Vươn tầm thế giới”

Hoà cùng nhịp thở quê hương

Năm 2018, khi bắt đầu làm quen với những cái bấm máy đầu tiên, chàng trai trẻ Lương Kha (sinh năm 1997, hội viên Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Cà Mau) chỉ đơn thuần muốn lưu giữ lại những nét đẹp bình dị xung quanh mình. Ðể rồi từ sở thích ban đầu ấy, hành trình nhiếp ảnh nghiêm túc và bền bỉ được mở ra.

Để lịch sử sống mãi trong trái tim thế hệ trẻ

Chương trình chiếu phim miễn phí do Hãng phim Tài liệu và Khoa học Trung ương tổ chức dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ đã thu hút đông đảo khán giả, nhất là học sinh, sinh viên. Những bộ phim lịch sử, chiến tranh cách mạng trở thành phương tiện truyền tải sinh động các giá trị truyền thống, góp phần giáo dục lòng yêu nước và khơi dậy niềm tự hào dân tộc.

Góc nhìn thời sự hoà quyện nghệ thuật

Tốt nghiệp Ðại học Mỹ thuật Công nghiệp năm 1982, chuyên ngành Hoạ sĩ, nhưng anh Cấn Văn Dũng lại rẽ lối, trở thành phóng viên ảnh, gắn bó với Báo Công nghiệp Việt Nam từ năm 1996 (sau đổi tên thành Báo Công Thương). Hành trình này cũng đưa anh "bén duyên" với nhiếp ảnh nghệ thuật.