Chiều. Ánh hoàng hôn rót lên mái chùa Rạch Giồng một màu vàng rực, khiến những hoa văn điêu khắc thần rắn Naga lung linh, sống động. Tiếng chuông chùa ngân chậm, hoà vào tiếng trẻ con gọi nhau khi tan trường tạo nên một âm thanh rất đỗi yên bình.
- Xây dựng phum sóc giàu đẹp, bình yên
- Đồng bào Khmer giữ gìn bình yên phum sóc
- Phum sóc vui tươi với giải đua xuồng ba lá
Nơi này, cái nghèo từng là câu chuyện kéo dài qua nhiều thế hệ. Người ta nghèo vì ruộng ít, vì đất phèn mặn nên mưu sinh quanh năm mà vẫn thiếu trước hụt sau. Và có một thứ còn “nghèo” hơn cả tiền bạc: nghèo cái chữ. Nhiều năm trước, chuyện học của con cái nhiều gia đình người Khmer chỉ dừng ở mức “biết đọc biết viết”. Bởi học cao đồng nghĩa với tốn kém, đồng nghĩa với gánh nặng và đôi khi là điều “không dám nghĩ” tới.
Nhưng vài năm gần đây, phum sóc đang chứng kiến sự thay đổi âm thầm mà mạnh mẽ. Ðồng bào Khmer nhận ra con đường thoát nghèo nhờ “cái chữ”. Ðiều đáng nói là, sự thay đổi này bắt đầu từ một vài gia đình rồi dần lan rộng thành một xu thế.
Ấp Ðường Ðào, Xã Hồ Thị Kỷ, được bà con Khmer gọi bằng cái tên đầy tự hào “xóm đại học”. Con đường làng sạch sẽ, nhà cửa khang trang, trước sân nhà nhà treo cờ Tổ quốc. Buổi sáng, hình ảnh học sinh xôn xao rủ nhau đạp xe đến trường bừng sáng cả vùng quê từng nghèo khó.
Ông Nguyễn Văn Rơi, cán bộ hưu trí ở ấp Ðường Ðào, đứng bên hàng rào cây xanh, chỉ tay chỉ về những mái nhà phía xa, giọng ông chậm rãi nhưng đầy tự hào: “Hồi trước bà con Khmer mình cực lắm, nghèo lắm, cơ hội học hành hạn chế, nhưng giờ khác rồi. Ở ấp này, nhiều nhà có con học đại học, cao đẳng. Người ta thấy học là thoát nghèo”.
Ánh sáng của “cái chữ” được truyền từ mái chùa đến thế hệ trẻ Khmer, mở ra hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn.
Ở “xóm đại học”, bà con nhắc nhiều đến gia đình ông Hữu Sếp. Trên tường nhà ông treo đầy bằng tốt nghiệp, ảnh con trong trang phục bác sĩ, giáo viên. Ông Sếp là nông dân Khmer quanh năm bám ruộng. Ánh mắt ông sáng lên khi nhắc đến chuyện học hành của các con. “Nếu không có chính sách ưu đãi của Ðảng, Nhà nước thì con tôi không thể học tới nơi tới chốn đâu”, ông Sếp nói.
3 người con của ông Sếp: 2 người là bác sĩ và 1 người là giáo viên. Những đứa trẻ Khmer chân đất ngày nào giờ khoác áo blouse trắng, đứng lớp dạy học. Với ông Sếp, cái chữ đổi đời cả gia đình.
Ở Ðường Ðào, nhiều gia đình nhìn tấm gương của ông Sếp mà quyết tâm cho con đi học. Một người học cao kéo theo cả họ tộc thay đổi suy nghĩ. Một tấm bằng đại học treo trong nhà trở thành “ngọn đèn” cho những đứa trẻ khác.
Không chỉ ở Ðường Ðào, câu chuyện “cái chữ đổi đời” còn lan đến các ấp có đông đồng bào Khmer thuộc xã Khánh Bình. Chúng tôi gặp ông Sơn Sal, người đàn ông Khmer trung niên. Gia đình ông có tiệm buôn bán tạp hoá nhỏ ở Ấp 8. Niềm tự hào lớn nhất của ông chính là chuyện 2 người con đang du học tại Hàn Quốc. “Tôi và vợ không học cao, nên chỉ mong con học giỏi. Giờ tụi nó đi xa, mỗi lần gọi về kể chuyện học hành, nghiên cứu ở xứ người, tôi mừng lắm mà cũng nhớ lắm”, ông Sơn Sal bộc bạch.
Ở những gia đình như ông Sơn Sal, “cái chữ” không còn giới hạn bởi địa giới mà vươn ra giảng đường quốc tế, mở ra bước chuyển trong tư duy: dám mơ, dám cho con đi xa, nhưng luôn hướng con quay về xây dựng quê hương.
Ở Cà Mau, khu vực có đông đồng bào Khmer sinh sống còn có nơi được gọi là “xã đại học”, đó là Hưng Hội, nơi giàu truyền thống hiếu học của đồng bào Khmer. Theo lời người dân địa phương, ở nhiều cơ quan, sở, ngành của tỉnh, thậm chí Trung ương, có nhiều cán bộ xuất thân từ vùng quê này. Trong “xã đại học”, có những gia đình nhiều thế hệ đều ăn học thành tài, đỗ đạt.
“ Bà con Khmer giờ hiểu rằng cho con học là con đường thoát nghèo bền vững. Học xong không chỉ cho gia đình mà còn giúp cả quê hương mình”, ông Thạch Cưng, người có uy tín ở ấp Cái Giá, nói bằng giọng chắc nịch.
Ở Hưng Hội, bà con thường nói chuyện học hành ở một nơi rất đặc biệt: mái chùa. Mỗi khi chiều buông, tiếng chuông chùa Cái Giá Chót vang lên, nhắc nhở mọi người ta sống lương thiện, chăm chỉ và niềm tin vào cái chữ.
Hoà thượng Tăng Sa Vong, Trụ trì chùa Cái Giá Chót, được bà con kính trọng bởi đạo hạnh và sự tận tâm với chuyện học hành của con em trong phum sóc. Ở vùng đất này, nhiều thế hệ trưởng thành, thành tài đều ít nhiều mang theo dấu ấn của những lời khuyên răn, động viên từ nhà chùa. Với Hoà thượng Tăng Sa Vong, gieo chữ cho trẻ cũng là gieo phước cho cộng đồng. “Bà con mình nghèo, nhưng nghèo không có nghĩa là không học được. Mấy đứa nhỏ có chữ thì tương lai mới sáng. Mình tu hành, nhưng cũng phải lo cho cái gốc của cộng đồng là dân trí, là việc học”, Hoà thượng Tăng Sa Vong, chia sẻ.
Ở Hưng Hội, chùa không chỉ là nơi gửi gắm tâm linh, mà còn là nơi nhắc nhau chuyện con cái học hành, nơi những đứa trẻ được nghe chuyện về những người đỗ đạt, thành tài trở về giúp sức cho quê hương. “Cái chữ” không còn khô khan như một khái niệm, mà sáng như ngọn đèn soi tỏ trong đêm.
Còn ở phía chính quyền, sự quan tâm dành cho việc học của đồng bào Khmer thông qua những việc cụ thể, bền bỉ. Ông Nguyễn Hoàng Em, Phó Chủ tịch UBND xã Hưng Hội, cho biết, với địa bàn có đông đồng bào Khmer sinh sống, xã luôn xác định việc chăm lo giáo dục, phổ cập và tạo điều kiện để học sinh Khmer đến trường là nhiệm vụ trọng tâm.
Chính quyền địa phương luôn nỗ lực để bà con nắm được chính sách, tiếp cận nguồn hỗ trợ và quan trọng nhất là con em không bỏ học giữa chừng. Học hành cũng chính là con đường thoát nghèo bền vững. Xã luôn quan tâm vận động, hướng dẫn thủ tục và phối hợp với các ngành để bà con thụ hưởng chính sách đúng quy định.
Khẳng định này được chứng minh bằng việc làm cụ thể: cán bộ xã xuống ấp, đến nhà hỏi chuyện học hành; hướng dẫn những giấy tờ, thủ tục rõ ràng; những cuộc họp dân nơi vừa bàn chuyện làm ăn và bàn luận chuyện cho con đi học. Ở Hưng Hội, chăm lo cái chữ trở thành cách để chủ trương và chính sách của Ðảng, Nhà nước đến được đúng người, đúng lúc, để trẻ em dân tộc Khmer không phải dừng việc học chỉ vì thiếu giấy tờ hay vì cha mẹ “không biết hỏi ai”.
Ðêm. Hưng Hội tĩnh lặng nhưng đầy sức sống. Trong những ngôi nhà khang trang của đồng bào Khmer, ánh đèn điện vẫn sáng. Có thể ở đó, một đứa trẻ đang chăm chú trên trang vở. Có thể ở đó là ánh mắt suy tư của người cha nghĩ về tương lai học hành của con. Có thể ở đó, người mẹ đang nhắc con: “Ráng học đi con!”. Sự đổi thay nằm ở thứ ánh sáng bền bỉ ấy: ánh sáng của tri thức. Cái chữ làm người ta biết cách đi ra khỏi vòng luẩn quẩn của cái nghèo, thắp lên ánh sáng trong phum sóc Khmer, để không còn lầm lũi bước đi trong bóng tối của số phận./.
Nguyễn Hoàng Lê

Truyền hình



Xem thêm bình luận