Thứ sáu, 19-6-26 00:40:26
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Giữa lòng Hà Nội, tôi vẫn nghe tiếng sóng Cà Mau...

Báo Cà Mau Hơn 7 năm khoác ba lô vào Cà Mau, tôi vẫn nhớ như in buổi sớm đầu tiên khi những cơn gió mằn mặn từ biển Tây thổi qua vai áo. Trời đất nơi địa đầu cực Nam hôm ấy rộng đến mức khiến sĩ quan trẻ như tôi vừa háo hức, vừa choáng ngợp. Những hàng đước nghiêng mình theo con nước, những con đường xuyên rừng thẳng tắp, mái nhà thưa thớt chạy dọc bãi bồi - tất cả đều mới lạ, xa xôi. Nhưng rồi, bằng một cách rất tự nhiên, Cà Mau dần đi vào đời sống của tôi, thấm vào từng bước chân và trở thành một phần ký ức mà dù có qua bao năm tháng vẫn không thể phai mờ.

Lính biên phòng vốn quen gian khó, nhưng cái gian khó ở Cà Mau có vị rất riêng. Ðó là tiếng sóng vỗ bờ không bao giờ ngơi nghỉ, là những chuyến tuần tra xuyên đêm giữa mùa gió chướng thổi hun hút qua tán rừng ngập mặn; là những cái Tết chỉ kịp gửi về nhà lời chúc vội, rồi lại quay về với phiên gác. Có những đêm trời tối như mực, biển đen đặc, chỉ còn ánh đèn tàu xa xa lẫn vào mưa gió, anh em biên phòng vẫn bám biển để giữ bình yên cho ngư dân. Và cũng có những buổi chiều đứng trước cột mốc chủ quyền rực lên trong hoàng hôn đỏ lửa, tôi mới hiểu sâu sắc rằng: sức mạnh của người lính nơi đây không chỉ đến từ kỷ luật thép, mà còn từ tình người, từ niềm tin của bà con gửi gắm, từ đất và gió của Cà Mau nâng đỡ.

Cà Mau dạy tôi biết sống chậm lại giữa nhịp quân ngũ đầy bận rộn; dạy tôi biết thương hơn, trân trọng hơn những điều giản dị. Bài học đến từ tiếng cười giòn tan của những đứa trẻ vùng bãi bồi chạy lon ton trước sân đồn, hỏi tôi: “Chú bộ đội hôm nay trực à?”; là những cụ già mỗi lần ghe ghé ngang đồn đều gửi biếu bó rau, con cá, bảo: “Mấy chú ăn cho khoẻ để làm tốt nhiệm vụ, giữ đất quê hương nghen!”; là những buổi xuống địa bàn vận động bà con không vi phạm vùng biển nước ngoài, giữa nắng cháy gắt mà ai nấy vẫn cười hiền, gật đầu tin bộ đội; hay ánh đèn vàng trong những “Tiết học biên cương”, nơi từng con chữ, từng câu chuyện về chủ quyền được gieo bằng tất cả tình thương dành cho thế hệ mai sau...

Giữa tình người ấy, tôi nhớ mãi hình ảnh bà ngoại miền Tây - người bà mà tôi quen trong những ngày xuống cơ sở. Tóc bạc phơ, giọng run run nhưng ấm áp, ngoại hay nói: “Mấy chú bộ đội cực khổ, đất này nghèo nhưng tình không thiếu”. Mỗi lần ghé thăm, ngoại lại dúi vào tay chúng tôi mấy cái bánh ít, vài trái chuối chín, bảo để ăn trên chốt cho đỡ buồn. Tôi biết đó là tấm lòng chân chất, là tình thương bộ đội như con cháu trong nhà. Ðến giờ, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy ấm lòng, như có bóng ngoại đứng bên bếp lửa quê mộc mạc, chở che.

Minh hoạ: MINH TẤN

Ngày nhận quyết định chuyển công tác về Hà Nội, tôi đứng lặng thật lâu như muốn níu lại khoảnh khắc nơi vùng đất cuối trời Nam mà mình đã gắn bó. Niềm vui có chứ, bởi đó là bước ngoặt mới, là cơ hội để trưởng thành hơn, để mở rộng tầm nhìn trong môi trường công tác mới. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi trĩu nặng lạ thường ập đến: nỗi bâng khuâng, tiếc nuối, không muốn rời miền đất đã trở thành nhà.

Gần thập kỷ sống giữa gió mặn, sóng biển, giữa những con người chân chất, hiền hậu, Cà Mau không chỉ là điểm đến của nhiệm vụ mà trở thành miền quê thứ hai, nơi tôi học được cách sống chậm lại; học được sự kiên cường trong công việc và cả trong trái tim; học được cách trưởng thành từ những tình cảm giản dị nhưng sâu đậm của bà con, đồng đội và những đứa trẻ vùng bãi bồi.

Tại đây, tôi trưởng thành từ cách nghĩ, cách sống đến bản lĩnh của người lính biên phòng, không chỉ trên các chốt trực hay trên biển trời, mà còn trong cách trân trọng những khoảnh khắc đời thường, quý trọng niềm tin, tình cảm của người dân địa phương. Cà Mau đã cho tôi những trải nghiệm nghề nghiệp và trong sâu thẳm, miền đất yêu thương này đã bồi đắp cho tôi một phần tâm hồn, một phần trái tim để sống yêu thương, ý nghĩa hơn giữa cuộc đời.

Tôi rời Cà Mau mang theo tiếng sóng biển Tây, vị mặn của gió, dáng đứng kiên cường của những cột mốc chủ quyền. Mang theo tình cảm của đồng chí, đồng đội, những người đã cùng tôi chia từng chén cơm, vượt qua từng trận bão, thức trắng hàng đêm trong những đợt cao điểm. Mang theo cả tấm lòng của bà con - những cái bắt tay chặt, lời hỏi thăm mộc mạc và nghĩa tình đậm sâu.

Giữa nhịp sống sôi động của Thủ đô, đôi lúc tôi vẫn bất giác nhớ tiếng sóng ào ạt ngoài bãi bồi, nhớ từng đợt gió mặn sực lên từ biển, nhớ vòng tay siết thật chặt của bà con Nhân dân sau mỗi chuyến dân vận trở về lúc trời đã tối. Nhớ những chiều đứng đầu con tàu, nhìn biển trời giao hoà và cảm nhận rõ ràng mình đang đứng ở nơi đất nước bắt đầu. Nhớ bà ngoại miền Tây với nụ cười hiền như phù sa, nhớ những con đường rừng gập ghềnh mà mỗi lần đi qua là một lần yêu thêm mảnh đất này.

Cà Mau đã cho tôi thời gian thanh xuân đẹp nhất - quãng đời mà mỗi bước chân đều in lên phù sa, mỗi giọt mồ hôi đều hoà vào gió biển mặn mòi. Ở nơi cuối trời ấy, tôi đã sống bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ, đã cống hiến bằng tất cả những gì một người lính biên phòng có thể dành cho Nhân dân. Ðó là những tháng ngày chan chứa tình nghĩa quân - dân, bền bỉ như những gốc đước bám sâu vào lòng đất mặn, càng qua bão dông càng vững chãi.

Ðể rồi giờ đây, khi rời xa Cà Mau, mỗi lần nhớ lại, lòng tôi lại dâng lên cảm xúc khó gọi tên - thứ cảm giác vừa thương, vừa biết ơn, vừa tự hào. Tôi bỗng thấm thía câu thơ của Nhà thơ Chế Lan Viên: “Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở/ Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn”.

Ðúng vậy, Cà Mau ngày tôi đặt bước chân đầu tiên chỉ là điểm đến của nhiệm vụ, nhưng ngày tôi đi, nơi ấy đã hoá thành miền thương nhớ, hoá thành một phần tâm hồn người lính, không thể tách rời, không thể quên.

Tôi tin rằng, dù bước chân mình có đi đến đâu, dù nhiệm vụ mới có nhiều thử thách đến mức nào, thì những năm tháng được trui rèn ở vùng đất địa đầu cực nam Tổ quốc ấy vẫn sẽ là ngọn đèn dẫn lối - một ngọn đèn không bao giờ tắt trong trái tim người lính biên phòng, với ánh sáng ấm áp, bền bỉ, soi đường cho tôi đi tiếp hành trình phục vụ Tổ quốc, phục vụ Nhân dân./.

Lương Văn Bình

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.