Thứ ba, 2-6-26 12:05:52
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Người lưu giữ thời gian bằng ký hoạ và nhiếp ảnh

Báo Cà Mau Có những con người mà cuộc đời họ, nếu chỉ kể bằng vài dòng tiểu sử thì sẽ trở nên quá đỗi giản đơn. Nhưng khi lật mở từng lớp ký ức, từng câu chuyện, từng bức ký hoạ hay từng khung hình đã nhuốm màu thời gian, ta mới nhận ra đó là cả một hành trình dài đầy gian lao, cống hiến và sâu nặng nghĩa tình với quê hương, đất nước.

Chủ tịch HĐND tỉnh Phạm Văn Thiều và Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng, trao hoa và Giải thưởng Văn học - Nghệ thuật Phan Ngọc Hiển đến Hoạ sĩ, Nhà báo, Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Hiệp (Nguyễn Hiệp).

Cuộc đời của Hoạ sĩ, Nhà báo, Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Hiệp (tự Nguyễn Hiệp, ngụ phường Tân Thành), chính là một hành trình như thế. Một hành trình mà mỗi dấu chân đều gắn liền với lịch sử, mỗi tác phẩm đều mang hơi thở của thời đại.

Dù đã bước qua tuổi xế chiều, nghỉ hưu từ lâu, nhưng trong ông dường như chưa bao giờ quên những ký ức năm xưa. Dù đôi bàn tay hiện nay run rẩy, không như ngày xưa, nhưng ông vẫn nhớ mãi về những cây bút, giá vẽ, chiếc máy ảnh… những người bạn đã đồng hành cùng ông suốt cả cuộc đời. Nhìn vào những tác phẩm ông để lại, người ta không chỉ thấy nghệ thuật, mà còn thấy cả một đời người đã sống, đã chiến đấu, đã ghi lại lịch sử bằng tất cả tâm huyết và trái tim.

Hoạ sĩ, Nhà báo, Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Hiệp bên những ký hoạ được lưu giữ trong cuốn nhật ký.

Ông tham gia cách mạng từ năm 1949, một mốc thời gian mà với nhiều người chỉ là con số, nhưng với ông lại là điểm khởi đầu cho cả một hành trình dài. Những năm tháng ấy, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, và ông với vai trò vừa là hoạ sĩ, vừa là nhà báo, nhà nhiếp ảnh, đã chọn cách góp sức mình bằng chính năng lực nghệ thuật. Từng nét vẽ, từng bức ảnh, từng bài báo của ông đều là những “vũ khí”, góp phần ghi lại và lan toả tinh thần chiến đấu của quân và dân ta.

Tác phẩm hạm 402 của Mỹ bị đánh trên sông Năm Căn 1970.

Giai đoạn từ năm 1970-1973, khi chiến trường Cà Mau trở nên ác liệt, ông theo các đội săn tàu địch trên sông Cửa Lớn. Những chuyến đi đầy hiểm nguy ấy, đòi hỏi sự gan dạ, nhanh nhạy và kiên trì của người chiến sĩ thông tin.

Giữa tiếng bom đạn, ông vừa ký hoạ, vừa chụp ảnh, vừa ghi chép để viết báo. Có những khoảnh khắc, chỉ cần chậm một giây thôi là có thể đánh đổi bằng cả tính mạng. Thế nhưng, ông vẫn kịp ghi lại hình ảnh những chiếc tiểu pháo hạm, những tàu chiến của Mỹ bị quân dân ta bắn chìm, những minh chứng sống động cho ý chí kiên cường của con người nơi đây.

Tác phẩm: Ra khơi 1973.

Những bức ảnh của ông không chỉ đơn thuần là ghi nhận sự kiện, trong từng khung hình, người ta thấy được sự chăm chút về bố cục, sự tinh tế trong cách bắt khoảnh khắc. Đó là những khoảnh khắc chân thật nhất của cuộc sống: người dân Cà Mau cần cù, lam lũ, bám trụ với đất đai, sông nước để mưu sinh giữa chiến tranh. Chính vì vậy, nhiều đồng nghiệp đã nhận xét rằng, xét về mặt lịch sử, những tác phẩm của ông đã trở nên vô giá.

Nhưng có lẽ, trong vô vàn kỷ niệm của cuộc đời mình, câu chuyện mà ông nhớ nhất lại là việc vẽ chân dung Bác Hồ trong ngày tiếp thu tại Cà Mau. Khi kể lại, giọng ông chậm rãi, như thể từng chi tiết vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức: “Lúc đó tôi là thành viên trong Ban Tuyên huấn, được phân công phụ trách tuyên truyền, trong đó có nhiệm vụ vẽ chân dung Bác để phục vụ ngày tiếp thu Cà Mau”.

Những tác phẩm ký hoạ trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Nghe qua thì có vẻ đơn giản, nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, mọi thứ đều thiếu thốn. Ngay cả giấy vẽ, sơn hay những dụng cụ cơ bản cũng không có sẵn. Ông và đồng đội phải nhờ người ra chợ mua từng tấm giấy ép, từng lon sơn, gom góp từng chút một để chuẩn bị.

Ban đầu, anh em bàn nhau sẽ vẽ một bức thật lớn, cao khoảng 2 mét, để treo ở chợ Cà Mau. Nhưng treo ở đâu, dựng như thế nào?, tất cả vẫn còn là những dấu hỏi. Dù vậy, ông vẫn bắt tay vào vẽ ngay khi chuẩn bị lên đường. Nhưng chiến tranh không cho phép ai làm việc theo kế hoạch. Khi bức tranh mới chỉ hoàn thành một phần, đơn vị nhận lệnh hành quân. Ông đành cuốn tranh lại, mang theo bên mình.

Những ngày sau đó là chuỗi hành trình vừa đi vừa vẽ. Mỗi khi dừng chân nghỉ, ông lại tranh thủ mở bức tranh ra, tỉ mỉ vẽ thêm từng nét. Có lúc chưa kịp hoàn thành, lại phải vội vàng cuốn lại để tiếp tục lên đường. Cứ như thế, bức chân dung Bác Hồ dần dần được hoàn thiện qua từng chặng đường hành quân.

Cho tới khi đến được chợ Cà Mau, ông mới có đủ điều kiện để hoàn thành nốt tác phẩm. Khi bức chân dung được dựng lên và treo tại nhà lồng chợ, một khung cảnh mà ông không bao giờ quên đã diễn ra.

Người dân từ khắp nơi trong chợ kéo đến xem rất đông. Nhiều người trong số họ lần đầu tiên được nhìn thấy hình ảnh Bác Hồ. Có người đứng lặng đi, có người rưng rưng xúc động. Đó không chỉ là một bức tranh, mà là biểu tượng của niềm tin, của hy vọng, của ngày đất nước được giải phóng.

Đó là một trong những ngày vui nhất trong cuộc đời tôi.


Hoạ sĩ, Nhà báo, Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Hiệp
ánh mắt như sáng lên khi nhớ lại.

Trong suốt cuộc đời làm nghệ thuật, ông đã vẽ gần hai mươi bức chân dung Bác Hồ. Nhưng với ông, không có bức nào có thể so sánh với bức tranh ngày tiếp thu Cà Mau. Không phải vì kích thước lớn nhất, mà vì ý nghĩa mang lại. Được nhìn thấy tác phẩm của mình phục vụ bà con trong một ngày lịch sử trọng đại, đó là niềm hạnh phúc mà không phải ai cũng có được.

Cuộc đời ông không chỉ có những khoảnh khắc đẹp mà còn đầy rẫy gian nan, mất mát. Ông từng bị thương, nhiều lần đối mặt với cái chết. Có những chuyến đi chung xuồng với đồng đội, khi trở về, chỉ còn mình ông sống sót. Những ký ức ấy, dù đau buồn, nhưng cũng chính là một phần không thể tách rời của cuộc đời ông.

Khi nhắc đến giải thưởng Phan Ngọc Hiển, một sự ghi nhận cho những đóng góp của ông trong nhiều năm, ông chỉ cười hiền: “Thật sự tôi không nghĩ mình sẽ có được giải thưởng này”. Với Hoạ sĩ, Nhà báo, Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Hiệp, việc còn sống đến ngày hôm nay đã là một điều may mắn lớn. Từ những ngày lăn lộn nơi chiến trường, ôm máy ảnh, vẽ tranh giữa bom đạn, đến khi bước sang tuổi gần 90, nhìn lại chặng đường đã qua, ông thấy mình đã đi qua quá nhiều điều.

Những huân chương, huy hiệu ông nhận được không chỉ là phần thưởng cao quý, mà còn là dấu ấn cho những cống hiến trong lĩnh vực văn học - nghệ thuật.

Những huân chương, huy hiệu mà ông nhận được, từ kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, đến Huy hiệu Quân kỳ Quyết thắng hay Huân chương Thành đồng Tổ quốc, đối với ông không chỉ là phần thưởng cá nhân. Đó là sự ghi nhận cho cả một tập thể, cho những đồng đội đã cùng ông chiến đấu, nhiều người trong số họ đã không còn nữa. “Tôi cảm thấy rất trân trọng và biết ơn,” ông nói, giọng trầm lại.

Cuộc đời của Hoạ sĩ, Nhà báo, Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Hiệp giống như một cuốn hồi ký sống động, nơi mỗi trang đều được viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của một thời chiến tranh. Nhưng vượt lên trên tất cả, đó còn là câu chuyện về một con người đã dùng nghệ thuật để lưu giữ thời gian, để kể lại lịch sử theo cách riêng của mình.

Những bức ký hoạ, những tấm ảnh, những bài báo của ông không chỉ là tác phẩm nghệ thuật, mà còn là những "chứng nhân" lịch sử. Và có lẽ, khi thời gian tiếp tục trôi đi, giá trị của những tác phẩm ấy sẽ càng trở nên rõ ràng hơn, như một lời nhắc nhở về một thời đã qua, và về những con người đã sống trọn vẹn với lý tưởng của mình.

Bút ký Hoàng Vũ

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.

Hồn đất Cà Mau

Có những buổi sớm ở Cà Mau, đứng giữa đồng lúa, nghe gió đi ngang mặt ruộng, tự nhiên thấy lòng mình lắng xuống. Sương còn đọng trên bông lúa, cánh cò chao nghiêng ngoài mé kinh, xa xa là tiếng xuồng máy nổ giòn trên con kinh nhỏ. Với tôi, càng đi sâu, càng sống lâu với vùng đất địa đầu cực Nam của Tổ quốc, tôi càng nhận ra một điều giản dị mà bền chặt: hồn đất Cà Mau đa phần nằm trong cây lúa.