Thứ hai, 27-7-26 10:39:30
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Hồn đất Cà Mau

Báo Cà Mau Có những buổi sớm ở Cà Mau, đứng giữa đồng lúa, nghe gió đi ngang mặt ruộng, tự nhiên thấy lòng mình lắng xuống. Sương còn đọng trên bông lúa, cánh cò chao nghiêng ngoài mé kinh, xa xa là tiếng xuồng máy nổ giòn trên con kinh nhỏ. Với tôi, càng đi sâu, càng sống lâu với vùng đất địa đầu cực Nam của Tổ quốc, tôi càng nhận ra một điều giản dị mà bền chặt: hồn đất Cà Mau đa phần nằm trong cây lúa.

Cây lúa nơi này không lớn lên trên những cánh đồng phù sa màu mỡ. Nó trụ lại giữa phèn, giữa mặn, giữa mùa nắng hanh hao và những đợt hạn kéo dài, giữa nỗi lo nước mặn có thể tràn vào đồng bất cứ lúc nào. Vậy mà lạ, cây lúa xứ này gan lì như chính con người nơi đây. Đất có chua, có mặn, lúa vẫn trổ bông; người có cực, có nghèo, vẫn giữ lấy mùa.

Nguyên Uỷ viên BCH Trung ương Đảng Võ Văn Dũng và Uỷ viên BCH Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ Cà Mau Nguyễn Hồ Hải trao giải Nhất tại Cuộc thi gạo ngon ĐBSCL lần thứ Nhất.

Tôi từng gặp một lão nông ở Vĩnh Lợi, mái tóc bạc và làn da sạm như rơm cũ. Ông đứng trên bờ ruộng, tay chỉ ra cánh đồng trước mặt, nói mộc mạc: “Đất này hồi xưa dữ lắm… vậy mà ông bà mình vẫn bám đất, bám nước mà trồng cho được cây lúa”. Lời kể giản dị ấy gói trọn một chân lý: Ở Cà Mau, cây lúa không phải là thứ được ban tặng, mà là thành quả của mồ hôi, của nhẫn nại và ý chí không chịu khuất phục đất khó.

Có lẽ vì thấu hiểu tầng sâu ấy mà ông Võ Văn Dũng đã dành nhiều tâm huyết cho ý tưởng xây dựng Bảo tàng Lúa nước. Ông từng là Uỷ viên Trung ương Đảng khoá XIII, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương, từng có nhiều năm gắn bó với Bạc Liêu trên cương vị Chủ tịch UBND tỉnh và Bí thư Tỉnh uỷ. Ở ông có cái trầm tĩnh của người từng đi qua nhiều cương vị, nhưng lại có sự đau đáu rất sâu với văn hoá lúa nước của đất này. Từ mốc chủ trương tại Thông báo 546-TB/TU ngày 23/3/2026, câu chuyện không dừng ở việc dựng một nơi trưng bày hiện vật, mà mở ra thành cả một chỉnh thể: Bảo tàng chuyên đề Lúa nước tỉnh Cà Mau, Biểu tượng tôn vinh Lúa nước và Cung đường di sản. Cách đặt tên bảo tàng gắn với Cà Mau cũng mang một ý rất đậm: đây là vùng đất canh tác lúa nước từ thời khai hoang, đồng thời là điểm cuối nguồn của hành trình lúa nước Việt Nam đi xuống phương Nam.

 Cánh đồng sản xuất theo mô hình Lúa - Tôm.

Nếu đồng bằng sông Hồng là nơi khởi nguồn của nền văn minh lúa nước, thì Cà Mau chính là điểm cuối của cuộc mở cõi mang theo hạt lúa. Từ Phong Châu, qua châu thổ sông Hồng, men dọc miền Trung, rồi xuống vùng đất Chín Rồng, cây lúa đã đi cùng dân tộc suốt mấy ngàn năm. Đến tận cùng đất Mũi, nó vẫn bén rễ. Và cũng tại nơi này, người ta muốn dựng lên một không gian để nhìn lại hành trình ấy, như một cách tri ân tiền nhân, tri ân người nông dân và giữ lại phần hồn lúa nước cho mai sau.

Đồng lúa Cà Mau.

Nhà văn Phan Trung Nghĩa thì nhìn câu chuyện bằng trực cảm của người cầm bút. Với anh, dựng Bảo tàng Lúa nước là chưa đủ, mà phải làm sao cho câu chuyện hạt lúa bước ra khỏi bốn bức tường, đi vào cảnh quan, vào trải nghiệm, vào đời sống. Bởi vậy mới có ý tưởng đi tiếp với công trình biều tượng Ba Hạt Lúa, rồi nối dài thành Cung đường di sản. Anh nói nhiều về chuyện biến bảo tàng thành một trung tâm tĩnh, còn biểu tượng Ba Hạt Lúa là trung tâm động, nơi người ta có thể bước tới, chạm vào, nhớ lại và tự nhận ra mình trong đó. Cách nghĩ này làm tôi rất tâm đắc, vì nó giữ cho văn hoá khỏi bị khô, khỏi thành chuyện ngắm rồi thôi.

Và điều làm tôi thích hơn nữa trong cách hình dung của nhà văn Phan Trung Nghĩa là muốn đi xa thêm một bước: dựng khu trải nghiệm nông nghiệp, tức là phục dựng lại một làng lúa nước hơn trăm năm trước ngay trên đất này. Ý tưởng mới nghe qua tưởng như chỉ để làm du lịch, nhưng thiệt ra sâu lắm. Bởi khi một làng lúa nước xưa được dựng lại, người ta sẽ thấy ông bà mình đã sống ra sao, làm ăn ra sao, giữ lấy hạt lúa bằng cách nào giữa đồng chua nước mặn. Sẽ có mái nhà lá, bờ ao, bến nước, chiếc xuồng nhỏ, sân phơi lúa, cái cối xay, cái chày giã gạo, cái chòi giữa đồng. Sẽ có cảnh cày bừa, nhổ mạ, cấy lúa, gặt hái, suốt lúa, phơi lúa, xay giã. Xa hơn nữa là tái hiện cả nhịp sống làng quê thuở trước: tiếng hò vạn cấy, cảnh thả câu giăng lưới, bóng trâu kéo cộ, đập lúa giữa đêm trăng. Ở đó, người ta không chỉ “xem” mà còn “sống lại” một thời, để hiểu ông bà đã giữ hạt lúa giữa đồng chua nước mặn ra sao.

Giống lúa BL9 Cà Mau.

Tôi nghĩ, đây mới là chỗ làm cho Bảo tàng Lúa nước có hồn. Bởi ký ức lúa nước đâu chỉ nằm trong chiếc cày, cây nọc cấy hay vài món nông cụ cũ. Ký ức ấy hiện diện trong cả một không gian sống - trong nhịp lao động, trong hơi người, trong tiếng nói, trong cách ông bà mình dựng nhà, giữ đất, giữ mùa.

Khi một làng lúa nước được phục dựng trọn vẹn, bảo tàng sẽ không còn là không gian tĩnh lặng của hiện vật, mà trở thành nơi ký ức chuyển động. Ở đó, dòng chảy lúa nước hiện ra gần hơn, ấm hơn, thật hơn - như vừa bước ra từ sâu thẳm ký ức của đất phương Nam.

Nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Trần Phước Thuận lại giúp cho mạch suy nghĩ về hồn lúa nước đứng vững trên một cái nền sâu hơn: thuận thiên. Nói gọn vậy thôi, mà trong đó là cả một đạo lý sống. Thuận thiên là biết đất này phèn mặn ra sao, nước nôi lên xuống cỡ nào, mùa nào nên gieo cấy, giống nào nên chọn, cách nào để cây lúa sống được mà đất cũng không kiệt. Cha ông mình đã sống vậy từ lâu rồi. Bởi thế, hồn lúa nước ở Cà Mau nằm ở chỗ biết chịu cực, biết nương theo trời đất, biết liệu đường mà làm ăn.

Những nông cụ trưng bày trong Bảo tàng Lúa nước.

Chính từ cái nền đó, cây lúa Cà Mau bây giờ bước sang một đoạn mới. Không còn là câu chuyện chỉ lo đủ ăn, đủ sống. Giờ bà con bắt đầu nói tới gạo sạch, gạo hữu cơ, gạo sinh thái, lúa phát thải thấp, gạo tốt cho sức khỏe.

Toàn tỉnh hiện có khoảng 315 ngàn héc-ta sản xuất lúa, sản lượng chừng 2 triệu tấn mỗi năm. Riêng mô hình tôm - lúa đã đạt khoảng 94 ngàn héc-ta và còn khả năng mở rộng thêm khoảng 25 ngàn héc-ta ở những vùng đủ điều kiện. Đó là cái nền để Cà Mau làm ra những hạt gạo sạch hơn, an toàn hơn, hợp với xu hướng tiêu dùng xanh.

Từ nền đó, những tên gọi gạo Cà Mau bắt đầu hiện ra rõ nét hơn: Từ Tâm, Ông Muộn, Ông Điền, Một bụi đỏ Hồng Dân, Tài nguyên Vĩnh Lợi, Châu Thới, rồi BL9. Mỗi cái tên là một câu chuyện đất và người. Trong số đó, BL9 làm tôi thấy tự hào nhiều. Nó là giống lúa được chọn tạo, phát triển ngay tại địa phương, là thành quả của một quá trình nghiên cứu bền bỉ để tìm ra giống lúa thơm, chất lượng cao, chịu mặn, hợp vùng tôm - lúa, cho năng suất ổn định. Nói theo cách của người làm nông nghiệp, đó là một giống lúa hiểu đất mình. Mà một khi giống lúa đã hiểu đất, thì bà con mới yên tâm bám ruộng, gạo mới có cơ hội thành thương hiệu. Những bài viết mới về BL9 đều đặt nó như một niềm tự hào khoa học của ngành nông nghiệp Cà Mau, như bước đệm cho chiến lược xây dựng gạo đặc sản vùng cực Nam.

Phối cảnh công trình biểu tượng Ba Hạt Lúa.

Còn gạo Ông Điền lại cho thấy một hướng đi giàu khát vọng khác. Từ phường Láng Tròn, những cánh đồng lúa hữu cơ gắn với thương hiệu này đang mở ra một cách làm mới: giảm lệ thuộc hóa chất, dùng chế phẩm tự nhiên để phục hồi đất, tạo ra hạt gạo lành hơn cho người ăn. Có người nông dân nói với tôi một câu nghe thấm dữ lắm: mình làm sao nấu cơm cho con mình ăn được, thì mới mong bán cho thiên hạ lâu bền được. Câu nói mộc mạc vậy thôi mà nghe ra cả một triết lý làm nông tử tế.

Vì thế, khi Cà Mau tổ chức những cuộc thi gạo ngon, khi nói về bảo tàng, về biểu tượng hay cung đường di sản, đó không phải là những câu chuyện rời rạc. Tất cả đang kết nối thành một dòng chảy - dòng chảy của cây lúa từ quá khứ đến hiện tại, từ gian khó đến khát vọng.

  Chính những người nông dân và cây lúa làm nên hồn cốt Cà Mau.

Dòng chảy ấy đi qua bùn lầy mở đất, qua đồng phèn nước mặn, qua những mùa tôm - lúa, qua phòng thí nghiệm chọn giống, qua những cánh đồng hữu cơ hôm nay. Và cuối cùng, nó đổ về một niềm tin giản dị: trên mảnh đất này, hạt gạo không chỉ để no lòng, mà còn mang theo phẩm cách của con người Cà Mau.

Giữ hạt lúa là giữ cội nguồn. Còn dựng lên một bảo tàng, một biểu tượng hay một làng lúa nước giữa trời đất phương Nam, suy cho cùng, là cách để giữ cho phần hồn sâu nhất của đất này còn mãi.

Bài: Nguyễn Hoàng Lê  

 Ảnh: Nguyễn Thanh Thế - Bùi Thanh Nhàn

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.