ĐT: 0939.923988
Thứ bảy, 23-11-24 22:30:30
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Câu chuyện về chiếc khăn tay

Báo Cà Mau Một buổi sáng, đang ngồi đọc báo bỗng nghe tiếng gõ cửa, tôi vội vàng bước ra. Nam, thằng bạn chiến đấu hồi ở trong B bắt thần xuất hiện làm tôi ngớ ra.

Một buổi sáng, đang ngồi đọc báo bỗng nghe tiếng gõ cửa, tôi vội vàng bước ra. Nam, thằng bạn chiến đấu hồi ở trong B bắt thần xuất hiện làm tôi ngớ ra.

- Chào anh Sáu - anh khoẻ không? Nhân tiện ra đây họp tôi ghé thăm anh.

- Trời đất ơi! Bao nhiêu năm mất hút, tưởng là ông nội quên tôi rồi! Ai về cho cậu biết tôi ở đây mà tìm đó? Thôi vô đây - vô đây! Vợ con mình đi về bên ngoại, ở nhà một mình. Hai đứa tha hồ mà bù khú chuyện trò cho "đã" nghe...

Nữ thanh niên xung phong cán thương qua rừng. (Ảnh mang tính chất minh hoạ).        Ảnh: TL

Hai đứa chúng tôi ở chung đại đội thực binh từ miền Bắc vào, được bổ sung vào Sư đoàn 9 miền Ðông Nam Bộ. Trong trận đánh Cần Ðâm trên lộ 13 năm 1967, cả hai đều bị thương phải vào viện. Sau khi ra viện, mỗi đứa đi về một nơi, từ đó không một lần gặp lại. Hôm nay, gặp nhau biết bao điều tâm sự, câu chuyện cứ trào ra như suối chảy. Hỏi han nhau về đời sống, về vợ con, công việc và ôn lại những kỷ niệm xưa một thời cùng chiến đấu bên nhau. Nhắc đến chuyện hai đứa cùng bị thương và cùng vào viện, bỗng Nam hỏi tôi:

- Anh Sáu đã tìm ra cô thanh niên xung phong có chiếc khăn tay chưa?

Tôi buồn rầu lắc đầu. Và lập tức câu chuyện về chiếc khăn tay hiện về trong tôi mặc dù đã trải qua trên 30 năm về trước. Vào mùa mưa năm 1966, Trung đoàn 2 chúng tôi thuộc Sư đoàn 9 được lệnh phục kích đoàn xe của địch ở Cần Ðâm trên lộ 13. Giữa lúc trận đánh đang xảy ra ác liệt thì một mảnh đạn pháo găm vào đùi tôi. Tôi lảo đảo, cố lê được mấy bước rồi ngất đi vì vết thương ra nhiều máu quá. Tôi được chuyển về Trạm Quân y Trung đoàn. Sau khi sơ cứu, tôi được chuyển ngay đêm hôm đó về Quân Y viện đóng ở bên kia sông Sài Gòn. Cáng thương của tôi do 2 cô nữ thanh niên xung phong phụ trách (lẽ ra phải 4 người để thay đổi cho nhau). Ðêm đó mưa như trút nước. Trời tối đen. Ðường từ tuyến trung đoàn đến Trạm chuyển thương CT.5 rất khó đi.

Ðường rừng lầy lội qua những dốc trơn như mỡ. Mưa mỗi lúc một to, gió ào ào làm những cành cây khô (bị chất độc hoá học huỷ hoại) gãy răng rắc. Thỉnh thoảng lại một tia chớp loé sáng. Tiếng đại bác từ các trận địa dã chiến của giặc chốc chốc lại nổ đoành đoành. Chúng nó bắn vu vơ suốt đêm. Quãng đường chuyển thương phải lội qua con suối nhỏ, qua cầu dây bắc qua sông Sài Gòn, đi thật gian nan. 2 cô lấy ni-lông choàng phủ lên cáng cho tôi, còn bản thân thì ướt sũng, lần từng bước, từng bước mà đi trong đêm mưa. Có lúc trượt chân sắp té lại gượng dậy. Cáng thì nặng, người thì thấp, mỗi khi qua suối lại phải nhón người lên cho khỏi ướt võng. 2 người đi suốt đoạn đường không nghỉ, chốc chốc lại hỏi tôi:

- Anh có bị ướt không? Anh có mệt lắm không? Cố ráng chịu tý chút, sắp đến nơi rồi.

Tôi gượng trả lời: Không hề gì - tôi chỉ mệt ít thôi! Chiếc cáng lại tiếp tục đi. Ðược nửa đường, mưa bắt đầu nhẹ hạt rồi trời tạnh hẳn. 2 cô dừng lại gác 1 đầu cáng lên cành cây bên đường, còn đầu kia có chiếc nạng chống. Một cô mở tấm ni-lông ra xem, vừa rọi đèn pin, vừa nói với cô kia:

- May quá! Không ướt tý nào cả mầy ạ!

Nhưng khi cô rọi đèn pin vào phía võng bên chân bị thương thì thấy máu từ vết thương rỉ ra làm ướt đỏ cả một vùng võng, không chút do dự, cô rút chiếc khăn tay trong túi áo buộc vào vết thương cho tôi và khẽ nói:

- Vết thương anh rỉ máu, anh chịu khó đau một tý để em buộc chặt chiếc khăn vào vết thương cho đỡ chảy máu nghe anh.

Tôi nghe rõ tiếng em nhưng mệt quá không trả lời. Tôi nằm yên và cố mở mắt nhìn em, nhưng trong ánh sáng lờ mờ của đèn pin tôi không nhìn được rõ mặt. Tôi chỉ thấy đôi mắt sáng đen, mái tóc xoã ngang vai, cô còn rất trẻ.

Ðến CT.5, 2 cô bàn giao thương binh rồi vội vã quay về trạm phẫu Trung đoàn, chỉ kịp chào:

- Thôi anh về viện. Chúc anh mau lành vết thương để trở về đơn vị.

Tôi chỉ kịp đáp lại: 2 cô đi mạnh nghe...! Cũng chẳng nói được lời cảm ơn và hỏi tên là gì, ở đơn vị nào nữa! Sau nghĩ lại thấy ân hận và hối tiếc vô cùng...

Chiếc khăn đó, sáng hôm sau, được cô y tá thay băng phát hiện rồi đem giặt sạch đưa lại cho tôi. Tay cô trao chiếc khăn, miệng vừa cười, vừa nói: "Anh có chiếc khăn tay người yêu kỷ niệm đẹp thật!". Tôi chẳng biết nói sao. Mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ. Chiếc khăn được tôi giữ kín trong ba lô làm kỷ niệm. Sau ngày ra viện, tôi có dò hỏi tìm cô gái thanh niên xung phong tải thương hôm đó. Nhưng vì hoàn cảnh chiến tranh; đơn vị tôi lại được điều đi hoạt động ở địa bàn khác; Mặt trận miền Nam thì rộng, chúng tôi đi khắp đó đây... tìm em như tìm kim đáy biển.

Và từ đó, mỗi lần nghe bài hát "Chiếc khăn tay" của Nhạc sĩ Xuân Hồng cất lên: "Chiếc khăn tay không biết về ai. Nhưng lòng em vẫn tin ở ngày mai"... thì tim tôi lại rạo rực và câu chuyện về chiếc khăn tay lại trỗi dậy trong tôi. Tôi lại tự hỏi: Không biết giờ này em ở đâu và sau ngày toàn thắng em còn sống trở về hay nằm lại mãi mãi cùng núi rừng miền Ðông Nam Bộ.

Giờ đây chiếc khăn tay tôi vẫn còn giữ. Nó là vật kỷ niệm thiêng liêng của cuộc đời tôi./.

(Ghi theo lời kể một chiến sĩ Sư đoàn 9).

Bác sĩ Bùi Đình Đậu, công tác tại Tổng đội TNXP

Những "ngôi nhà cách mạng"

Thời chiến tranh chống giặc ngoại xâm, Cà Mau là căn cứ địa đặc biệt quan trọng đối với phong trào cách mạng cả nước. Từ thành thị đến làng rừng có rất nhiều địa điểm ghi dấu ấn, nay là di tích lịch sử cách mạng.

Chuyện xin giống cây vú sữa trồng ở Phủ thờ Bác

Tại Phủ thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh, xã Trí Lực, huyện Thới Bình (mọi người thường gọi thân thương là “Phủ thờ Bác xã Trí Lực”), hiện có cây vú sữa được nhân giống từ cây vú sữa của má Lê Thị Sảnh (Ấp 10, xã Trí Phải, huyện Thới Bình) gửi Tiểu đoàn 307 mang ra miền Bắc tặng Bác Hồ trên chuyến tàu tập kết năm 1954. Cây vú sữa này cũng đã cho trái từ mấy chục năm qua, khắc sâu thêm tình cảm thiêng liêng của người dân Cà Mau đối với Bác. Thế nhưng, chuyện xin cây vú sữa mang về trồng như thế nào và từ khi nào, cũng là thắc mắc của nhiều người.

Vụ thảm sát Cái Sắn qua lời kể của nhân chứng U100

Ông Phạm Văn Quang (Hai Quang), Chủ tịch Hội Khuyến học huyện Thới Bình, là người tâm huyết với công tác khuyến học, hầu như khóm, ấp nào trong huyện cũng có bước chân ông. Một hôm, ông phấn khởi điện cho tôi: “Chú biết có ông cụ này tuổi hơn 90, còn minh mẫn lắm, biết rất nhiều chuyện xưa của vùng đất Thới Bình, trong đó có vụ thảm sát ở Cái Sắn. Sắp xếp rồi chú đưa đi gặp cụ”.

Việt Nam trân trọng độc lập, phát triển bền vững

Tuyên ngôn Độc lập do Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên bố trước quốc dân, đồng bào và toàn thế giới ngày 2/9/1945 đã khẳng định Việt Nam là một quốc gia tự do, độc lập. Ở đó người dân có quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc… Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, đến nay chúng ta ngày càng có cơ sở vững chắc để khẳng định sự thật chúng ta đã trở thành nước tự do độc lập, người dân ngày càng ấm no hạnh phúc…

Tự hào 79 mùa thu lịch sử

Cách đây 79 năm, với thắng lợi Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Ðộc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà, ngày 2/9/1945 trở thành ngày Tết độc lập đầu tiên của Tổ quốc trong thời đại Hồ Chí Minh - thời đại của độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội; Nhân dân ta từ thân phận nô lệ trở thành người làm chủ đất nước với ánh sáng chân lý của sự nghiệp cách mạng mà Bác Hồ và Ðảng ta soi đường, dẫn lối. Một mùa thu vạch ngang lịch sử, được lịch sử lựa chọn để đi vào bất tử.

Tri ân hai vị lãnh đạo nghĩa quân

Những ngày tháng Tám lịch sử, chúng tôi có dịp tháp tùng cùng Nhà báo Ðỗ Văn Nghiệp (Sáu Sơn), hiện là Chủ nhiệm Câu lạc bộ Kể chuyện lịch sử (do Bảo tàng tỉnh thành lập) về thăm, thắp hương tại Khu tưởng niệm hai lãnh đạo nghĩa quân, Ðỗ Thừa Luông - Ðỗ Thừa Tự (toạ lạc tại ấp Bùng Binh, xã Hoà Thành, TP Cà Mau) - Di tích lịch sử cấp tỉnh.

Món quà nghĩa tình tri ân mẹ

Thiêng liêng gì bằng Tổ quốc và mẹ. Mẹ đã cống hiến tuổi xuân, tài sản lớn nhất là chồng, là con cho Tổ quốc. Bằng tấm lòng tôn kính, cảm phục, việc xuất bản quyển kỷ yếu "Bà mẹ Việt Nam anh hùng tỉnh Cà Mau” thể hiện trách nhiệm và là món quà mang nặng nghĩa tình của Ðảng bộ và Nhân dân tỉnh Cà Mau gửi đến các Mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH) còn sống, thay nén tâm hương dâng lên những mẹ đã khuất.

Chuyện về liệt sĩ nằm lại vùng đất lửa

Cách đây 5 năm, trong chuyến về nguồn cùng Tỉnh đoàn Cà Mau, đó là lần thứ 3 tôi được đặt chân đến Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Trường Sơn (tỉnh Quảng Trị). Mang theo tấm lòng của người con miền Nam đến thắp nén tâm hương cho những vị anh hùng của Tổ quốc, như một sự tình cờ kỳ diệu, giữa hơn 10 ngàn ngôi mộ liệt sĩ nằm lại ở vùng đất lửa, đoàn chúng tôi bất ngờ tìm được một phần mộ đặc biệt. Ðó chính là nơi an nghỉ của Liệt sĩ Nguyễn Ngọc Xinh, quê tại xã Tân Lộc, huyện Thới Bình.

Những địa chỉ thiêng liêng

Trong 2 cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm, lớp lớp những người con Cà Mau lên đường đánh giặc, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Ðể đổi lấy ngày độc lập, chỉ trên quê hương Cà Mau đã có 17.678 liệt sĩ, 16.467 thương binh, 2.510 Bà mẹ Việt Nam anh hùng, gần 17 ngàn người đang hưởng trợ cấp hằng tháng.

Làm đẹp địa chỉ đỏ

Trải qua hai cuộc chiến tranh ác liệt, xương máu của lớp lớp thế hệ ông cha đã thấm đẫm trên từng tấc đất quê hương. Ðể tưởng nhớ công ơn các anh hùng liệt sĩ, tại các xã, thị trấn trong huyện Ngọc Hiển đều xây dựng các đài tưởng niệm, nhà bia ghi danh liệt sĩ. Những công trình này vừa thể hiện đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, vừa góp phần giáo dục truyền thống cách mạng vẻ vang của dân tộc cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.