Thứ tư, 22-7-26 10:23:55
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một thời làm báo

Báo Cà Mau Cà Mau, mảnh đất tận cùng Tổ quốc, nơi sông ngòi chằng chịt, rừng đước bạt ngàn và con người mang trong mình chất mộc mạc, chân thành, hào phóng của miền Tây Nam Bộ. Ở đó, tôi đã sống và cống hiến với những năm tháng làm báo đầy nhiệt huyết, nơi mà mỗi dòng chữ, mỗi câu chuyện đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả nụ cười. Một thời làm báo tại Cà Mau là ký ức không thể quên, như cuốn sách cũ, dù thời gian có làm phai màu bìa, nhưng những trang bên trong vẫn sống động.

Tôi về Minh Hải với nghiệp là anh giáo dạy Văn, nhưng duyên đưa đẩy tôi đến với nghề báo theo cách không gì đơn giản hơn. Hồi đó là thầy giáo, nhưng tôi có cộng tác mảng truyện thiếu nhi cho trang thiếu nhi của Báo Minh Hải, vậy là quen biết những người bạn làm báo. Trong buổi cà phê sáng, anh Lê Việt Quân lúc đó là phóng viên Báo Minh Hải, hỏi tôi: "Hay là ông chuyển qua làm báo đi!". Vậy là sau một thời gian ngắn, tôi bước vào Toà soạn Báo ảnh Ðất Mũi, khi ấy đã chuyển trụ sở từ thị xã Bạc Liêu về thị xã Cà Mau, với nhiệm vụ phóng viên.

Tác giả bài viết trong một lần tác nghiệp, theo tàu đánh bắt xa bờ ở vùng biển Cà Mau, năm 1994.

Ngày đầu tiên, tôi được anh Kiên Hùng, Tổng Biên tập, giao nhiệm vụ đi thực tế ở xã vùng sâu huyện Ngọc Hiển, như bài thử việc ban đầu. “Anh giáo viên qua làm báo đi thử xem có chịu nổi không!”, anh Tổng Biên biên tập cười lớn, nụ cười vừa động viên, vừa thách thức.

Tôi xách ba lô, xuống đò ở Bến tàu B. Hồi đó, từ Cà Mau đi các huyện, làm gì có xe đi đường bộ bon bon như bây giờ. Ngồi tàu đò lướt qua những con rạch chằng chịt, hai bên là rừng đước xanh mướt. Tiếng máy nổ vang, mùi nước mặn và bùn đất hoà quyện, tôi ngồi co ro trên băng gỗ, lòng vừa háo hức, vừa lo lắng. Hôm ấy, tôi đi viết về mô hình đánh bắt xa bờ của bà con tại xã Ðất Mũi. Ngư dân tôi gặp, chú Ba Mật, có khuôn mặt khắc khổ, đôi tay chai sần vì dầm nước mặn quanh năm. Chú kể chuyện đời mình, chuyện những ngày đầu khai phá vùng đất này, chuyện những mùa ghe cào ven bờ thất bát và cả niềm hy vọng vào mô hình mới. Tôi ngồi lắng nghe, ghi chép và nhận ra rằng mỗi câu chuyện là mảnh ghép của bức tranh lớn, nơi sự kiên cường và lạc quan luôn chiến thắng mọi khó khăn.

Sau chuyến công tác đầu tiên này, tôi về viết bài, rọi ảnh nộp cho Thư ký Toà soạn, lúc đó là anh Nguyễn Thanh Dũng. Ơn trời, ghi chép của tôi được chọn đăng trong số báo gần nhất. Vậy là tôi bước vào nghề, ở tờ báo mà hình ảnh là chất liệu chính để tuyên truyền.

Làm báo ở Cà Mau không chỉ là viết bài, mà còn là hành trình khám phá, hoà mình vào cuộc sống của người dân. Có những ngày tôi cùng anh bạn đồng nghiệp chuyên ảnh lội qua kênh rạch để vào rừng tràm U Minh, tìm gặp những người thợ gác kèo ong giữa tiếng gió rít qua tán cây. Có đêm thức trắng cùng ngư dân lênh đênh trên biển, để hiểu thêm về chuyến ra khơi đầy sóng gió, những lần đối mặt với bão tố... Mỗi chuyến đi là bài học, mỗi câu chuyện là viên ngọc quý, lấp lánh giữa bình dị của đời thường.

Thập niên 90 của thế kỷ trước, làm báo ở Cà Mau còn khó khăn. Những ngày mưa bão, đường sá sình bùn, việc di chuyển đến các vùng sâu trở thành thử thách. Có lần, tôi và anh bạn nhiếp ảnh bị kẹt giữa rừng đước vì xuồng hỏng máy. Ðến nửa đêm, khi con nước lên, mới được một người dân tốt bụng chèo xuồng đưa về. Những lúc ấy, tôi thấm thía tình người Cà Mau, thứ tình cảm giản dị nhưng sâu sắc, sẵn sàng dang tay giúp đỡ mà không chút toan tính.

Trong toà soạn, không khí làm việc lúc nào cũng rộn ràng. Mỗi buổi sáng, cả nhóm tụ họp tại quán cà phê cóc cạnh toà soạn, bàn luận từ bài báo sắp lên khuôn đến chuyện giá tôm ngoài chợ. Những cuộc tranh luận nảy lửa về cách viết tiêu đề, cách chọn góc khai thác bức ảnh, thậm chí là cách dùng từ sao cho “đậm chất Cà Mau”... làm mọi người hứng khởi. Anh chị em trong toà soạn, từ biên tập viên đến phóng viên, đều là những người yêu nghề. Họ có thể thức thâu đêm để hoàn thiện bài viết, hay lặn lội hàng chục cây số chỉ để kiểm chứng một thông tin nhỏ, ghi lại những bức ảnh giá trị... Ở đó, tôi học được rằng làm báo không chỉ là viết, mà còn là trách nhiệm với từng con chữ, bức ảnh, câu chuyện gửi đến độc giả.

Kỷ niệm khó quên là lần tôi được giao viết phóng sự về Lễ hội Nghinh Ông ở thị trấn Sông Ðốc. Dịp đó, cả vùng biển như bừng lên sức sống, với đoàn tàu rực rỡ cờ hoa, tiếng trống rộn ràng. Tôi hoà mình vào dòng người, lắng nghe câu chuyện về niềm tin, về lòng biết ơn biển cả. Một bà má bán hàng rong kể với tôi, mỗi năm, bà đều dành một ngày để tham gia lễ hội, không phải để cầu điều gì lớn lao, mà chỉ để cảm ơn biển Cà Mau đã cho gia đình bà cuộc sống đủ đầy. Câu chuyện ấy, dù nhỏ bé nhưng đã trở thành điểm nhấn trong bài phóng sự của tôi, bài báo được đăng. Sau đó, có dịp ghé thăm gia đình bà má ngày xưa, tôi nhận được ánh mắt trìu mến từ gia đình. Tôi mãi xem đó là phần thưởng lớn nhất trong nghề làm báo.

Mảnh đất Cà Mau cũng dạy tôi về sự kiên nhẫn. Có những bài viết phải mất hàng tuần, thậm chí hàng tháng để hoàn thiện, vì phải chờ đợi, kiểm chứng và tìm cách kể sao cho chân thực nhất. Có những lần bài bị trả đi trả lại, bị biên tập viên “hành” không thương tiếc, nhưng cũng chính những lần ấy đã giúp tôi trưởng thành hơn.

Tôi nhớ khi đảm nhận trọng trách Phó Tổng Biên tập phụ trách nội dung, anh Nguyễn Thanh Dũng từng nói trong buổi họp triển khai đề cương báo xuân: “Làm báo là kể chuyện, mà kể chuyện thì phải thật. Ðừng viết để lấy lòng ai, hãy viết để người ta thấy được hồn của Cà Mau”.

Thời gian trôi, tôi nghỉ hưu, trở về cố hương xứ Huế, nhưng mảnh đất Cà Mau vẫn luôn trong tim tôi. Con rạch, cánh rừng đước, nụ cười chân chất của người dân và cả những ngày miệt mài gõ phím trong toà soạn thân thương ấy đã trở thành phần ký ức không thể xoá nhoà. Một thời làm báo ở Cà Mau không chỉ là công việc, mà còn là hành trình sống, yêu thương và hiểu sâu sắc hơn về vùng đất, con người.

Giờ đây, mỗi khi cầm bút, tôi vẫn nhớ về Cà Mau - nơi đã dạy tôi rằng làm báo không chỉ là nghề, mà còn là cách để kết nối, sẻ chia và để giữ gìn giá trị đẹp đẽ của cuộc sống. Ở đâu đó, giữa những con rạch chằng chịt và cánh rừng xanh mướt, tôi vẫn thấy hình ảnh mình của ngày ấy: nhà báo đầy nhiệt huyết, cầm bút và ghi lại những câu chuyện của mảnh đất tận cùng Tổ quốc. Tôi biết, dù thời gian có trôi qua nhưng Cà Mau sẽ vẫn mãi là một phần trong trái tim tôi./.

Bút ký của Ðào Minh Tuấn

 

Gửi tuổi xanh cho quê hương

Có những mùa xuân của tuổi trẻ không được ghi dấu bằng mối tình đầu thơ mộng hay những ước mơ trong trẻo, dự định về tương lai rộng mở, mà bằng tiếng súng, cuộc hành quân xuyên đêm, những lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng câu chuyện về những nữ pháo binh và nữ biệt động của Cà Mau vẫn luôn là biểu tượng đẹp về một thế hệ đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho quê hương, đất nước.

Hướng về Ngày Thương binh - Liệt sĩ bằng cả tấm lòng

Ngày 18/7, cán bộ, đoàn viên thanh niên, lực lượng dân quân tự vệ xã Châu Thới phối hợp với cán bộ, nhân viên Viettel khu vực Vĩnh Lợi ra quân tổng vệ sinh, chỉnh trang Nghĩa trang liệt sĩ xã.

Tiếp nối mạch nguồn cách mạng

Toạ lạc bình yên bên cạnh đầm Thị Tường (ấp Xẻo Đước, xã Phú Mỹ), di tích Căn cứ Tỉnh uỷ Xẻo Đước đứng hiên ngang trước cảnh sắc thiên nhiên bình dị. Nơi đây từng là chứng nhân cho một thời kỳ gian lao đầy bom đạn, từng là căn cứ huyền thoại trong lòng Nhân dân. Đi qua những đau thương của quá khứ, đất và người Phú Mỹ hôm nay đang viết tiếp những trang sử mới bằng niềm tự hào và khát vọng bình yên, trù phú.

Cựu thanh niên xung phong - Niềm tự hào của bao thế hệ

Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, có những lớp thanh niên sẵn sàng gác lại tuổi xuân đẹp nhất đời mình, tình nguyện lên đường ra tiền tuyến. Ðó chính là những thanh niên xung phong (TNXP) đã góp phần viết nên những trang sử oai hùng của dân tộc. Hơn nửa thế kỷ sau mùa xuân thống nhất đất nước, gần 2 ngàn cựu TNXP tỉnh Cà Mau vẫn luôn gìn giữ và phát huy truyền thống vẻ vang: vững vàng vượt qua mọi khó khăn, đoàn kết, nghĩa tình, tích cực góp sức xây dựng quê hương và luôn là niềm tự hào của nhiều thế hệ.

“Khúc tráng ca” bất tử của 10 chiến sĩ khởi nghĩa Hòn Khoai

Ðến ngã tư Ngô Quyền - Lý Bôn (Khóm 1, phường An Xuyên), nhiều người không khỏi xúc động khi nhìn thấy tượng đài ngọn hải đăng nhỏ. Ðó là chứng tích lịch sử ghi dấu ngày bi hùng của 85 năm về trước. Hướng tới kỷ niệm 79 năm ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2026), chúng ta lại bồi hồi nhớ về những người con đã ngã xuống vì mảnh đất này, mà đỉnh cao của lòng kiên trung chính là sự kiện ngày 12/7/1941.

Hào hùng chiến thắng Đòn Dong - Tân Quảng

Cách đây 60 năm, một ngày tháng 7/1966, trời Ðòn Dong - Tân Quảng trong xanh, các con kênh, mương, mặt ruộng lấp loáng nước; vùng tranh chấp quanh Biệt khu Hải Yến - Bình Hưng của bọn Mỹ - nguỵ vẫn yên tĩnh như mọi ngày, nhưng âm thầm trong ấy là sự sôi sục, chờ đợi một trận quyết chiến.

Lắng đọng ngoại khoá "Trạm dừng ký ức tháng 7"

Sáng 10/7, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp Đoàn Thanh niên phường Vĩnh Trạch tổ chức chương trình ngoại khoá "Trạm dừng ký ức tháng 7", hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7. Chương trình thu hút hơn 80 đoàn viên, thanh niên tham gia.

Xây dựng tượng Anh hùng dũng sĩ Phùng Ngọc Liêm: Ngọn đuốc tinh thần của tuổi trẻ Cà Mau

Liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (LLVTND), Dũng sĩ diệt nguỵ Phùng Ngọc Liêm với “Tiếng mìn bất tử” sinh ngày 10/7/1955, quê quán tại ấp Mỹ Ðông, xã Mỹ Quới, huyện Thạnh Trị, tỉnh Sóc Trăng (cũ), nay là thành phố Cần Thơ. Tham gia cách mạng từ ngày 1/2/1968 khi mới 13 tuổi, Phùng Ngọc Liêm trở thành chiến sĩ nhỏ tuổi can trường của Ðội Biệt động thị xã Bạc Liêu thời bấy giờ.

65 năm vun đắp nghĩa tình

Trung tuần tháng 5/2026, tôi nhận được cuộc điện thoại của anh Phạm Phi Thường, thủ trưởng cũ của tôi, nguyên Giám đốc Ðài Phát thanh - Truyền hình Cà Mau. Anh nói tới đây cần làm một bộ phim tài liệu về Trường Nội trú Cà Mau - Ninh Bình, nhờ tôi viết kịch bản.

Tấm lòng người dân Cà Mau với Bác Hồ

Những ngày tháng 5, khi cả nước hướng về kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, chúng tôi tìm về xã Châu Thới thăm Ðền thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ðây không chỉ là Di tích Lịch sử - Văn hoá quốc gia mà còn là biểu tượng của lòng trung kiên và tình cảm son sắt mà người dân địa đầu cực Nam Tổ quốc dành cho vị lãnh tụ kính yêu.