Thứ năm, 13-8-26 14:37:21
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Kiếm cơm làm báo

Báo Cà Mau Những năm 80, đất nước Việt Nam nói chung, quê hương Minh Hải đang lâm vào giai đoạn khủng hoảng chạm đáy trên nhiều phương diện. Báo Minh Hải hình thành phóng viên thường trú “kiếm cơm làm báo”.

Sau 10 năm giải phóng, đất nước thống nhất, cách mạng Việt Nam phải đối đầu với “thù trong, giặc ngoài” với liên tiếp 2 cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc biên giới Tây Nam và phía Bắc. Giành được chiến thắng, được độc lập, tự do nhưng hậu quả chiến tranh vẫn còn dai dẳng.

Nền kinh tế mất cân đối từ cấp vĩ mô, đến từng địa phương. Quan hệ sản xuất kiềm hãm lực lượng sản xuất, kinh tế chậm phát triển, đời sống người dân khó khăn, đói kém, lòng dân bất an.

Chính phủ mắc sai lầm trong việc điều chỉnh giá - lương - tiền năm 1985, cải tạo tư sản miền Nam quá mức, chính sách đất đai trang trải cào bằng, hợp tác hoá trong sản xuất nông nghiệp nóng vội, duy ý chí, không mang lại kết quả như mong đợi.

Trên thị trường, phân phối, lưu thông hàng hoá ách tắc “ngăn sông cấm chợ”. Các nước trong khu vực và thế giới thực hiện chính sách cấm vận khắc nghiệt, ngấm sâu nền kinh tế, lạm phát đến 77,4%, đời sống đại bộ phận người dân khó khăn.

Trong khó khăn, Ban Biên tập Báo Minh Hải thành lập xí nghiệp in (xếp chữ chì), xí nghiệp bột giấy, tổ sản xuất kinh doanh để có tiền làm báo. Với phương thức “tự cung, tự cấp” làm báo không tồn tại được lâu.

Báo Minh Hải xuất bản hằng tuần, giá 10 xu/tờ, phát hành qua bưu điện. Anh em làm báo thấy có ảnh, bài viết được đăng là mừng. Vài tháng, Ban Biên tập họp toàn thể phóng viên, đồng chí Phạm Văn Tri (Bảy Minh) chủ trì, thông báo tình hình toà soạn, nợ phí in báo, thu không đủ bù chi nên chưa có tiền trả nhuận bút mà không hẹn đến bao giờ.

Bữa cơm tập thể chiều hôm đó đông đủ hơn hằng ngày, vừa đạm bạc, vừa vui với mấy chén cơm đủ no, cá khô... Trong khó khăn thiếu thốn, Ban Biên tập sáng kiến phân công phóng viên thường trú các huyện và thị xã Cà Mau để tiết kiệm chi phí, vừa sát thực tế, vừa “kiếm cơm làm báo”.

Các phóng viên lựa chọn quan hệ quen biết với lãnh đạo địa phương, sau đó mới phân công. Tạm rời ngôi nhà cũ Hàng Me “cùng ăn, cùng ở” tại đại lộ Trần Phú, thị xã Bạc Liêu, chúng tôi vác ba lô, cây bút, xấp giấy kẽ ngang... thường trú các huyện, thị xã Cà Mau.

Các phóng viên lúc bấy giờ là Dương Tường Linh, Tô Ðoàn Hùng, Trịnh Bích Ngân, Ðào Hồng Hạnh, Trần Xuân Linh, Trần Ðại Dương, Ðào Hoàng Kiền, Huỳnh Lãnh, Phan Trung Nghĩa, Phạm Phi Thường... phát huy thế mạnh, sự quen biết làm phóng viên thường trú. Vừa gởi tin bài về báo Minh Hải, vừa giúp các địa phương xuất bản đặc san với các sự kiện lớn.

Các phóng viên đi về nông thôn, phản ánh không khí lao động, sản xuất và xây dựng đời sống. Phóng viên báo Minh Hải cùng ăn, cùng ở và cùng chung sống đã cho ra đời những tác phẩm báo chí mang hơi thở cuộc sống, thúc đẩy sản xuất và phản biện xã hội.

Những phóng viên trẻ cậy nhờ, tháp tùng với Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Lê Thông (Chín Thông) đi công tác. Lúc bấy giờ, đồng chí Hồ Bình Ðại (Mười Ðại) cho ứng công tác phí đủ tiền xe tàu, nên những chuyến đi công tác chỉ ứng công tác phí, nhờ chú Chín Thông quen biết, xin cơm, chỗ ngủ để tìm tư liệu viết báo. Nhớ lần đi huyện Phước Long, qua thị trấn Ngan Dừa (Hồng Dân) hết công tác phí, khi về, chủ đò gom tiền, chú Lê Thông mau mắn: “Anh em đi làm báo, hết tiền, cho giang về cầu Số 2 thôi!”. Rất may, chủ đò miễn cưỡng chấp nhận cho về cầu Số 2. Rồi lên bờ cuốc bộ về Toà soạn Hàng Me, trên đầu không nón, đi dưới nắng trưa và nói chuyện cho quên khát nước.

Một lần khác, Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Lê Thông dẫn mấy anh em đi công tác huyện Trần Văn Thời. Vừa thấy mặt, ông Trần Tự Kinh (Bảy Kinh) lúc bấy giờ làm quyền Chủ tịch huyện, tay bắt mặt mừng. Ði được vài xã, quay về UBND huyện Trần Văn Thời xin tiền đò về.

Văn phòng UBND huyện Trần Văn Thời cho tiền đò về, nhưng Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Lê Thông sực nhớ anh Nghĩa Ðen làm Phòng Văn hoá huyện mà chưa đến thăm. Thế là lấy tiền đò hùn mua rượu đế “lai rai”. Buổi chiều, Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Lê Thông quay lại gặp anh Trần Tự Kinh xin tiền đò về. Lần này, ông Trần Tự Kinh kêu anh em ở văn phòng trực tiếp xuống đò, trả tiền.

Cố Nhà báo Trần Xuân Linh có lần kể: “Mấy anh em được phân công về Nông trường U Minh mượn đất nông trường làm lúa “tự túc”. Vừa thu hoạch xong, phải bán lấy tiền, rồi chỉ đủ tiền tàu cho ông Ba Ðáng về họp chi bộ gấp!”.

Báo Xuân 1986, đồng chí Lê Ðức Khanh (Bảy Khanh), Phó ban Tuyên giáo, kiêm Tổng Biên tập Báo Minh Hải đăng câu đối: “Nông nghiệp hàng đầu, thâm canh, tăng vụ, nhiều lúa khoai, xây dựng cuộc đời ấm no. Thuỷ sản mũi nhọn, bủa lưới, vươn xa, đủ tôm cá, đắp nền hạnh phúc huy hoàng”.

Các bài: “Mô hình lúa - cá ở Tập đoàn 18” của Phan Trung Nghĩa, “Lúa cao sản ở Minh Hoà” của Ðào Hoàng Kiền,“Ngày mới trên chiến trường Ðầm Dơi xưa” của Huỳnh Lãnh, “Câu chuyện nhỏ gia đình Cu Tý” của Lê Việt Quân... là kết quả của phóng viên thường trú "kiếm cơm làm báo"./.

Nhà báo Nguyễn Tiến Hưng

“Chìa khoá” mở không gian phát triển

LTS: Công tác thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ có ý nghĩa quyết định tiến độ triển khai các công trình, dự án, thúc đẩy giải ngân vốn đầu tư công và được xem là “chìa khoá” mở ra không gian phát triển mới cho địa phương. Tuy nhiên, tại Cà Mau, quá trình thực hiện công tác này vẫn còn gặp không ít khó khăn, đòi hỏi sự vào cuộc đồng bộ, quyết liệt của cả hệ thống chính trị, nhất là sự đồng thuận, ủng hộ từ phía người dân.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.