Chủ nhật, 18-1-26 05:31:38
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Danh ca Hương Lan: Tôi phải làm mới để tiếp cận khán giả trẻ

Báo Cà Mau Danh ca Hương Lan trăn trở nhiều về việc đưa âm nhạc trữ tình quê hương tiếp cận nhiều hơn với khán giả trẻ theo cách của riêng mình.

 

- Chào danh ca Hương Lan, lần này trở về nước tham gia Dự án nghệ thuật "Trái tim phụ nữ - Trái tim ngọc trai", sức khoẻ chị như thế nào?

Danh ca Hương Lan: Sức khoẻ tôi tốt, chỉ có khó khăn về mặt địa lý, phải di chuyển nhiều. Ðây là chương trình tôi dự định đã hơn 1 năm và để sắp xếp thời gian cũng là thử thách. May mắn là mọi khó khăn đã qua, bây giờ tôi chỉ chuẩn bị tập dượt cho các tiết mục mình sẽ biểu diễn. Các bản phối bắt buộc phải làm mới hơn, ví dụ, tôi sẽ hát với ca sĩ nào, hát làm sao để có cách trình diễn mới hơn. Nói chương trình mới nhưng tôi đâu có hát nhạc mới, tôi hát nhạc cũ vì khán giả vốn đã thích những bài hát từ xưa đến giờ của tôi. Nhưng cách dàn dựng và cách sắp xếp chương trình sẽ khác đi.

Ca sĩ Hương Lan nhận hoa từ Ban Tổ chức Dự án nghệ thuật “Trái tim phụ nữ - Trái tim ngọc trai”.  Ảnh: H. THẮM

- Quá trình mang âm nhạc dân ca quê hương tiếp cận giới trẻ, với chị, ở thời điểm hiện tại như thế nào?

Danh ca Hương Lan: Ðối với tôi, mình nên làm mới một chút để thế hệ trẻ chấp nhận những bài dân ca, nhưng đừng để cho âm nhạc lạc hướng quá. Mình làm sao để các em tới gần dòng nhạc này. Trước tiên, khi người trẻ tới gần mình thì phải tạo cho họ biết mình đã đổi mới và từ đó cảm, rồi thích âm nhạc mà mình truyền tải. Bây giờ, người trẻ chỉ biết ca sĩ trẻ thì làm sao biết mình. Cái khó của mình không phải dựng bài đó cho trẻ hoá, mà phải làm sao để tiến gần tới người trẻ. Họ biết về mình, như vậy mới hoà nhập nhau được.

- Chị làm cách nào để tiến gần với giới trẻ?

Danh ca Hương Lan: Các bạn hãy theo dõi những gì tôi làm sẽ thấy được. Tôi làm sao để các bạn biết tôi đã thay đổi để tiếp cận các bạn, chứ không phải chỉ nói tên tuổi đã có sẵn của mình. Nếu nói tên tôi, khán giả trong và ngoài nước đều biết nhưng đa phần là lứa tuổi trung niên, còn những người trẻ nhiều khi họ không biết. Mình cũng không thể trách được nên mình phải cố gắng tiếp xúc với thị hiếu của họ. Ngay cả những bài tôi đã hát, tôi cũng phải nghĩ cách làm sao để bài hát mới hơn, phải làm sao phá vỡ khung nhạc vốn đã quá quen của nó. Phải làm mới mẻ để người trẻ tiếp nhận, đó là cái khó mà tôi đang suy nghĩ. Vậy nên mọi người hãy theo dõi tôi làm gì, chứ đừng nói tôi nói trước, vì nói trước chưa chắc đã tin. Chưa thấy chưa tin, thấy rồi mới tin.

Danh ca Hương Lan cho biết bà rất trăn trở và nỗ lực tiếp cận khán giả trẻ để họ yêu dòng nhạc quê hương nhiều hơn.

- Chị có nghĩ đến việc sẽ đào tạo người trẻ và chỉ dạy họ để tiếp nối dòng nhạc của mình?

Danh ca Hương Lan: Tôi đã làm từ lâu. Ở nước ngoài, tôi đã tập cho các bạn trẻ và cho các bạn đi biểu diễn ở sân khấu. Ở Việt Nam, tôi nghĩ mình cũng nên làm điều đó. Còn việc khán giả có chấp nhận hay không phải tuỳ theo tài năng của người đó. Hiện tại, tôi vẫn chưa thấy người nào có thể đứng vào chỗ của tôi. Ðó là điều tôi rất đau đáu. Các em hát hay, trẻ nhưng chưa thể bước lên chỗ của tôi. Tôi không nói là thay thế nhưng vì phương tiện truyền thông bây giờ rất mạnh nhưng lại không có sự quan tâm về vấn đề sân khấu cho đúng. Ở đây tôi thấy các em tự bỏ tiền ra, tự làm, tự lăng xê mình... đôi khi dẫn đến quá lố, khiến khán giả bị bội thực. Thay vì một chương trình mình hát 2-3 bài bolero cho người ta thưởng thức toàn vẹn, bây giờ lại làm liên khúc dài 20-30 bài, không ai ngồi nghe cả. Trong một bữa ăn, chỉ cần chọn những món dân dã mà thật ngon thì chỉ cần 3-4 món đã là bữa ăn tuyệt vời.

Mong rằng trong tương lai sẽ có những giọng hát có thể tiếp bước con đường của tôi. Bây giờ tôi còn đi hát, ít ra mình thấy được những lứa đi sau cũng có một người toả sáng để đi theo con đường của mình. Các em có toả sáng nhưng đường đi chưa rõ ràng, không chính xác, không đậm đà tình, chưa có đam mê thật sự, mà các em đang làm với ý thích, làm để chạy đua nhau. Ðó là cái các em đã không nằm trong trái tim khán giả.

- Chị có kỷ niệm nào với khán giả khi đi diễn nhiều năm qua, nhất là với khán giả miền Tây?

Danh ca Hương Lan: Khán giả lúc nào cũng là gia đình thứ hai của tôi. Nhớ những ngày còn trẻ, đi hát ở nhiều tỉnh lẻ, cứ về đến là thấy mọi người xếp hàng dài đợi mình từ khi nào. Các cô chú, anh chị, các em nhỏ chạy theo xe gọi tên tôi. Khán giả miền Tây đặc biệt nồng hậu. Tôi diễn ở Cà Mau, Bạc Liêu, Cần Thơ... đâu chỉ nhận được cát-xê mà nhận cả "gia tài" đặc sản, đủ thứ, ngon lành. Tôi nhận và chia cho anh em trong đoàn để mỗi người nhận một chút, cảm nhận một chút tình yêu thương. Khán giả miền Tây cứ có nghệ sĩ là đợi tới khi nào thấy thì thôi. Vì ngày xưa di chuyển tàu xe khó khăn nên không đúng giờ, nhưng họ vẫn chờ mình và vui vẻ, nhiệt tình lắm.

Tôi đi hát đâu còn bao lâu nữa. Tôi hát từ khi mới 5 tuổi đến giờ nên tôi muốn giữ lại những tình cảm mà người lớn và người trẻ đã dành cho mình. Ðồng tiền là cuộc sống của mình nhưng không phải để giải quyết mọi thứ. Tôi suy nghĩ rất nhiều và rất sợ, tôi sợ mất đi tình cảm những người xung quanh dành cho mình nên tôi từ chối. Không phải tôi chê tiền khi không nhận chương trình, nhưng do nhiều cái không phù hợp nên tôi sợ mất lòng khán giả mà từ chối, nhất là ngồi ghế giám khảo nhận xét người này, chê bai người nọ.

- Niềm vui khi đi hát của chị khi mới 5 tuổi và hiện tại có khác nhau nhiều không?

Danh ca Hương Lan: Bây giờ thích hơn vì mình biết được, còn hồi nhỏ không biết, cứ thấy vỗ tay là sướng vui rồi. Trong mấy mươi năm đi hát, tôi muốn cảm ơn khán giả đã dành cho tôi những tràng pháo tay, những lời an ủi, những lời khích lệ. Ðến giờ này, khi bước lên sân khấu tôi vẫn còn hồi hộp. Mấy đứa cứ hỏi tôi, sao gần giờ đi hát là không nói chuyện. Vì tôi thiếu tập trung sẽ không hát được, nhất là bây giờ lớn tuổi, càng phải tập trung nhiều hơn. Phải tập trung, đầu tôi phải lắng xuống.

Dù hát rất nhiều nhưng bây giờ mỗi khi hát, tôi phải tập dượt rất kỹ. Khán giả đã yêu mến tôi rất lâu năm rồi, họ cứ nghĩ chương trình có Hương Lan, chắc chắn sẽ có chiếc áo dài đẹp, đó là điều tôi đã giữ được trong mấy mươi năm nay.  Tôi là người Việt Nam nên tôi gắn mình với tà áo dài. Có thể đổi kiểu này, đổi bông kia nhưng vẫn là áo dài với tay dài và chiếc tà dài. Có những khán giả yêu nhất Hương Lan, muốn đi xem Hương Lan hát để xem hôm nay Hương Lan mặc áo dài gì.

- Tình cảm và sự trung thành của khán giả nhắc cho chị điều gì mỗi khi chị lên sân khấu?

Danh ca Hương Lan: Tình cảm khán giả, nhất là khán giả miền Tây lớn tuổi khi gặp tôi sẽ hô to là: "A, bé Hương Lan". Tôi cảm nhận được điều đó qua cách xưng hô, cách người ta gọi mình. Còn có đợt, mấy đứa con nít gặp tôi sẽ nói: "Ô, cô Hương Lan, cô nước lũ". Ðó cũng là những kỷ niệm và tình cảm sâu đậm nhất với tôi. Tôi không tự mãn, tôi vẫn muốn khán giả nhớ mình.

- Cảm ơn danh ca Hương Lan về buổi trò chuyện này!

 

Hồng Thắm thực hiện

 

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.

Lưu giữ khoảnh khắc đẹp

Thích chụp những khoảnh khắc đời thường, phong cảnh... trong quá trình đi du lịch khám phá, Trần Thanh Sang bén duyên với nhiếp ảnh qua kết nối với những tay máy trẻ cùng đam mê trong tỉnh.

Kể chuyện quê hương bằng thời trang

Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn diễn thiết kế trang phục văn hoá cấp quốc gia, những thiết kế mang hình ảnh tre Việt, bánh phồng tôm, điện gió Bạc Liêu của Phạm Hoàng Bảo hiện lên mộc mạc mà đầy dụng ý. Ít ai ngờ, tác giả của các bộ trang phục ấy là học sinh sinh năm 2009, Trường THPT Ðiền Hải, xã Long Ðiền.

Bảo tồn nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhiều loại hình giải trí hiện đại, việc tổ chức lớp dạy đờn ca tài tử (ÐCTT) và liên hoan ÐCTT được xem là cách làm thiết thực, hiệu quả nhằm giữ gìn, lan toả và quảng bá giá trị của loại hình nghệ thuật truyền thống.

Tay súng, tay máy ghi ký ức một thời

Bà Nguyễn Thuý Liễu - nữ quay phim đầu tiên của Cà Mau, là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng nhiếp ảnh, quay phim miền Tây Nam Bộ trong kháng chiến. Những hình ảnh, thước phim của bà khắc hoạ chân thực và xúc động nỗ lực phi thường của quân, dân ta trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.

Về Cà Mau thưởng thức cá đồng

Bước vào tháng 11 âm lịch, cũng là lúc cá đồng trong ao đìa đã ú mập sau những tháng ngày tắm mình trong dòng nước trời ngọt lịm. Ngoài đồng, lúa đông xuân xanh rì, vươn mình đón nắng ban mai. Chỉ còn hơn tháng nữa là đến Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, cảnh vật như cùng chuyển nhịp, mang theo hơi thở rộn ràng của mùa xuân, khiến lòng người thêm xốn xang, háo hức chờ một cái Tết sum vầy, ấm áp.

Bồi đắp tình yêu di sản văn hoá

Trên mảnh đất Cà Mau giàu bản sắc, nhiều di sản văn hoá vật thể, phi vật thể có giá trị độc đáo được hình thành và gìn giữ qua nhiều thế hệ. Cùng với niềm tự hào, việc bồi đắp tình yêu và ý thức trách nhiệm bảo vệ di sản trong cộng đồng ngày càng được chú trọng trong bối cảnh hội nhập văn hoá, góp phần làm cho di sản tiếp tục toả sáng trong đời sống hiện đại.

Sắc xuân truyền thống giữa nhịp sống hiện đại

Trong dịp Tết Dương lịch 2026, hình ảnh giới trẻ Cà Mau diện áo dài truyền thống, lưu giữ khoảnh khắc đầu năm tại các địa điểm công cộng và điểm tham quan quen thuộc đang trở thành nét đẹp đáng chú ý. Cách đón năm mới này góp phần lan toả giá trị văn hoá dân tộc giữa nhịp sống hiện đại.

Di tích Căn cứ Tỉnh uỷ Lung Lá - Nhà Thể

Toạ lạc tại ấp Trần Ðộ, Xã Lương Thế Trân, Căn cứ Tỉnh uỷ tại Lung Lá - Nhà Thể là di tích lịch sử quan trọng của Cà Mau trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, một trong những căn cứ cách mạng đầu tiên được xây dựng nhằm bảo vệ an toàn cho hoạt động của Tỉnh uỷ trước tai mắt của kẻ thù.

Những lát cắt cuộc sống

Bắt đầu từ nhu cầu ghi nhận cuộc sống xung quanh, Lương Viết Sơn Tùng đến với nhiếp ảnh khá tự nhiên. Thích chụp những khoảnh khắc đời sống, đặc biệt là nắm bắt cảm xúc nhân vật qua ống kính, anh dành phần lớn thời gian cho những chuyến đi thực tế ở nhiều vùng miền.