Thứ sáu, 11-9-26 00:03:02
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Đội biệt động thị xã Cà Mau gặp người trong cuộc sau hơn 40 năm- Bài 2: Chuyện ít biết về Hồ Thị Kỷ và gia đình

Báo Cà Mau (CMO) Đội trưởng Lâm Anh Lữ cho biết, Hồ Thị Kỷ không chỉ đánh một vài trận mà có đến hàng chục trận. “Kỷ gan dạ, dũng cảm lắm”, là lời ông nhận xét về người đồng đội, cấp dưới của mình.

Giỏi đánh giặc lại khéo tay, sống tình cảm

Cũng theo Đội trưởng Lâm Anh Lữ, là người hoạt động bán hợp pháp, Hồ Thị Kỷ thường đi về giữa Tân Lợi và Cà Mau. Ra Cà Mau, Hồ Thị Kỷ hay ở nhà người bà con tại Phường 1. “Kỷ đánh cháy rất nhiều xe cảnh sát. Kỷ ra chợ thường đem theo 2-3 trái mìn hẹn giờ, ở 1-2 đêm, gặp xe nhà binh đậu ngoài đường là đặt mìn đánh”, ông Lữ kể.

Ông kể tiếp: “Hồ Thị Kỷ gan lắm, có lần ra nhà bà con, Kỷ ở trên gác, thấy xe cảnh sát đi tuần qua lại Kỷ tức lắm. Lần đó Kỷ về đòi xin lựu đạn đánh. Tôi không cho và phân tích: Mình đặt mìn rồi đi khỏi chỗ đó thì được, chứ đứng trên gác mà ném lựu đạn, dù có phá huỷ được xe thì nó cũng biết chỗ để bao vây bắt được. Phương châm của đội là đánh được địch nhưng phải bảo toàn ta. Kỷ nghe ra mới thôi ý định”.

Ngoài giỏi đánh giặc, ông Lữ còn cho biết, Hồ Thị Kỷ xinh đẹp và rất giỏi giang. “Hồi đó đơn vị Địa phương quân của thị xã có một bộ phận đóng ở nhà Kỷ (anh Kỷ là Hồ Văn Cúc, Đại đội phó Đại đội 1, Địa phương quân thị xã, đã hy sinh). Kỷ lo cơm nước chu đáo. Đặc biệt, quần áo, nón tai bèo, khăn… Kỷ đều may cho anh em. Hồi đó quần áo may bằng vải ny lông cho gọn nhẹ, xuống nước mau khô, nón may bằng vải dù. Đơn vị mua vải, Kỷ toàn may giùm. Kỷ may rất khéo. 

Đối với anh chị em, đồng đội trong đơn vị biệt động, Kỷ chân tình, rất mực yêu thương. Kỷ cũng hay may đồ tặng anh chị em làm kỷ niệm. Tôi cũng có 1 bộ đồ và cái nón Kỷ may tặng, nhưng đã giao hết cho Bảo tàng Đặc công”, bằng tình cảm trìu mến và trân trọng, ông Lữ kể về nữ anh hùng.

Đêm chia tay đầy lưu luyến

Ký ức về nữ anh hùng Hồ Thị Kỷ cũng được bà Hồ Thị Sao (68 tuổi), em gái kế, cũng là em út Hồ Thị Kỷ kể lại với lòng đầy yêu thương và nể phục. Bà giải thích, bà gọi Hồ Thị Kỷ bằng chị (chứ không phải chế theo cách gọi địa phương) là do thích cách xưng hô trong cơ quan, đơn vị hồi đó.

Bà bảo, bà nhỏ hơn Hồ Thị Kỷ 3 tuổi, lúc đi đánh Ty Cảnh sát, Hồ Thị Kỷ 22 tuổi ta, còn bà 19. Xin ghi lại đoạn chia sẻ đầy xúc động của bà về người chị, nữ anh hùng Hồ Thị Kỷ:

“... Hồi đó hai chị em thân lắm. Chị Kỷ nói, sau này tôi ở đâu thì chị và mẹ ở đó...

Đánh Ty Cảnh sát là trận đánh quan trọng và nguy hiểm nên trước đó, chị và đồng đội đã được làm lễ truy điệu ở Cà Mau Nam (Rạch Mũi, xã Thạnh Phú, huyện Cái Nước). 

Lúc chị xung phong đi, tôi cũng đòi tham gia nhưng chị không cho. Chị nói, trận đánh này nguy hiểm lắm, có gì em còn ở lại lo cho mẹ.

Mẹ Việt Nam anh hùng Đào Thị Nhung và Anh hùng Hồ Thị Kỷ được bà Hồ Thị Sao thờ tại gia đình ở Phường 7, TP Cà Mau.

Đêm trước lúc đi, hai chị em thức gần trắng đêm tâm sự. Chị nói, cỡ nào chị cũng không để chúng bắt và lấy trái nổ. Vì trái của mình quý lắm, tốn nhiều tiền của, công sức mới có được. Chị thà chết mà giết được chúng chớ không để bị chúng lấy trái nổ, uổng phí lắm. Thêm nữa, anh em đồng đội mình ở Khám Lớn nhiều lắm, để nó bắt, nó đánh đập sợ mình đau rồi không giữ được khí tiết, khai lung tung thì nguy hiểm tới anh em. Thà mình hy sinh. Học theo gương chị Võ Thị Sáu, phải sống hiên ngang...

Chị nói, 8 giờ tới 9 giờ hôm sau là chị về. Hoặc 11-12 giờ. Chậm lắm cũng cỡ 3 giờ chiều là chị về tới. Nếu 3 giờ mà không thấy chị về là coi như chị hy sinh...

Chị em tâm sự tới 12 giờ đêm, chị quay sang chuẩn bị và nói chuyện, chia tay với mấy anh bộ đội. Tới 1 giờ 30 là chị xuống xuồng đi ra Cà Mau làm nhiệm vụ. Lúc đó chị đi cùng chị Huỳnh Thị Kim Liên, bồng theo bé Hồ Thuý Nghiêm. Hai chị em xuống xuồng chèo đi. Bấy giờ là mùa hạn, nước sông cạn, xuồng chèo cứ nghe ọt ẹt…”.

“4 giờ chiều, mấy anh về cho hay chị hy sinh. Lúc đó má tôi xỉu, tôi xỉu ngoài đồng...”, bà Sao xúc động bùi ngùi. Chuyện đã qua mấy mươi năm, nhưng nhắc lại, từng cung bậc cảm xúc vẫn trào dâng trong lòng bà. 

Đau thương, mất mát lớn lao, nhưng bà vẫn thể hiện tinh thần, ý chí cách mạng mạnh mẽ. Bà nói: “Thương tiếc chị lắm, nhưng trong hoàn cảnh đó, chị đi làm nhiệm vụ lớn, nhiệm vụ thiêng liêng vì nước nên tôi không hề cản chị. Tôi cứ động viên chị, bởi bản thân cũng suy nghĩ giống chị, là không sợ chết… 

Nhưng đêm đó, chị đi rồi tôi cứ trằn trọc không ngủ được. Thương chị tôi cứ nằm khóc và vừa mong chờ thắng lợi, vừa cầu nguyện chị về an toàn. Vậy mà lòng vẫn thấy hồi hộp, lo lắng không yên...”. 

Ký ức về người chị gái, người bạn tri kỷ vẫn đầy tự hào, như ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn bà Hồ Thị Sao: “Chị Kỷ khéo tay lắm, đi thì thôi về là may vá. Hồi đó, bộ đội ở nhà tôi hết tốp này tới tốp khác. Chị may đồ cho mấy anh bộ đội, vá áo cho mấy anh, nói chuyện vãn, lo cơm nước... Mấy anh thương lắm. 

Đêm đó chia tay, thấy mấy anh sụt sùi, chị nói: Mấy anh đừng lo, em đi rồi em về. Mà dù em có hy sinh, mấy anh cũng đừng buồn. Phải mạnh mẽ lên, chiến đấu hăng say trả thù cho em. Một người ngã xuống thì nhiều người phải đứng lên”.

Bà nói tiếp trong đau đớn, bùi ngùi: “Người dân kể, nó đem xác chị neo dưới sông, người dân phản đối quá, mới đem chôn. Mà hình như người nào đó lén đem chôn, trên nghĩa địa Bảng Nước Ngọt, Phường 6”. 

Sau giải phóng, gia đình phối hợp bốc hài cốt Hồ Thị Kỷ về chôn ở Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Cà Mau. Sau ghép tỉnh Minh Hải, hài cốt nữ anh hùng được quy tập về nghĩa trang tỉnh ở huyện Hoà Bình. Và hiện nằm tại khu mộ anh hùng, Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Bạc Liêu (thị trấn Hoà Bình, huyện Hoà Bình).

Gia đình một lòng theo cách mạng

Căn nhà bà Hồ Thị Sao nằm ở số 56, trên con đường nhỏ ven sông Gành Hào, thuộc Khóm 7, Phường 7, TP Cà Mau. Đó là căn nhà tình nghĩa trong dãy 5 căn, nghe nói trước đây do Sở LĐ-TB&XH cấp cho các gia đình có công khó khăn về nhà ở. Bà Sao cho biết, năm 2010, nhà xuống cấp, Nhà văn Trầm Hương (Bảo tàng Phụ nữ TP Hồ Chí Minh) có đến thăm và vận động 50 triệu đồng sửa lại. 

Hiện bà đang thờ người mẹ là Mẹ Việt Nam anh hùng Đào Thị Nhung và anh hùng Hồ Thị Kỷ. Bà cho biết, người cháu (con chị thứ Tư) ở ấp Cây Khô, xã Hồ Thị Kỷ, huyện Thới Bình thờ chính, vì nơi đó là quê hương. Còn bà vẫn thờ để luôn cảm thấy chị em, mẹ con vẫn gần gũi, có nhau như tâm nguyện Hồ Thị Kỷ.

Nhắc về người mẹ, bà Sao hết sức tự hào: “Má tôi tinh thần cách mạng cao lắm. Má không cản trở anh chị em tôi đi làm cách mạng. Má nói: Nếu tụi con không đi đánh nó thì nó cũng đánh mình”.

Bà Sao còn cho biết thêm: “Lúc chị hy sinh, tôi khủng hoảng mấy tháng trời. Má tôi cũng đau buồn, khủng hoảng tinh thần, cứ nói: Tụi bây giết con tao, tao sẽ trả thù. Má cùng bà con kéo biểu tình bên chùa Ngọc Sắc. Rồi hợp tác, kêu gọi chị em phụ nữ trong xóm gói bánh tiếp tế cho bộ đội. Má nói, tiếp sức cho anh em bộ đội để nó đi đánh giặc trả thù”.

Bà kể, sau Mậu Thân 1968, xóm tản cư gần hết, nhưng mẹ bà không đi, quyết một lòng bám đất, bám vườn, làm ruộng nuôi cán bộ trong nhà và nuôi quân tới ngày giải phóng. Bà bảo: “Má tôi nói, nó phá nhà mình, đốt nhà mình, bỏ bom sập thì mình cất lại nhà khác chứ nhất định không đi. Má vận động được một số bà con ở lại, má nói, đi ra ngoải không sống nổi với chế độ nó đâu”.

Bà Sao có 6 anh chị em. Người thứ hai là du kích xã, tên Hồ Văn Viên, hy sinh. Anh thứ ba là Hồ Văn Cúc, Địa phương quân thị xã, hy sinh. Thứ tư là Hồ Thị Hoa, công tác phụ nữ xã (đã mất). Thứ năm là Hồ Thị Ngân, giao liên tỉnh (giờ sống trong chùa Ngọc Sắc). Hồ Thị Kỷ thứ sáu và bà là con út. Chồng bà là lính đặc công, tên Đinh Hoàng Diệu, hy sinh. Ba bà là ông Hồ Văn Thiên, mất khi bà 17 tuổi. 

“Ngày xưa ba cũng đi Việt Minh chống Pháp, bởi vậy mới cho con đi, mới nuôi chứa cán bộ cách mạng xuyên suốt trong nhà. Dòng họ, anh em ba má toàn theo cách mạng. Chị em tôi còn nhỏ đã tham gia bưng đất đào hầm, đem cơm đưa xuống hầm cho mấy chú ăn. 11-12 tuổi là biết đi làm liên lạc, 14-15 tuổi là thơ dồn ống trúc đem ra vùng chiến lược...”, bà hãnh diện nói.

Sau khi Hồ Thị Kỷ hy sinh, bà cũng chính thức gia nhập đội biệt động. Khi đất nước thống nhất, bà làm HTX thương nghiệp, sau đó lên TP Hồ chí Minh cũng làm HTX thương nghiệp. Được mấy năm, mẹ bà thấy nhớ quê quá nên đòi về. Trở về quê nhà, bà tham gia công tác địa phương một thời gian, sau sức khoẻ kém nên nghỉ. 

Mẹ Việt Nam anh hùng Đào Thị Nhung mất năm 2006, hưởng thọ 92 tuổi. Hiện bà có người cháu ruột (con liệt sĩ Hồ Văn Cúc) tên Hồ Quỳnh Như là Chủ tịch UBND Phường 9, TP Cà Mau./.

Trang Thăm

Bài cuối: Đội trưởng biệt động giữa đời thường
 

Ðể di sản trở thành nguồn lực phát triển - Bài cuối: Vun bồi cho nguồn lực nội sinh

Là vùng đất hội tụ nhiều lớp trầm tích văn hoá của miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc bảo tồn di sản không chỉ là giữ lại những giá trị của quá khứ, mà quan trọng hơn là vun bồi để di sản tiếp tục sống và tạo ra những giá trị mới mà không đánh mất bản sắc.

Giữ mạch sống đồng quê - Kỳ cuối: Giữ cá hôm nay - Giữ quê ngày mai

Những năm gần đây, cá đồng vùng ngọt Cà Mau ngày một ít dần. Bên cạnh tác động của thời tiết, môi trường, tình trạng khai thác thiếu kiểm soát, nhất là các hình thức tận diệt, khiến nguồn lợi suy giảm.

Giữ mạch sống đồng quê

Ngày trước, cứ mùa mưa, nước tràn đồng là cá theo con nước tìm về, nuôi sống bao thế hệ người dân vùng ngọt Cà Mau. Nay, những mùa cá đầy đồng thưa dần. Nguồn lợi suy giảm, tình trạng khai thác tận diệt đặt ra yêu cầu cấp thiết phải giữ lại không chỉ một nguồn sinh kế, mà cả hệ sinh thái và những giá trị văn hoá gắn với đồng quê. Tuyến bài “Giữ mạch đồng quê” nhìn từ thực trạng suy giảm nguồn lợi cá đồng, tác động của khai thác thiếu kiểm soát và những nỗ lực cứu vãn đang được triển khai. Thay đổi cách khai thác, phục hồi môi trường sống, gắn bảo tồn với sinh kế là hướng để con cá trở lại đồng quê Cà Mau một cách bền vững.

“Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn”

Nắng sớm Ba Ðình trải nhẹ trên những hàng tre xanh ngắt, dịu dàng như vòng tay ôm trọn lấy không gian thiêng liêng. Bước chân trên khoảng sân rộng lớn, câu thơ quen thuộc tự nhiên vang lên trong tâm trí tôi: “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác...”.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài cuối: Trách nhiệm và sự vào cuộc đồng bộ

Qua đánh giá kết quả đạt được và nhận diện các điểm nghẽn trong công tác bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng, yêu cầu đặt ra đối với Cà Mau hiện nay là phải triển khai đồng bộ các giải pháp tháo gỡ khó khăn để đẩy nhanh tiến độ các dự án. Trong đó, sự quyết liệt của các cấp, ngành, trách nhiệm của đội ngũ thực thi và sự đồng thuận của người dân là những yếu tố quyết định để tạo mặt bằng sạch, mở không gian phát triển.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài 2: Những điểm nghẽn cần tháo gỡ

Bên cạnh kết quả tích cực trong thu hồi đất, giải phóng mặt bằng và bồi thường, hỗ trợ, tái định cư, thực tế quá trình triển khai công tác này tại Cà Mau cho thấy vẫn còn nhiều khó khăn, vướng mắc cần sớm khắc phục. Từ những bất cập trong xác định giá đất, lập phương án bồi thường, đến hạn chế về năng lực của đội ngũ thực thi ở cơ sở... đang ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ một số dự án, đòi hỏi các cấp, ngành phải có giải pháp quyết liệt và đồng bộ hơn.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển

LTS: Công tác thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ có ý nghĩa quyết định tiến độ triển khai các công trình, dự án, thúc đẩy giải ngân vốn đầu tư công và được xem là “chìa khoá” mở ra không gian phát triển mới cho địa phương. Tuy nhiên, tại Cà Mau, quá trình thực hiện công tác này vẫn còn gặp không ít khó khăn, đòi hỏi sự vào cuộc đồng bộ, quyết liệt của cả hệ thống chính trị, nhất là sự đồng thuận, ủng hộ từ phía người dân.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.