Thứ năm, 21-5-26 16:09:44
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Nhớ về anh lớp trưởng

Báo Cà Mau Chúng tôi trở lại trường sau Tết Nguyên đán 1975, buổi điểm danh đầu tiên vắng mặt 2 người, đó là anh lớp trưởng và chị Chi, cô nữ sinh giỏi Toán xinh nhất lớp. Sự vắng mặt của 2 người là đề tài bàn tán không chỉ lớp 12 mà của cả khối cuối cấp bởi còn nửa học kỳ là chúng tôi thi tốt nghiệp ra trường.

Chúng tôi trở lại trường sau Tết Nguyên đán 1975, buổi điểm danh đầu tiên vắng mặt 2 người, đó là anh lớp trưởng và chị Chi, cô nữ sinh giỏi Toán xinh nhất lớp. Sự vắng mặt của 2 người là đề tài bàn tán không chỉ lớp 12 mà của cả khối cuối cấp bởi còn nửa học kỳ là chúng tôi thi tốt nghiệp ra trường.

 Những năm trước, gần tới nghỉ hè, ban văn nghệ rộn ràng chuẩn bị cho buổi lễ tổng kết, trao thưởng cuối niên khoá, anh lớp trưởng của tôi là tay ghi-ta cừ khôi, cũng là phó ban văn nghệ. Thiếu anh, cả trường như trống vắng vì không còn nghe tiếng ghi-ta thánh thoát, bỗng trầm. Còn chúng tôi, thiếu một người anh rất dễ thương, gần gũi. Không ai rõ anh và chị Chi vì sao bỏ trường không lời từ giã.

Sáng 1/5/1975, trường tôi xôn xao lạ thường, học sinh tề tựu rất đông, thầy hiệu trưởng xuất hiện cùng với người khách lạ (sau này tôi mới biết đó là người lãnh đạo ngành giáo dục cách mạng của tỉnh). Thầy hiệu trưởng có vài lời giới thiệu mở đầu, kế đến là người khách lạ phát biểu rất mạch lạc, chân tình. Những tràng pháo tay liên tiếp vang lên. Buổi chào cờ đầu tiên với bài Quốc ca mới mà chúng tôi chưa biết tựa, chưa thuộc lời, nhưng giai điệu của nó hùng hồn, mạnh mẽ, tha thiết làm sao. Lá cờ mới được kéo lên cao, hàng trăm cặp mắt hướng theo cho đến kết thúc bài Quốc ca, lá cờ đã lên tới đỉnh cột cờ. Hàng ghế đầu tiên hôm nay, ngoài các thầy cô trong ban giám hiệu còn có nhiều cán bộ ngành giáo dục giải phóng tiếp thu Ty Giáo dục của tỉnh, không khí thân mật, thoải mái như đã từng quen biết nhau.

Xong nghi thức chào cờ, thầy hiệu trưởng bước bên bục điều chỉnh chiếc micro, sửa lại cặp kính trắng, gương mặt thầy trầm xuống như đang xúc động. Chúng tôi im lặng theo dõi từng cử chỉ của thầy.

Với giọng trầm buồn, thầy thông báo: “Trường ta vừa có một học sinh đã trở thành liệt sĩ, anh đã hy sinh trong trận đánh bức rút một biệt khu trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử”. Sau khi thầy xướng tên người liệt sĩ ấy, nét đau thương hiện lên từng gương mặt, nhiều bạn bật khóc khi hay tin dữ này.

Thầy hiệu trưởng tiếp tục điều hành buổi tựu trường: “Sau đây kính mời Ban tổ chức lễ truy điệu tiến hành nghi thức!”. Chúng tôi vô cùng xúc động khi di ảnh, cờ, hoa đã được chuẩn bị sẵn sàng. Ngỡ ngàng nhìn người phụ nữ trong bộ bà ba đen đeo băng tang trên cánh tay. Chị Chi! Bây giờ chúng tôi đã hiểu.

Bài “văn tế” lấy đi nước mắt hàng trăm con người đang có mặt, phút mặc niệm trang nghiêm đầy xúc động trôi qua. Chúng tôi đã vĩnh viễn xa người lớp trưởng nhưng không mất anh. Trường chúng tôi lấy tên anh đặt cho thư viện. Mở đầu các phong trào sinh hoạt chúng tôi thường tưởng nhớ anh bằng các ca khúc “Dậy mà đi”, “Hát cho dân tôi nghe” mà ngày xưa anh đã đệm đàn.

40 năm, ngôi trường cũ giờ đồ sộ lắm, nhưng trong thư viện vẫn còn đó kỷ niệm của người lớp trưởng đáng yêu với bức chân dung và cây đàn ghi-ta ngày trước./.

Lê Ngọc

Tấm lòng người dân Cà Mau với Bác Hồ

Những ngày tháng 5, khi cả nước hướng về kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, chúng tôi tìm về xã Châu Thới thăm Ðền thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ðây không chỉ là Di tích Lịch sử - Văn hoá quốc gia mà còn là biểu tượng của lòng trung kiên và tình cảm son sắt mà người dân địa đầu cực Nam Tổ quốc dành cho vị lãnh tụ kính yêu.

Lung Máng Diệc - Vết thương và sự tri ân

Những ngày tháng 4, cả nước rộn ràng không khí hướng về kỷ niệm 51 năm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2026) với niềm xúc động lẫn tự hào. Nhưng giữa niềm tự hào chung của dân tộc, ở Lung Máng Diệc vẫn còn khoảng lặng của mất mát, nhắc nhớ rằng phía sau hoà bình, độc lập là những hy sinh không thể nào quên.

Tự hào tiếp nối truyền thống

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, hành trình trở về với cội nguồn đang được người trẻ lan toả mạnh mẽ. Lịch sử không còn là những trang sách khô khan mà hiện hữu qua từng ký ức, tái hiện qua từng “địa chỉ đỏ” và truyền đi thông điệp: phải biết trân trọng, gìn giữ và tiếp nối truyền thống dân tộc.

80 năm Trận Giồng Bốm - Vọng mãi khúc tráng ca

Sáng 30/4, tại Di tích Lịch sử quốc gia Địa điểm trận Giồng Bốm (xã Phong Thạnh), UBND tỉnh Cà Mau long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 80 năm Trận Giồng Bốm (15/4/1946-15/4/2026).

Sáng ngời tinh thần “cứu nước là cứu đạo”

Cách nay tròn 80 năm, tại xã Phong Thạnh đã diễn ra trận chiến ác liệt chống thực dân Pháp xâm lược. Toà thánh Ngọc Minh bị tàn phá nặng nề, 137 chiến sĩ “áo trắng” anh dũng hy sinh. Dù không giành thắng lợi về quân sự, trận Giồng Bốm đã tạo tiếng vang khắp Nam Bộ, giáng đòn mạnh vào âm mưu của kẻ thù.

Trọn nghĩa tri ân

Thời gian qua, công tác “đền ơn đáp nghĩa” tại xã Hưng Mỹ luôn được quan tâm thực hiện, thông qua những việc làm thiết thực và giàu tính nhân văn. Từ những phần quà tri ân, những mái nhà tình nghĩa đến sự sẻ chia trong đời sống hàng ngày, tất cả góp phần chăm lo tốt hơn cho các gia đình thương binh, liệt sĩ và người có công với cách mạng, tô thắm đạo lý "uống nước nhớ nguồn" trong cộng đồng.

Sức sống cách mạng qua những địa danh anh dũng

Ði qua những năm tháng đạn bom, cùng với xương máu, hy sinh của biết bao anh hùng liệt sĩ, những địa danh như: Chống Mỹ, Anh Dũng, Quyết Chiến, Quyết Thắng... đã gắn liền với công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Hơn nửa thế kỷ thống nhất, những tên gọi này vẫn vang vọng hào khí cha ông, đóng vai trò quan trọng trong việc bồi đắp truyền thống cách mạng cho các tầng lớp Nhân dân, nhất là thế hệ trẻ.

Người lưu giữ lịch sử

Với nhiều người dân Cà Mau, ông Sáu Sơn là gương mặt quen thuộc, như “người kể chuyện lịch sử” - Chủ nhiệm Câu lạc bộ (CLB) Kể chuyện lịch sử tại Bảo tàng tỉnh Cà Mau. Ông đã dành nhiều năm cuộc đời để truyền lửa đam mê lịch sử cho thế hệ trẻ.

Giồng Bốm - 80 năm vọng mãi hào khí kháng chiến

"Ai qua Giồng Bốm hôm nay/ Nhớ ngày khởi nghĩa chống Tây hôm nào". Cách nay 80 năm trận Giồng Bốm ghi dấu một mốc son chói lọi trong cuộc đấu tranh chống Pháp của Nhân dân vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc. Sự hy sinh của những nghĩa quân “áo trắng” là biểu tượng bất diệt cho tinh thần "đạo không rời đời, dân không rời nước", để lại niềm xúc động và sự tri ân sâu sắc trong lòng hậu thế. Trong tiến trình phát triển, di tích Giồng Bốm đã trở thành bảo tàng tinh thần lưu giữ những giá trị vô giá cho thế hệ mai sau.

Hào hùng chiến thắng Ðất Cháy

Tháng 4/1971, trong cái nắng như đổ lửa, cánh đồng Ðất Cháy (xã Phong Lạc cũ, nay là Xã Trần Văn Thời) ngả màu vàng sậm, những gốc rạ trơ đen, mương phèn khô nứt nẻ; bờ chuối, hàng tràm sau hậu đất lá khô rủ xuống, vàng hoe.