Chủ nhật, 16-8-26 12:07:18
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Niềm vui của người mê viết

Báo Cà Mau Tôi tự nhận mình chỉ là người mê viết. Tự do viết, tự do nghĩ, tự do cảm xúc. Viết để san sẻ với bạn bè những ký ức mà mình còn lưu giữ qua cuộc chiến tranh, viết để bộ não chậm lão hoá. Tôi viết còn vì bám víu ước mơ làm báo đã bị khép lại vào ngày 10/4/1975, tức trước 20 ngày khi cánh cổng Dinh Ðộc Lập bị quật đổ. Cái ngày trường báo chí R phải đóng cửa, vì cuộc tổng tấn công vào dinh luỹ Sài Gòn đã đến rất gần, trong khi cả lớp học, học viên bọn tôi chưa được trang bị một chữ nào về báo chí.

Vốn là người mê báo từ những năm đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, đến những năm công tác ở Văn phòng Tỉnh uỷ, mỗi lần anh Nguyễn Văn Ðẩu (Sáu Kiên) từ Ban Tuyên huấn qua văn phòng lấy tin, tôi là người trực tiếp cung cấp tin tức cho anh Sáu, lại nảy ra cảm giác người làm báo sao mà phong thái, đẹp lạ vậy. Cho đến khi tiếp xúc được các anh nhà báo gạo cội như Nguyễn Phong Triều, Nguyễn Hải Tùng, Tam Nghị, sau đó là các anh Thanh Minh, Thanh Tùng và hai nhà báo nữ Ngọc Tám, Hồng Nhiên..., tôi càng ao ước được làm báo như các anh chị ấy, được đi đó đi đây, chứ không phải ở một nơi thường có quy củ “nội bất xuất, ngoại bất nhập”, quá khô cứng.

Rồi cánh cửa mơ ước được mở, khi là cán bộ Tỉnh đoàn, tôi được đi học lớp báo chí do Ban Tuyên huấn Khu mở ở Xẻo Cùi khoảng một tháng, với 3 thể tài: tin tức, tường thuật và phóng sự. Cùng học có anh Vũ Thanh, Hồng Kỳ, Nguyễn Minh Nối... Sau này các anh đều là nhà báo chuyên nghiệp, có chức vụ cao; còn tôi, nghề báo vẫn chưa tới, có lẽ còn thiếu một chút duyên. Vận may lần thứ hai lại đến, lúc là cán bộ Khu đoàn Tây Nam Bộ, tháng 7/1974, tôi được đi học lớp báo chí ở R, suốt một tháng theo đường du kích cùng với Võ Khắc Ðiệp, Hồ Việt Lai, từ Cơi Nhì - Khánh Bình Tây đến Lò Gò - Tây Ninh thì như phần đầu đã nói, nghề báo của tôi lại bỏ lỡ, nhưng cái bỏ lỡ không nuối tiếc, bởi thời khắc lịch sử của dân tộc đến càng sớm càng tốt, càng sớm càng đỡ máu xương của đồng chí, đồng bào. Chỉ là đôi khi nghĩ lại, tôi cũng chạnh lòng vì mình chẳng khác nào Ðường Tăng đi thỉnh kinh, vượt qua bao cung đường hiểm nguy, Sông Tiền, Sông Hậu, xa lạ trên đất Campuchia mà chẳng có chữ báo chí nào. Trong khi anh Phạm Văn Tri học khoá viết văn, Phan Anh Tuấn dự lớp báo chí trước đó đều thành tài, thành danh. Chắc là mình chỉ có nợ với báo chí chứ không nhận được duyên từ nó.

Bác Nguyễn Thái Thuận (Út Trấn, bìa trái) cùng bác Lê Minh Hiền (Bảy Hiền, giữa) và bác Ðỗ Văn Nghiệp (Sáu Sơn) cùng trao đổi về một ấn phẩm lịch sử. Ảnh: CHÍ CÔNG

Bác Nguyễn Thái Thuận (Út Trấn, bìa trái) cùng bác Lê Minh Hiền (Bảy Hiền, giữa) và bác Ðỗ Văn Nghiệp (Sáu Sơn) cùng trao đổi về một ấn phẩm lịch sử. Ảnh: CHÍ CÔNG

Nhưng, tôi đặc biệt nhấn mạnh từ “nhưng” này, nhờ lận lưng được ít bài vỡ lòng trước đó, nhờ đam mê với báo, chịu khó đọc sách, báo, lại có tài học lóm cách bố cục của một bài viết mà tôi đã đọc, sử dụng chi tiết sao cho hợp lý, vận dụng ngôn ngữ cho từng thể tài như thế nào..., thời gian gần đây tôi bắt đầu cộng tác lại với báo chí. Ngày đó, tôi theo toán xung kích của Trung ương Ðoàn Thanh niên Cách mạng miền Nam tiến về Sài Gòn chiều 30/4/1975. Hai mươi ngày nhích dần về phía ánh đèn Sài Gòn, có mặt ở Sài Gòn vào thời điểm lịch sử sang trang, tiếp xúc với sĩ quan, tề nguỵ những ngày làm cán bộ quân quản ở phường Yên Ðỗ mà trước đó mấy ngày tôi và họ sẵn sàng choảng nhau kẻ sống người chết... Bài “Chiều Sài Gòn” gần đây đăng trên báo Cà Mau là bài tôi viết về thời khắc huy hoàng đó. Trước đó tôi đã có các bài: “Ngủ ở Sài Gòn”, “Ðêm Sài Gòn”, “Gặp ở Sài Gòn” và “ Nhật ký tiến về Sài Gòn”...

Mê viết, nên dù tuổi đã cao, tôi vẫn miệt mài viết, xuyên suốt là đề tài chiến tranh cách mạng, nhớ tới đâu viết tới đó. Mỗi bài viết hiện diện trên trang báo Cà Mau là tôi như được tiếp thêm năng lượng, thêm dưỡng chất cho niềm đam mê của mình, nhất là khi nhận phản hồi tích cực từ các nhân vật mà mình đã viết.

Ông Dương Thanh Toàn, 94 tuổi, nhân vật trong bài “Trong lòng đất Bắc” lâu lâu điện hỏi thăm, có khi còn rủ nhậu, dù mỗi người chỉ một cốc rượu thuốc. Ông Trần Công Bình trong bài “Ðại tá từ du kích”, khi tôi nhường tờ báo biếu cho ông, ông vô cùng xúc động. Ông nói, cả đời trận mạc không ai nói tới, bây giờ có bài báo, kèm cả chân dung, cả nhà không ai giấu được nỗi mừng. Chạy xuống xã, hỏi có tờ báo này không, xã trả lời không có; lên huyện họp cựu chiến binh, hỏi có tờ báo này không, huyện cũng trả lời không. Tôi phải lục lạo ở các cơ quan xin cho ông mấy tờ nữa.

Còn ông Lê Minh Hiền, khi thấy những lá thư tay mà ông cất giữ sáu mươi năm qua xuất hiện trong bài “Những lá thư còn lại”, ông mừng như được trở về với thời máu và hoa của mình. Cũng ở bài này, Ðại tá Mạc Phương Minh từ TP Hồ Chí Minh gọi điện cảm ơn vì đã nhắc về người mẹ của chị, người liệt sĩ đã gửi cho con lá thư cho đến hai mươi sáu lần giỗ mới nhận được.

Với sức mạnh lan toả của báo chí, đã có những con người được nhắc nhớ, về một thời gian khó mà cũng thật hào hùng của dân tộc. Thật là hạnh phúc với niềm vui đã được cộng hưởng.

Những tác phẩm của tác giả Nguyễn Thái Thuận đăng trên ấn phẩm Ðất Mũi của Báo Cà Mau. Ảnh: PBT

Những tác phẩm của tác giả Nguyễn Thái Thuận đăng trên ấn phẩm Ðất Mũi của Báo Cà Mau. Ảnh: PBT

Chẳng những tận hưởng niềm vui từng bài viết, tôi còn bạo miệng rủ các anh, chị nguyên là Thường vụ Tỉnh uỷ, như anh Lê Khải Phong, Dương Việt Thắng, Lê Minh Hiền và chị Cao Kim Dân, vận động viết quyển sách “Ðầm Dơi đất và người” ra mắt sau đại dịch Covid-19. Và quyển “Trần Văn Thời - Quê hương nghĩa nặng tình sâu” gồm 75 bài sắp ra mắt nhân kỷ niệm 75 năm thành lập huyện Trần Văn Thời vào tháng 5 tới, có thể là ấn phẩm văn hoá cuối cùng khi cấp huyện không còn. Hơn 130 bài của nhiều tác giả trong hai quyển sách đó sẽ là một thông điệp cho thế hệ sau biết cha ông của họ đã sống, chết, chiến đấu, nghĩa tình và chân thật như thế đó, gần 1.000 trang sách của nhiều tác giả là vạn niềm vui. Hy vọng, ngàn mai sau, hai quyển sách ấy sẽ là tư liệu để thế hệ hôm nay thêm thương nhớ người xưa.

Niềm vui qua những bài báo còn có cả tình cảm của các cháu biên tập viên ở Báo Cà Mau, như Thuỳ Trâm, Chí Công, đã cổ vũ, động viên, kể cả định hướng nội dung cho tôi viết.

“Bác ơi, viết cho con ký ức trong những năm tháng chiến tranh”. “Bác ơi, viết cho con nhân kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”.

“Ký ức của Bác đã moi ra hết rồi, bây giờ chỉ còn 60 kí-lô xương, thịt thôi”. Tôi hay đùa với các bạn trẻ ấy kiểu vậy. Nói thế thôi, chớ vẫn ngồi vào bàn viết, cảm giác những tiếng gọi ấy, không chỉ từ toà soạn, mà từ ký ức đâu đó vọng về. Bắt đầu định hình ý tứ, xong “Chiều Sài Gòn” rồi đến “Bến Dựa một lần về”. Bài được quý báo gật đầu, xài được, niềm vui như được nhân lên.

Bám sát đề tài chiến tranh cách mạng là niềm vui lớn của tôi, bởi máu xương, công sức nào cũng xứng đáng được nhắc nhớ. Ðã đến lúc tôi thấy mình luôn gấp gáp, như sắp hết thời gian. Mỗi bài viết về vùng đất, con người thuở ấy xem như sự tri ân, nhẹ lòng với món nợ mà mình chưa trả hết. Và niềm vui nào cũng sẽ tàn, ở tuổi hoàng hôn chỉ còn một vài vệt nắng, tôi xin trao lại niềm vui ấy cho các em, cháu đang viết và sẽ viết...

Nguyễn Thái Thuận

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài cuối: Trách nhiệm và sự vào cuộc đồng bộ

Qua đánh giá kết quả đạt được và nhận diện các điểm nghẽn trong công tác bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng, yêu cầu đặt ra đối với Cà Mau hiện nay là phải triển khai đồng bộ các giải pháp tháo gỡ khó khăn để đẩy nhanh tiến độ các dự án. Trong đó, sự quyết liệt của các cấp, ngành, trách nhiệm của đội ngũ thực thi và sự đồng thuận của người dân là những yếu tố quyết định để tạo mặt bằng sạch, mở không gian phát triển.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài 2: Những điểm nghẽn cần tháo gỡ

Bên cạnh kết quả tích cực trong thu hồi đất, giải phóng mặt bằng và bồi thường, hỗ trợ, tái định cư, thực tế quá trình triển khai công tác này tại Cà Mau cho thấy vẫn còn nhiều khó khăn, vướng mắc cần sớm khắc phục. Từ những bất cập trong xác định giá đất, lập phương án bồi thường, đến hạn chế về năng lực của đội ngũ thực thi ở cơ sở... đang ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ một số dự án, đòi hỏi các cấp, ngành phải có giải pháp quyết liệt và đồng bộ hơn.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển

LTS: Công tác thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ có ý nghĩa quyết định tiến độ triển khai các công trình, dự án, thúc đẩy giải ngân vốn đầu tư công và được xem là “chìa khoá” mở ra không gian phát triển mới cho địa phương. Tuy nhiên, tại Cà Mau, quá trình thực hiện công tác này vẫn còn gặp không ít khó khăn, đòi hỏi sự vào cuộc đồng bộ, quyết liệt của cả hệ thống chính trị, nhất là sự đồng thuận, ủng hộ từ phía người dân.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.