Thứ bảy, 29-8-26 04:35:23
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Bến đợi

Báo Cà Mau

Hoàng hôn ráng đỏ chân trời. Dòng sông thuỷ triều trào dâng náo nức ôm ấp bãi bờ. Những cánh rừng màu xanh non tơ xa ngút chân trời. Trong không gian rộn rã của đất trời, trong tiếng vọng xa xăm của rừng cây, biển cả làm ký ức tôi thức dậy, bao nhiêu nhớ thương, bao nhiêu kỷ niệm tràn về: Là vùng đất hoang sơ; là những con người chân chất hiền lành mà rất đỗi dũng cảm, anh hùng! Họ chiến thắng thiên nhiên khắc nghiệt qua bao đời người và từ khi có Ðảng, họ theo Ðảng đi đầu trong công cuộc chống ngoại xâm, trong xây dựng, bảo vệ Tổ quốc. Trong giờ phút này, lòng tôi rộn ràng niềm thương nỗi nhớ về vùng đất vừa chia xa, vừa gần gũi, mến yêu, về lòng người vừa chân chất, vừa tràn đầy tình người, yêu thương cách mạng vô bờ bến. Trong sự nhớ thương đó, tôi lại nhớ như in bài thơ “Ðất Viên An” của Nhà thơ Nguyễn Bá mà tôi thuộc lòng năm tôi chưa tròn mười tuổi:

“… Dường như có bóng ai chèo

Mà rừng rứt lá bay theo vội vàng

Chắc bây giờ ở Viên An

Mùa đông đã trải lá vàng trong cây

Nước rong đã ngập bãi lầy

Từng đàn sóng vượt biển đầy hát ca

Ơi vùng trời nước bao la…”

Tôi đứng như chôn chân trong cảnh trời nước bao la ấy mà khắc khoải nhớ về từng dòng sông, con rạch, cánh rừng: Ông Trang, Xóm Mũi, Rạch Tàu, Rạch Thọ, Kinh Năm, Ðường Ðào, Rạch Gốc, Hóc Năng, Vàm Lũng, Bồ Ðề… nơi một thời ghi dấu chiến tích oai hùng của Bến cảng giữa rừng - Bến cảng lòng dân - Nơi tiếp nhận những con “Tàu không số” của Ðường Hồ Chí Minh huyền thoại trên biển Ðông.

Rừng rứt lá hay nỗi nhớ thương như rứt ruột của quê nhà gởi theo người đi chiến đấu. Tôi theo sống cùng các cô, các chú Giải phóng quân Ðoàn 962 - Ðơn vị bến tiếp nhận vũ khí từ đoàn tàu không số - Lữ đoàn 125 Hải quân Nhân dân Việt Nam làm nhiệm vụ vận chuyển vũ khí từ hậu phương lớn miền Bắc vào tiền tuyến lớn miền Nam trên con đường huyền thoại: Ðường Hồ Chí Minh trên biển.

Trong rừng đước Mũi Cà Mau. Ảnh: Thanh Dũng

Hồi đó, tôi theo cha mẹ ở đơn vị 962. Rồi tôi đi học chữ tại đây. Tôi bập bẹ đánh vần mà thầy tôi là những người lính tàu không số. Trong mùa nắng chang chang, tôi được uống ngụm nước mát lành là tích tụ của những giọt mồ hôi được chưng cất từ nước biển mặn mà cô bác Rạch Gốc nhường cho.

Rừng đại ngàn rồi cũng rách bời loang lổ vì bom pháo Mỹ. Rừng xanh thẳm rồi cũng chết khô như phơi mình trong nắng gió vì hoá chất độc của kẻ thù.

Nhưng bến cảng thì vẫn sống - Bến cảng lòng dân.

Biết bao nhiêu tác phẩm báo chí, văn học nghệ thuật nói về con đường Hồ Chí Minh trên biển huyền thoại và tấm lòng yêu nước kiên trung với Ðảng của những người dân trên các bến đón nhận tàu không số. Cô bác ngư dân ở các cửa sông, bờ biển nơi này không chỉ thanh thản hiến nơi mưu sinh bao đời của mình cho cách mạng làm bến đón tàu mà còn gởi cả núm ruột của mình theo bộ đội chiến đấu bảo vệ bến, bảo vệ con đường, gởi theo niềm thương nỗi nhớ, ngày ngày dõi mắt trông theo như rừng - rứt - lá…

Hơn 50 năm trước tôi từ giã nơi này, ra đi. Ngày ấy bom pháo ngất trời xé nát rừng xanh. Bộ đội, ngư dân chắt chiu từng giọt nước, chén cơm. Vậy mà tiễn tôi, quà cô Út thì khăn rằn, cậu Bảy cây viết, chú Hai cây muỗng làm từ vỏ bom dầu của Mỹ. Ngay căn cứ hậu cần trong ngọn Kinh Sâu đổ ra Kinh Hòm có cụm đước già cổ thụ - nay là Khóm 7, thị trấn Rạch Gốc. Trước ngày ra đi tôi trèo lên cây đước già cao nhất máng cây cần móc cua độc mộc của bác Năm Công làm tặng trước khi ông chuyển về Bến Tre (Năm Công tức Lê Công Cẩn, Bí thư chi bộ chiếc tàu đầu tiên của Bến Tre ra Bắc xin chi viện vũ khí). Tôi còn nhớ lời ông dạy: “Con móc cua bằng cần móc này cua không gãy càng”… Những giọt nước mắt tiễn đưa có khác gì rừng xanh rứt lá. Cuộc sống giản đơn mà vô cùng vĩ đại ấy được hoá thành thơ ca của những người trong cuộc. Chúng ta đọc một đoạn trong bài thơ “Nắng Tam Giang” của Khưu Ngọc Bảy, Trung đoàn trưởng Ðoàn 962:

“… Nắng rực rỡ trên rừng căn cứ cũ

Nắng hôn rừng loang lổ những hố bom

Nước ròng ai chở nắng về xóm Thủ

Ðể Tam Giang một chút chợt se buồn…”

Sau ngày giải phóng miền Nam đến giờ, dù khó khăn mấy, năm nào tôi cũng về thăm Rạch Gốc, Tân Ân, Viên An, Ðất Mũi và hình như năm sau nhiều lần về hơn năm trước. Mỗi lần về lòng như chất chứa trĩu nặng hơn tình yêu thương cô bác ở xứ sở này và cả mỗi dòng sông, cánh rừng đều gợi nhớ khôn nguôi:

Ðến kinh Ðầu Ðước nhớ chú Mười Sơn (quê Bến Tre), trong nắng cháy tháng Ba ngược dòng chở lu nước giếng măn mẳn đến cho các cô quân trang đang khát cháy cổ… Ðến Dinh Hạng như thấy bác Hai Ðấu (quê Trà Vinh) chắt chiu từng món đồ chơi bằng nhựa lượm được lúc tuần tra bờ biển, cho lũ nhỏ. Vô Kinh Hòm như gặp lại chú Bảy Huynh y tá (quê Ðịnh Thành - Cà Mau) bên bếp un muỗi tỉ mẩn gò từng chiếc kẹp I-nóc từ nhíp bom bi cho các chị, các cô giao liên, hậu cần…

Mỗi rặng đước, vàm sông như có hồn người, cứ đến, cứ về và tiễn đưa, như ngày căn cứ Vàm Lũng đầy ắp tiếng nói cười, tình yêu thương, sự sống và tinh thần chiến đấu quên mình vì Ðảng, vì Nhân dân của cán bộ, chiến sĩ Ðoàn 962 năm xưa.

Mỗi lần về Rạch Gốc là y như rằng nơi tôi ghé trước tiên là nhà má Bảy - tôi kêu bằng bà nội. Bà đã ngoài chín mươi. Tôi chưa buộc xong dây xuồng là đã nghe tiếng bà vọng xuống: - Ai như thằng Bé, con chú Sáu bây ơi. Mồ tổ cha bây, sao không đi luôn đi. Rồi bà hạ giọng: Ở trên đó con có hay gặp mấy chú ở cứ ngày xưa không? Con có ra ngoài Hải Phòng gặp mấy chú đi tàu sắt vô đây hồi đó không? Không biết thằng Bảy, Thằng Ba, thằng Hiếu gãy tay, thằng Hổ cụt chưn… bây giờ tụi nó ra sao. Mà sao tụi nó ít về quá vậy. Ðâu phải chèo xuồng nước ngược như ngày xưa, xe hơi đi một lèo là tới hà con. Rồi bà hạ giọng: “Bữa nay con hên, Út mầy mới làm hũ ba khía muối…”. Vậy đó, nội hỏi, nội mắng yêu rồi nội trách. Mà trách cũng phải: Ô-tô về tận ngõ, điện bừng sáng rừng sâu, phố xá rộn ràng… bao đổi thay mà chợt nghĩ tưởng trong mơ. Vậy mà sao bộ đội năm nào ít về xóm cũ.

Duy có một điều không còn mà không mất, đó là bến cảng giữa rừng không còn vết tích nhưng còn trong nỗi nhớ thương của người dân xứ biển. Bởi bến cảng ấy được xây nên bởi lòng dân theo Ðảng.

Bây giờ không còn nơi bốc dỡ vũ khí giữa rừng sâu như là bến cảng - Bến cảng giữa rừng. Nhưng còn đây bến cảng lòng dân mà mỗi ngôi nhà của cô bác ngày xưa ấy vẫn là Bến Ðợi./.

Cà Mau, tháng 10/2021

 

Bút ký của Nguyễn Bé Ngân Phương

 

“Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn”

Nắng sớm Ba Ðình trải nhẹ trên những hàng tre xanh ngắt, dịu dàng như vòng tay ôm trọn lấy không gian thiêng liêng. Bước chân trên khoảng sân rộng lớn, câu thơ quen thuộc tự nhiên vang lên trong tâm trí tôi: “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác...”.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài cuối: Trách nhiệm và sự vào cuộc đồng bộ

Qua đánh giá kết quả đạt được và nhận diện các điểm nghẽn trong công tác bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng, yêu cầu đặt ra đối với Cà Mau hiện nay là phải triển khai đồng bộ các giải pháp tháo gỡ khó khăn để đẩy nhanh tiến độ các dự án. Trong đó, sự quyết liệt của các cấp, ngành, trách nhiệm của đội ngũ thực thi và sự đồng thuận của người dân là những yếu tố quyết định để tạo mặt bằng sạch, mở không gian phát triển.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài 2: Những điểm nghẽn cần tháo gỡ

Bên cạnh kết quả tích cực trong thu hồi đất, giải phóng mặt bằng và bồi thường, hỗ trợ, tái định cư, thực tế quá trình triển khai công tác này tại Cà Mau cho thấy vẫn còn nhiều khó khăn, vướng mắc cần sớm khắc phục. Từ những bất cập trong xác định giá đất, lập phương án bồi thường, đến hạn chế về năng lực của đội ngũ thực thi ở cơ sở... đang ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ một số dự án, đòi hỏi các cấp, ngành phải có giải pháp quyết liệt và đồng bộ hơn.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển

LTS: Công tác thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ có ý nghĩa quyết định tiến độ triển khai các công trình, dự án, thúc đẩy giải ngân vốn đầu tư công và được xem là “chìa khoá” mở ra không gian phát triển mới cho địa phương. Tuy nhiên, tại Cà Mau, quá trình thực hiện công tác này vẫn còn gặp không ít khó khăn, đòi hỏi sự vào cuộc đồng bộ, quyết liệt của cả hệ thống chính trị, nhất là sự đồng thuận, ủng hộ từ phía người dân.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.