Thứ tư, 19-8-26 12:46:41
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Khi phóng viên địa bàn đồng hành cùng địa phương

Báo Cà Mau Từ thời Báo Minh Hải, phóng viên đã được Toà soạn phân công phụ trách địa bàn để cùng ăn, cùng ở, cùng làm với cơ sở, với bà con, nắm bắt thật sát tình hình địa phương, thực hiện các tin, bài nóng hổi tính thời sự, góp phần và đồng hành cùng với sự ổn định, phát triển của địa bàn phụ trách.

Ảnh: HUỲNH LÂM

Hiện nay, phóng viên phụ trách địa bàn là hình thức phân công nhiệm vụ theo tôi vẫn hết sức hiệu quả của Báo Cà Mau, nay là Báo và Ðài Phát thanh - Truyền hình Cà Mau. Không chỉ là khía cạnh thuần tuý nghề nghiệp, những câu chuyện của phóng viên phụ trách địa bàn đầy ăm ắp, mà điều thú vị nhất đều nằm ngoài trang viết.

Thâm niên làm báo chưa lâu, nhưng tôi được may mắn gắn bó, phụ trách địa bàn 2 huyện Ngọc Hiển và Phú Tân cộng dồn lại trên chục năm. Ðiều đầu tiên mà tôi nhớ, đó chính là tình cảm thắm thiết, trân quý, hỗ trợ nhiệt thành của địa phương.

Hồi còn là phóng viên chân ướt, chân ráo, tôi được Ban Biên tập phân công về Ngọc Hiển, vùng đất khi ấy cách trở đò giang. Trong cuộc làm việc cuối năm, lãnh đạo cơ quan dẫn tôi về ra mắt địa bàn mới. Nhớ chú Nguyễn Bé, Tổng Biên tập khi ấy, nói với các chú, các anh lãnh đạo huyện: “Tôi gởi thằng này cho Ngọc Hiển!”; còn với tôi, chú căn dặn: “Về địa bàn là phải sâu sát với địa bàn. Ăn ở cho đàng hoàng, tử tế, rồi từ chỗ đó mà khai thác đề tài, tin tức, coi như cũng là cách để góp phần cho huyện, cho tỉnh, rèn luyện thêm cho nghề báo”.

Báo Cà Mau có cái “lệ” rất hay, là những người phụ trách trước đó khi bàn giao nhiệm vụ cũng có mặt để giới thiệu đàn em. Tôi được anh Ðỗ Chí Công, Trưởng phòng Biên tập hiện nay, dẫn đi gần như giáp một vòng Ngọc Hiển để làm quen cơ sở. Tôi nhớ anh Lê Chí Hưởng, Chánh Văn phòng Huyện uỷ Ngọc Hiển khi ấy cười duyên rồi nói: “Nhắc tới anh Công thì cả huyện này rành nghen cưng. Lừng lẫy tên tuổi rồi!”. Tôi khi ấy chưa hiểu hết cái đuôi mắt đầy ý tứ lém lỉnh của anh Hưởng, nhưng gật gù đồng tình, thấy phóng viên địa bàn mà được như ông anh của mình thì oai lắm lắm.

Lúc đó, về Ngọc Hiển chỉ có cách duy nhất là đi cao tốc đường sông. Ngồi hơn 3 tiếng cao tốc tuyến Cà Mau - Rạch Gốc trở thành chuyện cơm bữa của tôi. Bởi muốn sâu sát địa bàn, chẳng cách nào khác phải về với địa bàn. Trung tâm hành chính huyện Ngọc Hiển khi ấy chỉ có đơn độc các dãy trụ sở cơ quan, còn lại là nhà tập thể của anh em cán bộ. Muốn có quán sá thì phải đi gần chục cây số về thị trấn Rạch Gốc. Mà khi đó, thị trấn Rạch Gốc cũng còn buồn hiu. Phóng viên tới, anh em ở huyện đầu tiên là lo chuyện ăn tại nhà ăn của huyện, sau đó chở đi tác nghiệp, buổi chiều tụm lại “dã chiến” qua bữa. Khi ngủ thì năm bảy ông tụm vô một phòng nhà ở tập thể, lăn lóc mà ấm cúng nghĩa tình.

Chính những dịp ấy, gặp các anh lãnh đạo, cán bộ ở các phòng của huyện, tôi nắm bắt thêm những thông tin về tình hình của Ngọc Hiển, cả những vấn đề hết sức thời sự, cấp thiết, trăn trở của địa phương với cả kho đề tài báo chí. Lâu dần, các đồng chí lãnh đạo huyện và anh em cán bộ cấp huyện, ở xã coi tôi là người trong nhà, sự góp mặt của tôi ở các sự kiện, địa bàn của huyện là điều đương nhiên, tin cậy, quý mến.

Tôi nhớ có lần tâm tình... hơi lố, bữa sau, ngóc đầu dậy đã đứng buổi mà mình vẫn còn chưa tỉnh, nhưng công việc phải hoàn thành, cỡ nào cỡ cũng phải ráng. Một bạn đồng nghiệp ở Ðài Truyền thanh huyện dẫn tôi về Viên An Ðông viết bài về mô hình tôm - rừng. Tôi ngồi sau, thỉnh thoảng... cho "chó ăn chè" dọc con lộ nông thôn. Tới chỗ, mặt tái mét, tay chân bủn rủn. Tôi nhớ chú chủ nhà, có lẽ đã biết được tình cảnh ngặt nghèo của tôi, biểu nhà sau nấu một nồi cháo tôm nóng hổi, ăn xong uống ly trà đường. Tôi tỉnh tuồng, ngồi tâm tình đợi đêm xuống chụp ảnh đổ đụt xổ vuông tôm mà cứ tấm tắc sự tinh ý và tình cảm của chủ nhà, đã cứu anh phóng viên một bàn thua trông thấy.

Một bữa, đang tác nghiệp ở địa bàn, tôi được lãnh đạo Toà soạn điện xuống nói qua gặp đồng chí Bí thư Huyện uỷ có việc gấp. Tôi hồi hộp, không biết có chuyện gì mà đích thân Bí thư Huyện uỷ tìm gặp. Anh Nguyễn Trường Giang, Bí thư Huyện uỷ khi ấy mời trà, rồi xoá ngay tâm lý căng cứng của tôi: “Huyện có việc này nhờ phóng viên phụ trách địa bàn gỡ rối”. Chẳng là vụ việc anh em thị trấn Rạch Gốc do cải tạo lại Nhà Văn hoá thị trấn, có chút sơ ý để các tấm ảnh của Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Bông Văn Dĩa và Nguyễn Văn Cứng ở ngoài không cẩn thận, bà con, họ hàng của các ông nhìn thấy xót ruột, phản ánh. Tôi trao đổi nhanh với anh Bí thư Huyện uỷ: “Chuyện coi nhỏ mà không nhỏ, không khéo lại phức tạp”. Bí thư Huyện uỷ chỉ đạo Ban Tuyên giáo Huyện uỷ thành lập đoàn, có lãnh đạo của thị trấn Rạch Gốc đến nhà người thân của các vị anh hùng nhận lỗi, nêu biện pháp khắc phục, cam kết không xảy ra những sơ suất đáng tiếc và cả nêu rõ trách nhiệm của những người đã có thiếu sót. Coi như thấu tình, đạt lý và một bài học kinh nghiệm trong công tác của cán bộ cơ sở, nhất là những vấn đề liên quan đến các giá trị lịch sử.

Ngọc Hiển là huyện đầu tiên, theo tôi biết, có phần quà đầy nghĩa tình, động viên anh em làm báo có tác phẩm đạt giải trong các cuộc thi báo chí mà nội dung viết về địa phương. Tôi nhớ anh Ðoàn Thanh Sơn, khi là Chánh Văn phòng Huyện uỷ Ngọc Hiển, một mình từ huyện mang phần quà lên gởi tặng tôi với lời nhắn: “Các anh lãnh đạo huyện gởi lời hỏi thăm, chúc mừng và tình cảm thắm thiết đến phóng viên phụ trách địa bàn”. Ngay sau đó, anh từ giã, nói ở nhà còn nhiều công việc quá. Tôi còn cảm nhận và thực sự xúc động bởi trong cái siết tay thật chặt của anh là tình cảm đầy lưu luyến, mến thương của Ngọc Hiển.

Khi về Phú Tân, tôi đã có chút vốn liếng, kinh nghiệm. Sự hỗ trợ của địa phương luôn hết mực dù là bữa ăn, chỗ ở hay liên hệ công việc. Các đồng chí thường trực Huyện uỷ dù bận cỡ nào, khi biết tôi xuống làm việc cũng có cuộc gọi, tin nhắn hoặc tạt qua thăm hỏi và trao đổi nhanh một số ý kiến liên quan đến nội dung đề tài báo chí mà tôi thực hiện.

Phú Tân có cái rất hay là những nghị quyết chuyên đề do Ban Thường vụ Huyện uỷ xây dựng, phát động triển khai với sự thiết thực, hiệu quả và ý nghĩa. Từ việc cải tạo, tận dụng bờ vuông, sân vườn trồng rau màu cho đến làm kè chống sạt lở, những chuyện tưởng rất nhỏ, rất bình thường đã đi vào nghị quyết với sự đồng thuận, ủng hộ và hiệu ứng thực tiễn tuyệt vời, sâu rộng trong đời sống địa phương. Bản thân tôi cố gắng truyền tải cái không khí ấy vào những tác phẩm báo chí, khi tác phẩm được lãnh đạo huyện, bà con địa phương tiếp nhận, tôi ấm lòng khi nghe lời nhận xét: “Nhờ báo chí mà những nghị quyết chuyên đề của Phú Tân được tiếp thêm sinh khí, sức lan toả, tiếp tục nhân lên sự đồng thuận, ủng hộ và sự tin tưởng của Nhân dân”.

Tôi nhớ có lần về Việt Thắng, chị Phạm Lý Ba (hiện là Thường vụ Huyện uỷ, Chủ tịch Uỷ ban MTTQ Việt Nam huyện), khi đó là Thường trực Ðảng uỷ xã dẫn tôi đi cơ sở. Gặp các chú cựu chiến binh, cán bộ ấp, xong việc thì bày tiệc thịnh soạn. Chị Lý Ba có việc về trước, “gởi” tôi lại cho các chú. Vậy là nghĩa tình cứ ăm ắp, kéo dài mãi, tôi kiếu về, các chú nói: “Tụi chú báo cáo lãnh đạo rồi. Bây phóng viên phụ trách địa bàn, tối nay ở đây với ấp, không có từ giã, từ chối gì hết”. Tôi được bố trí một phòng ngủ đàng hoàng. Sáng hôm sau, các chú đưa về tận trụ sở xã, gởi kèm theo một bọc dưa gang muối đậm đà tình cảm của bà con xã Việt Thắng.

Nói vậy chớ nhiều khi cũng nổi tiếng “bất đắc dĩ”, lần đó, anh em báo chí, trong đó có tôi tháp tùng đoàn công tác lãnh đạo tỉnh về xã Nguyễn Việt Khái. Tôi “nổ” với anh em về “uy tín” của phóng viên phụ trách địa bàn. Xui rủi sao, đúng buổi đó, do công tác hậu cần và sự hiệp đồng chưa chặt chẽ, trưa đó, tôi và một anh đồng nghiệp không có chỗ ăn cơm. Tôi “quê” quá cỡ. Nói chung với nghề báo thì chuyện này hết sức bình thường, không có gì để nói. Ấy vậy mà chuyện đến tai “người lớn” ở huyện, tôi hết sức xúc động, khi anh em lãnh đạo xã ngược lên Cà Mau gặp chúng tôi nhận thiếu sót và xin lỗi. Khi đó, tôi mới cảm nhận hết tình cảm sâu đậm, quý mến, tôn trọng mà anh em cơ sở dành cho người làm báo, phóng viên phụ trách địa bàn./.

Phạm Quốc Rin

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài cuối: Trách nhiệm và sự vào cuộc đồng bộ

Qua đánh giá kết quả đạt được và nhận diện các điểm nghẽn trong công tác bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng, yêu cầu đặt ra đối với Cà Mau hiện nay là phải triển khai đồng bộ các giải pháp tháo gỡ khó khăn để đẩy nhanh tiến độ các dự án. Trong đó, sự quyết liệt của các cấp, ngành, trách nhiệm của đội ngũ thực thi và sự đồng thuận của người dân là những yếu tố quyết định để tạo mặt bằng sạch, mở không gian phát triển.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài 2: Những điểm nghẽn cần tháo gỡ

Bên cạnh kết quả tích cực trong thu hồi đất, giải phóng mặt bằng và bồi thường, hỗ trợ, tái định cư, thực tế quá trình triển khai công tác này tại Cà Mau cho thấy vẫn còn nhiều khó khăn, vướng mắc cần sớm khắc phục. Từ những bất cập trong xác định giá đất, lập phương án bồi thường, đến hạn chế về năng lực của đội ngũ thực thi ở cơ sở... đang ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ một số dự án, đòi hỏi các cấp, ngành phải có giải pháp quyết liệt và đồng bộ hơn.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển

LTS: Công tác thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ có ý nghĩa quyết định tiến độ triển khai các công trình, dự án, thúc đẩy giải ngân vốn đầu tư công và được xem là “chìa khoá” mở ra không gian phát triển mới cho địa phương. Tuy nhiên, tại Cà Mau, quá trình thực hiện công tác này vẫn còn gặp không ít khó khăn, đòi hỏi sự vào cuộc đồng bộ, quyết liệt của cả hệ thống chính trị, nhất là sự đồng thuận, ủng hộ từ phía người dân.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.