Thứ ba, 18-8-26 23:29:15
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Lớn lên từ những chuyến đi

Báo Cà Mau Trong suốt chặng đường theo nghề báo hơn 25 năm, có những lúc áp lực, tưởng chừng sẽ phải dừng lại. Song, khi nhìn lại, tôi thầm cảm ơn và tự hào với những gì mà nghề đã mang lại cho tôi, đó là những chuyến đi, khám phá những vùng đất mới, xa xôi, đặc biệt là những chuyến đi biển, đảo. Chính những hành trình ấy đã tiếp thêm sức mạnh, tình yêu quê hương, đất nước, bùng thêm ngọn lửa nghề trong tim tôi.

Năm 2011, tôi - khi ấy là phóng viên Báo ảnh Ðất Mũi - vinh dự là một trong những nhà báo hiếm hoi của tỉnh được cử theo đoàn công tác ra thăm cán bộ, chiến sĩ và người dân huyện đảo Trường Sa, tỉnh Khánh Hoà. Với một nhà báo tỉnh lẻ, đây là chuyến đi xa nhất trong đời tính đến thời điểm đó. Say xe trên đường bộ đã khổ, nói gì đến nhiều ngày lênh đênh giữa sóng gió đại dương.

Chiều muộn ở quân cảng Cam Ranh, mặt biển phẳng lặng như con sông quê. Tàu HQ-996 rẽ sóng lướt qua những vạt núi, hướng ra biển Ðông trong niềm phấn khích của cả đoàn. Mới ra cửa vịnh, tôi đã choáng váng, mất phương hướng. Ðây là chuyến đi biển dài đầu tiên và cũng là lần “thử lửa” thực sự với nghề - mở ra hàng loạt chuyến đi biển sau này.

Tác giả bên Nhà giàn Huyền Trân, ngày 26/3/2011. Ảnh: T. THANH

Ai từng đi biển xa mới hiểu cảm giác say sóng kinh khủng đến mức nào: không thể ăn uống, không còn tâm trạng để cảm xúc, thậm chí không muốn mở mắt. Nếu say xe chỉ vài tiếng là đến nơi, thì ở đây là chuỗi ngày đêm lê thê, tàu đi mãi mà chẳng thấy đích đến.

Ðiểm dừng đầu tiên là đảo Song Tử Tây. Cảm xúc vỡ oà khi được đặt chân lên đảo - không chỉ vì thiêng liêng chủ quyền, mà còn là thoát khỏi cảm giác chòng chành kéo dài suốt mấy ngày trên tàu.

Chuyến công tác ấy giúp tôi hiểu sâu sắc hơn những gian khó mà cán bộ, chiến sĩ và người dân nơi đảo xa đang ngày ngày đối mặt - thiếu thốn vật chất, khắc nghiệt thời tiết, nhưng vẫn lạc quan và vững vàng nơi đầu sóng ngọn gió. Ðặc biệt xúc động là khi đến Nhà giàn Huyền Trân. Do sóng to, gió lớn, tàu không thể tiếp cận. Chúng tôi phải gửi quà qua hệ thống dây và dùng bộ đàm để gửi lời chúc, tiếng hát quê nhà. Khi tàu rời đi, cánh tay vẫy chào trên nhà giàn dần khuất giữa đại dương gầm thét, nước mắt nhiều người đã rơi, lặng lẽ và nghẹn ngào.

Tại đảo Nam Yết, 21 tháng 3 năm 2011.

Tại đảo Nam Yết, 21 tháng 3 năm 2011.

Thật ra, tôi đã đến nhà giàn trước đó - năm 2009, theo đoàn công tác của Viễn thông Cà Mau đưa thiết bị phát sóng 2G ra lắp đặt tại Nhà giàn DK1/10 - Bãi cạn Mũi Cà Mau. Ðó là lần đầu tôi thấy tận mắt cảnh dùng ròng rọc kéo người và thiết bị lên nhà giàn - hiểm nguy, chông chênh nhưng cũng là trải nghiệm không thể nào quên trong đời.

Cách đây không lâu, tôi trở lại Nhà giàn Bãi cạn Mũi Cà Mau trong chuyến khảo sát cùng lãnh đạo tỉnh. So với trước, nhà giàn đã đổi khác: có nước ngọt, có rau xanh, không còn cảnh phải tắm kiểu “em bé” để dành nước tưới rau hay ăn những lá già nhất...

Rồi những chuyến đi thăm các đảo Tây Nam thuộc vùng biển Cà Mau - Kiên Giang mỗi dịp Tết đến xuân về, cũng ngày càng trở nên quen thuộc. Cùng với lãnh đạo tỉnh hay lực lượng kiểm ngư tuần tra trên biển, tôi thêm yêu biển, yêu đảo như một phần quê nhà. Có những lúc, lâu không ra biển lại thấy nhớ - nhớ sóng, nhớ gió, nhớ những con người can trường giữa trùng khơi.

Có lần, tôi là nhà báo duy nhất lên tàu Cảnh sát biển 2004, trực chiến nhiều ngày để giám sát, xử lý vụ việc tranh chấp ngư trường. Ðêm ấy, tàu phát hiện một phương tiện nước ngoài khả nghi. Sau lệnh điều động, tàu xuyên đêm vươn ra vùng biển xa. Sự việc kéo dài nhiều giờ, không khí căng thẳng, ai cũng tập trung cao độ. Lặng lẽ, tôi ghi lại từng khoảnh khắc.

Có duyên với lực lượng Cảnh sát biển, năm 2024, tôi lại đồng hành cùng Trung tướng Bùi Quốc Oai, Chính uỷ Cảnh sát biển Việt Nam, trên tàu CSB-8005, một trong hai tàu hiện đại nhất lực lượng. Biển từ Phú Quốc ra Thổ Chu hôm ấy yên ả, các đồng nghiệp nữ còn cất tiếng hát, ca vang. Nhưng từ Thổ Chu qua vùng biên giới biển Tây sang Ðông, gió bấc cuối năm tràn về khiến sóng lớn dồn dập. Một số “chiến binh” đuối sức, nhưng tôi đã quen - nhờ những chuyến đi trước đó đã rèn cho mình sự vững vàng. Có khi choáng váng, loạng choạng, nhưng càng vậy chân tôi càng bám trụ, tay càng siết chặt máy ảnh. Tôi sợ bỏ lỡ những khung ảnh đẹp - bởi có những khoảnh khắc trôi qua rồi chẳng thể nào lặp lại.

Cùng đồng nghiệp thuộc lực lượng vũ trang bên tàu CSB - 8005 tại cảng Đôn Đảo sau chuyến hải trình từ Tây sang Đông, 17 tháng 1 năm 2025.

Cùng đồng nghiệp thuộc lực lượng vũ trang bên tàu CSB - 8005 tại cảng Côn Đảo sau chuyến hải trình từ Tây sang Đông, 17 tháng 1 năm 2025.

Hòn Khoai, Hòn Chuối - những đảo tiền tiêu của đất mũi - đã trở nên quen thuộc. Tôi vẫn nhớ những lối mòn từ ghềnh Chướng sang ghềnh Nam, từng bậc đá dẫn lên đỉnh Hòn Chuối, vẫn nhớ những lần đu dây rừng men theo đường mòn lên Hải đăng Hòn Khoai, áo ướt sũng mồ hôi bên tiếng suối róc rách. Còn nay, đi Hòn Khoai, tôi có thể bon bon xe máy quanh đảo, qua những cung đường “biển một bên và núi một bên”, lòng rộn ràng vui.

Cũng nhờ nghề báo, tôi đã hai lần đặt chân đến điểm A2 - cột mốc chủ quyền quốc gia thuộc đường cơ sở tại hòn Ðá Lẻ, cụm đảo Hòn Khoai - nơi không phải ai cũng có cơ hội đến. Năm 2023, tôi đi cùng đoàn công tác do Bí thư Tỉnh uỷ Nguyễn Tiến Hải (nay là Bí thư Tỉnh uỷ Kiên Giang) dẫn đầu, từ Hòn Chuối sang Hòn Khoai; mới đây, trong tháng 5/2025, tôi được theo Bí thư Tỉnh uỷ Nguyễn Hồ Hải trở lại vùng biển thiêng liêng này. Những chuyến đi không chỉ mang ý nghĩa về chủ quyền, mà còn định hình chiến lược phát triển. Dự kiến tháng 8 tới, công trình cầu nối tuyến cao tốc ra đảo Hòn Khoai và Cảng biển tổng hợp Hòn Khoai sẽ khởi công, đây là bước ngoặt lớn trong khai thác tiềm năng kinh tế biển.

Năm nay, báo chí cách mạng Việt Nam tròn 100 năm, tuổi nghề của tôi cũng được một phần tư con số ấy. Dù sự cống hiến cho nghề còn quá nhỏ bé, nhưng tôi luôn trân trọng và đặt hết tâm huyết vào nghề, bởi chính nghề báo, chính những chuyến đi đã cho tôi những trải nghiệm lớn. Biển và hải đảo đã là nhà, là quê hương, là một phần không thể tách rời trong suốt hành trình theo nghề báo. Nghĩ về biển và hải đảo, lòng tự hào dân tộc dâng trào; tình yêu quê hương, đất nước thêm mặn mòi hương rừng, vị biển, để những bức ảnh, trang viết thêm sâu đậm, lan toả mọi miền...

Trần Nguyên

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài cuối: Trách nhiệm và sự vào cuộc đồng bộ

Qua đánh giá kết quả đạt được và nhận diện các điểm nghẽn trong công tác bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng, yêu cầu đặt ra đối với Cà Mau hiện nay là phải triển khai đồng bộ các giải pháp tháo gỡ khó khăn để đẩy nhanh tiến độ các dự án. Trong đó, sự quyết liệt của các cấp, ngành, trách nhiệm của đội ngũ thực thi và sự đồng thuận của người dân là những yếu tố quyết định để tạo mặt bằng sạch, mở không gian phát triển.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài 2: Những điểm nghẽn cần tháo gỡ

Bên cạnh kết quả tích cực trong thu hồi đất, giải phóng mặt bằng và bồi thường, hỗ trợ, tái định cư, thực tế quá trình triển khai công tác này tại Cà Mau cho thấy vẫn còn nhiều khó khăn, vướng mắc cần sớm khắc phục. Từ những bất cập trong xác định giá đất, lập phương án bồi thường, đến hạn chế về năng lực của đội ngũ thực thi ở cơ sở... đang ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ một số dự án, đòi hỏi các cấp, ngành phải có giải pháp quyết liệt và đồng bộ hơn.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển

LTS: Công tác thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ có ý nghĩa quyết định tiến độ triển khai các công trình, dự án, thúc đẩy giải ngân vốn đầu tư công và được xem là “chìa khoá” mở ra không gian phát triển mới cho địa phương. Tuy nhiên, tại Cà Mau, quá trình thực hiện công tác này vẫn còn gặp không ít khó khăn, đòi hỏi sự vào cuộc đồng bộ, quyết liệt của cả hệ thống chính trị, nhất là sự đồng thuận, ủng hộ từ phía người dân.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.