Thứ bảy, 29-8-26 09:12:31
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một đời tận tâm

Báo Cà Mau (CMO) Ngót 55 năm gắn bó với y học cổ truyền đối với Lương y Năm Tho là một hành trình dài. Ở đó, bà gửi trọn cả thời thanh xuân, niềm đam mê và khát khao cống hiến không ngừng.

Từng vị thuốc nam, từng nhịp mạch đập từ lâu dường như đã len lỏi và thấm sâu vào máu của vị lương y, để đến hiện tại dù đã bước vào tuổi 75, bà vẫn chưa có ý định ngơi nghỉ mà lúc nào cũng tất bật với việc dạy dỗ con cháu trong gia đình, quan tâm giúp đỡ hàng xóm, nhiệt tình với các hoạt động ở địa phương và hơn hết là vẫn nặng lòng với công tác y học cổ truyền tại ngôi chùa Hưng Vân (Ấp 3, xã Tắc Vân, TP. Cà Mau), nơi bà đã đặt nhiều tâm huyết từ thuở tóc xanh cho đến khi bạc trắng mái đầu.

Nuôi ước mơ chữa bệnh cứu người 

"Mẹ ơi, con không muốn đi học may, con chỉ thích đi làm phước thôi", đó là câu nói cửa miệng của cô bé ngày xưa, vì thế sau những giờ học chữ ở trường, học nghề may theo định hướng của cha mẹ, bà lại tìm vui bên việc phụng sự công quả, làm tàu hũ bán để có tiền giúp ngôi chùa quê hoạt động, cũng như từng bước tìm hiểu, học hỏi về thuốc nam. Hình ảnh của các vị lương y bận rộn bên những cây thuốc, cần mẫn bắt mạch, bốc thuốc... trong đôi mắt bà đẹp lắm. Vậy rồi niềm khao khát trở thành y sĩ có thể chữa bệnh cứu người ngày một lớn dần.

Niềm nở, cởi mở và coi bệnh nhân như chính người thân của mình là cách mà Lương y Năm Tho hướng đến trong suốt hơn nửa thế kỷ qua.

Khi niềm đam mê đủ chín, tròn 19 tuổi, bà quyết định theo học nhãn khoa tại chùa Hưng Quảng (Phường 5, TP. Cà Mau) và sau 6 tháng đã nắm vững những kiến thức cơ bản cũng như ngày càng thành thạo các thao tác trong việc chữa trị các bệnh lý về mắt như: cắt mây thịt, cườm trong... được nhiều bệnh nhân tin tưởng tìm đến. Từ nền tảng này, với suy nghĩ: Nhãn khoa và y học cổ truyền có mối liên hệ mật thiết với nhau, cần phải mở rộng kiến thức, hiểu được nhiều bệnh để chữa trị giúp đỡ nhiều người hơn, bà bắt tay vào "tầm sư" để học thuốc nam một cách bài bản.

Kiến thức vô tận của y học cổ truyền như có sức hấp dẫn khiến cô gái trẻ ngày ấy ra sức học hỏi, lĩnh hội những bài học quý giá của thầy mình - Huấn viên Y khoa Võ Văn Thái (cố trụ trì Hưng Vân Tự) mà chưa bao giờ biết đủ. Vốn có năng khiếu và trí thông minh lại được sự truyền dạy tận tình của thầy, chỉ khoảng 5 năm bà đã nắm vững các kiến thức được học, cái tên Y sĩ Năm Tho cũng từ đây dần được nhiều người công nhận và quý trọng không chỉ bởi tài năng trong điều trị, mà còn là thái độ mềm mỏng, ân cần. 

"Đời y sĩ là phải vậy, lúc nào cũng muốn người ta vui vẻ để đón chào cuộc sống. Những người đến chùa điều trị đều nghèo. Trách nhiệm của mình không chỉ là chẩn đoán bệnh, kê thuốc là đủ mà phải nhẹ nhàng khuyên, động viên tinh thần và cảm thông với người bệnh", Lương y Năm Tho bộc bạch.

Ngôi chùa nghiễm nhiên trở thành mái nhà thứ hai của bà suốt mấy mươi năm qua. Như con ong cần mẫn mong muốn đem đến những giọt mật thuần khiết, Lương y Năm Tho gắn bó với nghề thầy thuốc bằng trọn chữ tâm mà không hề mảy may chuyện giàu - nghèo, được - mất. Bởi bà quan niệm: Thầy thuốc không phải là nghề để cầu vinh mà phải hoàn thành tốt sứ mệnh chữa bệnh cứu người.

Hơn nửa thế kỷ gắn bó với y học cổ truyền

"Khi quyết định dấn thân vào con đường này, tất nhiên mình phải hy sinh đời sống gia đình để lo cho mọi người. Ông xã cũng là lương y nên hết lòng ủng hộ, động viên, rồi hai vợ chồng cùng nhau đem hết khả năng của mình để chữa trị, xoa dịu những nỗi đau thể xác lẫn tinh thần cho mọi người. Đến khi ổng qua đời, tôi tự hứa với lòng phải bước tiếp đến khi nào không còn sức nữa mới thôi", Lương y Năm Tho tâm sự với giọng nói chắc nịch.

Hơn nửa thế kỷ đồng hành với mái chùa quê, lắm lúc khó khăn bủa vây nhưng vẫn không làm vơi đi tình yêu và trách nhiệm của một lương y quyết gắn trọn đời mình với sự nghiệp y học cổ truyền. Nhớ lại ngày đó, hầu như phần lớn thời gian của ông bà đều dành cho hội, đơn giản bởi ở đó có biết bao con người đang cần sự xoa dịu nỗi đau bệnh tật.

Cuộc sống khổ đến nỗi lắm lúc không có gạo để nấu cơm, nhưng ông bà quyết không mượn gạo của giáo hội, không muốn ảnh hưởng đến việc chung mà nấu cháo cho con ăn đắp đổi qua ngày. Thiếu trước hụt sau, nhưng bà quyết không than dù chỉ một lời, vẫn ngày ngày đều đặn đến với những bệnh nhân cần sự giúp đỡ. Chùa nghèo, đồ ăn phải đi xin từ các sạp đồ tươi buổi chiều mang về, nhường cho cô bác lựa hết rồi còn dư lại gì mới dám xin đem về cho con ăn. Sau giờ tất bật ở phòng thuốc, bà lại cặm cụi làm đậu hũ cải thiện kinh tế. Lò đậu hũ gắn bó với gia đình ngót chục năm để có tiền lo cho 6 đứa con đang tuổi ăn, tuổi học.

Không giấu được xúc động khi nhớ về ngày cũ, giọng bà tự hào: "Thằng Hai, thằng Tư, thằng Năm lần lượt nối nghiệp mẹ trở thành y sĩ, tiếp tục đi theo con đường y học cổ truyền. Còn thằng Út chuyên đi xin rau ở các chợ về cho chùa năm nào giờ là bác sĩ nhi khoa. Mới đây, đứa cháu nội cũng nối tiếp gia đình theo nghề thuốc. Vất vả đã qua, những điều này chỉ còn là kỷ niệm một thời gian khó, nhưng nhìn lại rất tự hào khi gia đình, con cháu đều đi theo niềm đam mê ngày xưa". 

Với ý nghĩ còn sức còn cống hiến, nâng cao chuyên môn để phụng sự tốt hơn cho giáo hội cũng như làm gương cho con cháu và thế hệ đi sau về tầm quan trọng của việc học đối với một lương y, 5 năm trước, khi đã vào tuổi xưa nay hiếm, bà quyết định tiếp tục học thêm 2 năm về y học cổ truyền tại Hưng Minh Tự (TP. Hồ Chí Minh). Những chuyến đi về Cà Mau - TP. Hồ Chí Minh suốt 2 năm dài chưa bao giờ bị ảnh hưởng bởi tuổi cao, mà ngược lại luôn được bà chăm chút học hỏi nghiêm túc. 

Ba thế hệ cùng chung một dòng chảy nghề nghiệp nên những lúc ngồi lại cùng nhau, những câu chuyện về y đức, bài học đối nhân xử thế của người thầy thuốc đều được bà nhắc nhở dạy dỗ con cháu và hơn hết là đối với các lương y tại hội quán.

Nhiều năm liền giữ vai trò quản lý phòng thuốc, ngày ngày cứ 6 giờ 30 sáng, bà lại có mặt mở cửa, chuẩn bị bánh trái rồi đón tiếp bệnh nhân đến bốc thuốc châm cứu. Dáng vẻ của người lương y phúc hậu, niềm nở với nụ cười lúc nào cũng nở trên môi, không ngại vất vả cùng mọi người chặt thuốc nam, bốc thuốc, bắt mạch trị bệnh đã quá quen thuộc khiến bất cứ ai đến thăm đều mang lòng cảm mến./.

 Phúc Hoàng - Nhật Minh

Lương y Năm Tho tên thật là Ngô Thị Tho, sinh năm 1943, quê gốc ở Định Thành, Giá Rai, Bạc Liêu. Trong suốt 55 năm gắn bó với lĩnh vực nhãn khoa và y học cổ truyền, bà nhận được rất nhiều bằng khen của xã, thành phố và tỉnh. Năm 2017, bà vinh dự nhận Kỷ niệm chương Vì sự nghiệp Đông y.

Chủ tịch Hội Người cao tuổi xã Tắc Vân Trần Thị Thu Hà tấm tắc: "Không những là một lương y giỏi nghề, tận tâm với bệnh nhân, cô Năm Tho còn thường xuyên giúp đỡ các hoàn cảnh bất hạnh, đi đầu trong việc đóng góp các nguồn quỹ an sinh xã hội... Cô là một trong những hội viên gương mẫu ở địa phương, 5 năm liền đạt chứng nhận Tuổi cao gương sáng. 

 

“Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn”

Nắng sớm Ba Ðình trải nhẹ trên những hàng tre xanh ngắt, dịu dàng như vòng tay ôm trọn lấy không gian thiêng liêng. Bước chân trên khoảng sân rộng lớn, câu thơ quen thuộc tự nhiên vang lên trong tâm trí tôi: “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác...”.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài cuối: Trách nhiệm và sự vào cuộc đồng bộ

Qua đánh giá kết quả đạt được và nhận diện các điểm nghẽn trong công tác bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng, yêu cầu đặt ra đối với Cà Mau hiện nay là phải triển khai đồng bộ các giải pháp tháo gỡ khó khăn để đẩy nhanh tiến độ các dự án. Trong đó, sự quyết liệt của các cấp, ngành, trách nhiệm của đội ngũ thực thi và sự đồng thuận của người dân là những yếu tố quyết định để tạo mặt bằng sạch, mở không gian phát triển.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài 2: Những điểm nghẽn cần tháo gỡ

Bên cạnh kết quả tích cực trong thu hồi đất, giải phóng mặt bằng và bồi thường, hỗ trợ, tái định cư, thực tế quá trình triển khai công tác này tại Cà Mau cho thấy vẫn còn nhiều khó khăn, vướng mắc cần sớm khắc phục. Từ những bất cập trong xác định giá đất, lập phương án bồi thường, đến hạn chế về năng lực của đội ngũ thực thi ở cơ sở... đang ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ một số dự án, đòi hỏi các cấp, ngành phải có giải pháp quyết liệt và đồng bộ hơn.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển

LTS: Công tác thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ có ý nghĩa quyết định tiến độ triển khai các công trình, dự án, thúc đẩy giải ngân vốn đầu tư công và được xem là “chìa khoá” mở ra không gian phát triển mới cho địa phương. Tuy nhiên, tại Cà Mau, quá trình thực hiện công tác này vẫn còn gặp không ít khó khăn, đòi hỏi sự vào cuộc đồng bộ, quyết liệt của cả hệ thống chính trị, nhất là sự đồng thuận, ủng hộ từ phía người dân.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.