Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Cầu xưa lắt lẻo đôi bờ

Báo Cà Mau (CMO) Không biết mấy cây cầu khỉ nối đôi bờ kênh Hoạ Ðồ có mặt tự lúc nào, mà khi tôi lớn lên, bắt đầu biết nhớ đã thấy nó nằm chênh vênh, vắt vẻo nối liền đôi bờ để mọi người thuận tiện qua lại. Trẻ em đến trường, tụ tập vui chơi; người lớn đi chợ, đám tiệc, thăm đồng… đều đặt chân qua những cây cầu giản dị mà thân thương ấy.

Hồi chưa chia tách thành hai tỉnh Cà Mau và Bạc Liêu, quê tôi, kênh Hoạ Ðồ, thuộc xã An Trạch, huyện Giá Rai, tỉnh Minh Hải. Từ chợ Cây Gừa đi vào hết con kênh chừng 3 cây số, nhà thưa, cách nhau vài trăm mét thì có cây cầu bắc ngang sông. Con nít xóm tôi lớn lên phải tập đi cầu khỉ, để tiện tụ tập vui chơi, để mẹ sai vặt mua bột ngọt, nước mắm, có khi đêm hôm nhà có khách còn phải đi mua rượu, mua nước đá… bên sông. Ngồi lên cầu và nhích từng chút một, sau vài ngày mới có thể bước đi thành thạo.

Còn nhớ trò chơi quen thuộc được các anh chị bày ra cho bọn trẻ là thi xem ai qua cầu nhanh. Bọn con trai điêu luyện đến nỗi qua cầu khỉ không cần vịn tay, có đứa chưa đếm đến tiếng thứ mười đã qua được bờ bên kia. Còn tôi luôn trong vai trò khán giả cổ vũ, phần vì nhát, phần vì bị ám ảnh bao lần té cầu, đuối nước.

Nhịp giữa của cầu ở vị trí giữa trên dòng nước sâu để tàu ghe cao lớn thuận tiện qua lại, nên cầu khỉ luôn có những nhịp lẻ, ba, năm hoặc bảy... Mà ngộ, mỗi lần té cầu tôi đều té ngay nhịp giữa, vừa sâu, vừa xa bờ nên nỗi sợ cứ đeo bám. Sợ nhất là khi cầu phủ đầy những lớp đất từ dưới ruộng, từ đường quê bám theo chân người dân cơ cực… Nhìn bạn bè nhảy cầu tắm sông mà tôi cứ ước ao và có động lực tập lội. Tôi canh nước ròng, sông cạn, bám, đẩy theo chân vậy mà biết lội hồi nào không hay, và cũng dần bớt sợ nhịp lắc của cầu khỉ.

Cầu khỉ giờ rất hiếm thấy ở các vùng quê.

Xóm tôi lâu lâu được đón dân thị thành về thăm quê. Người thì xăn quần, kẹp dép vào nách, bước chân run run hồi lâu mới qua được cầu rồi thở phào nhẹ nhõm, có cô mới đi được một nhịp đã kêu lấy xuồng qua rước chứ sợ không thể bước tiếp…

Lắt lẻo trên dòng nước bao mùa, chịu nắng mưa, sương gió, vì được làm từ những cây có sẵn ở quê như tre, bần, dừa, nên vài ba tháng là cầu bị gãy nhịp, trẹo chân hoặc đứt dây… Cha tôi cùng mấy chú bác ở xóm xách theo búa, dao, cây để tu sửa lại cầu, mang niềm vui đến đôi bờ. Có lần cầu gãy một nhịp, người lớn lu bu gặt lúa chưa sửa được ngay, bọn trẻ xóm tôi buồn ủ rủ vì không được qua sông tụ tập chơi nhảy dây, thảy đá, trốn tìm… Bên kia sông còn có tiệm bán tạp hoá, bánh kẹo, đá bào... nữa, mẹ cho 500 đồng là ăn được mấy thứ.

Những hôm mẹ đi chợ xã, chị em tôi ngồi trước sân, nhìn miết về phía bên kia cầu, thấy dáng thấp thoáng là mừng quýnh lên, chạy ùa ra đầu cầu đón, tìm cớ phụ xách đồ chứ thật ra để lục lọi trong giỏ xem mẹ có mua bánh kẹo không. Mấy đợt ở quê có đám cưới, tụi tôi có mặt từ sớm, chớ tới lúc người lớn đi đám, muốn qua cầu phải đợi chờ lâu vì đâu thể một lượt năm, bảy người qua cầu.

Quê tôi từng xảy ra một biến cố, xoáy sâu nỗi sợ hãi tuổi nhỏ. Rắn độc xuất hiện, cả tháng có gần chục người vĩnh viễn ra đi. Họ làm đồng, phát cỏ, có khi ở trong nhà cũng bị rắn cắn, có điều không ai thấy và bắt được con rắn, chỉ thấy dấu đỏ để lại trên cơ thể. Cha tôi và hàng xóm ngưng đi ruộng, chỉ để canh dỡ cầu cho xuồng chở người bị rắn cắn đi qua tìm thầy cứu chữa. Tiếng kêu thất thanh “dỡ cầu” hàng ngày, hàng đêm thật khủng khiếp. Người lớn giải thích, nếu không dỡ cầu lên thì nọc độc của rắn sẽ chạy nhanh. Mẹ giăng cái mùng lớn để chị em tôi chơi đùa trong đó, chứ không cho đi nhà hàng xóm nữa. Tôi ra sân, nhìn chiếc cầu khỉ mà lòng nhiều ước ao đến lạ…

Chiếc ghe chất đầy đồ đạc, khẳm lừ, chầm chậm di chuyển rời kênh Hoạ Ðồ, đưa gia đình tôi đi nơi khác định cư. Hàng xóm lăng xăng dỡ cầu để ghe chui qua. Chị em tôi ngồi trên mui ghe, nhìn căn nhà cũ trống huơ, nhìn con sông quê trải dài mà nước mắt ướt mặt. Ngoảnh đầu lại thấy đám bạn lơ ngơ đứng trên cầu dõi theo chiếc ghe xa dần...

Cầu khỉ ở Việt Nam đã được các chuyên gia du lịch đánh giá là 1 trong 15 cây cầu đáng sợ nhất thế giới. Tôi lân la tìm hiểu mới rõ hơn về nguồn cội của chúng. Miền Tây xưa kia hoang vu, thú dữ nhiều, cư dân đến khai phá đã tìm cách qua, trèo lên ngọn cây cặp mé mương, rạch rồi đu mình qua bên kia để tránh cá sấu, thú dữ, giống như khỉ chuyền mình trên cây. Tên gọi cầu khỉ có lẽ bắt nguồn từ đó. Ðời sống dần mở mang, người dân đốn cây, xếp nối để dễ qua mương, rạch lao động hoặc giao lưu với nhau. Dần dà hình thành nên những cây cầu khỉ trên những dòng sông rạch lớn hơn, có mặt khắp miền sông nước.

Cuộc sống đổi mới, những cây cầu khỉ quê tôi được thay bằng cầu bê-tông chắc chắn và rộng rãi, xe chạy bon bon đến tận cửa nhà. Nhưng mỗi lần về thăm quê, tôi lại nhớ cây cầu xưa lắt lẻo đôi bờ, nhớ những buổi đến trường té cầu ướt loi ngoi, nhớ con đường đất trơn trượt, đồng năn, ruộng lúa...

Ngày nay, cầu khỉ trở nên hiếm hoi. Ở các khu vui chơi, du lịch sinh thái hay ngay cả trên sân khấu… vẫn thường bày trí cây cầu khỉ thân thương, được nhiều người thích thú chọn làm góc chụp ảnh lưu niệm, như tìm chút yên bình nơi miền quê xưa.

Rong ruổi các nẻo đường, bất chợt đâu đó gặp chiếc cầu khỉ, lòng bồn chồn nhớ quê…

 

Mộng Thường

 

Người lưu giữ thời gian bằng ký hoạ và nhiếp ảnh

Có những con người mà cuộc đời họ, nếu chỉ kể bằng vài dòng tiểu sử thì sẽ trở nên quá đỗi giản đơn. Nhưng khi lật mở từng lớp ký ức, từng câu chuyện, từng bức ký hoạ hay từng khung hình đã nhuốm màu thời gian, ta mới nhận ra đó là cả một hành trình dài đầy gian lao, cống hiến và sâu nặng nghĩa tình với quê hương, đất nước.

Chuỗi sự kiện là “cú hích” xây dựng thương hiệu lúa gạo Cà Mau

Cà Mau đang khẩn trương hoàn tất công tác chuẩn bị cho Tuần lễ Khoa học, Công nghệ - Văn hoá, Du lịch và Cuộc thi Gạo ngon Đồng bằng sông Cửu Long lần thứ I năm 2026, với kỳ vọng tạo cú hích quảng bá và từng bước xây dựng thương hiệu lúa gạo của tỉnh.

Vĩnh Hậu vào xuân

Khi những cơn gió chướng bắt đầu hào phóng thổi từ phía biển, cả vùng đất Vĩnh Hậu lại rộn ràng đón mùa xuân mới sang. Năm nay, xuân về trên xã ven biển này lại mang phong vị thật đặc biệt. Ðó là sự cộng hưởng của đất, nước, gió biển, những đầm tôm công nghiệp hiện đại, khu du lịch sinh thái ven rừng phòng hộ, cánh đồng muối đang chờ vụ mùa bội thu và niềm vui từ vận hội mới sau hợp nhất.

Nhịp sống trên đồng

Trên những cánh đồng quê Cà Mau, từng khoảnh khắc lao động của người nông dân gắn liền với ruộng đồng, mùa vụ. Những công việc đồng áng quen thuộc, đan xen và tạo nên nhịp sống bình dị, cần mẫn và đậm đà hồn quê.

Nữ doanh nhân Cà Mau đầu tiên được vinh danh Doanh nhân trẻ Việt Nam tiêu biểu

Lần đầu tiên tỉnh Cà Mau có nữ doanh nhân được vinh danh trong Top 100 Doanh nhân trẻ Việt Nam tiêu biểu năm 2025. Đó là bà Trần Ngọc Loan, Tổng Giám đốc Công ty TNHH Dịch vụ Du lịch và Vé máy bay Nice Tourist.

Nhà giáo, nhà khoa học và ngọn lửa tri thức

Những ngày cuối năm 2025, ngành giáo dục và khoa học vùng Đất Mũi đón nhận một tin vui lớn: TS. Tiền Hải Lý, Phó Bí thư Đảng uỷ, Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Bạc Liêu, chính thức được Hội đồng Giáo sư Nhà nước công nhận đạt chuẩn chức danh Phó Giáo sư ngành Thuỷ sản.

Giữa lòng Hà Nội, tôi vẫn nghe tiếng sóng Cà Mau...

Hơn 7 năm khoác ba lô vào Cà Mau, tôi vẫn nhớ như in buổi sớm đầu tiên khi những cơn gió mằn mặn từ biển Tây thổi qua vai áo. Trời đất nơi địa đầu cực Nam hôm ấy rộng đến mức khiến sĩ quan trẻ như tôi vừa háo hức, vừa choáng ngợp. Nhưng rồi, bằng một cách rất tự nhiên, Cà Mau dần đi vào đời sống của tôi, thấm vào từng bước chân và trở thành một phần ký ức mà dù có qua bao năm tháng vẫn không thể phai mờ.

Hòn Khoai - Ngọn lửa lịch sử còn cháy mãi

Đã 85 năm trôi qua kể từ cuộc Khởi nghĩa Hòn Khoai (13/12/1940), nhưng với người dân Cà Mau, ký ức về thầy giáo - chiến sĩ Phan Ngọc Hiển cùng các anh hùng khởi nghĩa vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Giữa biển trời mênh mông của địa đầu cực Nam Tổ quốc, Hòn Khoai không chỉ là một hòn đảo, mà còn là biểu tượng bất khuất của lòng yêu nước và ý chí cách mạng.

SỨC MẠNH GẮN KẾT TÌNH QUÂN - DÂN

Công tác dân vận luôn được xác định là nhiệm vụ chính trị trọng tâm, thường xuyên, là “cầu nối” bền chặt giữa lực lượng vũ trang với Nhân dân. Thấm nhuần quan điểm của Đảng về công tác dân vận trong tình hình mới, Bộ Tư lệnh Vùng Cảnh sát biển (CSB) 4 và Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng (BĐBP) tỉnh Cà Mau đã triển khai hiệu quả phong trào thi đua “Dân vận khéo”, xây dựng “Đơn vị dân vận tốt” giai đoạn 2021-2025, góp phần củng cố nền quốc phòng toàn dân, thế trận an ninh Nhân dân vững chắc từ sớm, từ xa trên vùng biển Tây Nam Tổ quốc.

Nét đẹp làng nghề xứ biển

Hình thành từ đời sống lao động sản xuất và bản sắc văn hoá của người dân bản địa, nhiều làng nghề ở các xã ven biển Cà Mau được lưu giữ, duy trì sức sống hơn 100 năm qua. Với bà con xứ biển, các nghề truyền thống không chỉ là sinh kế, mà còn là niềm tự hào, từ đó thêm gắn bó, nỗ lực giữ gìn.