Thứ năm, 18-6-26 00:53:37
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Cầu xưa lắt lẻo đôi bờ

Báo Cà Mau (CMO) Không biết mấy cây cầu khỉ nối đôi bờ kênh Hoạ Ðồ có mặt tự lúc nào, mà khi tôi lớn lên, bắt đầu biết nhớ đã thấy nó nằm chênh vênh, vắt vẻo nối liền đôi bờ để mọi người thuận tiện qua lại. Trẻ em đến trường, tụ tập vui chơi; người lớn đi chợ, đám tiệc, thăm đồng… đều đặt chân qua những cây cầu giản dị mà thân thương ấy.

Hồi chưa chia tách thành hai tỉnh Cà Mau và Bạc Liêu, quê tôi, kênh Hoạ Ðồ, thuộc xã An Trạch, huyện Giá Rai, tỉnh Minh Hải. Từ chợ Cây Gừa đi vào hết con kênh chừng 3 cây số, nhà thưa, cách nhau vài trăm mét thì có cây cầu bắc ngang sông. Con nít xóm tôi lớn lên phải tập đi cầu khỉ, để tiện tụ tập vui chơi, để mẹ sai vặt mua bột ngọt, nước mắm, có khi đêm hôm nhà có khách còn phải đi mua rượu, mua nước đá… bên sông. Ngồi lên cầu và nhích từng chút một, sau vài ngày mới có thể bước đi thành thạo.

Còn nhớ trò chơi quen thuộc được các anh chị bày ra cho bọn trẻ là thi xem ai qua cầu nhanh. Bọn con trai điêu luyện đến nỗi qua cầu khỉ không cần vịn tay, có đứa chưa đếm đến tiếng thứ mười đã qua được bờ bên kia. Còn tôi luôn trong vai trò khán giả cổ vũ, phần vì nhát, phần vì bị ám ảnh bao lần té cầu, đuối nước.

Nhịp giữa của cầu ở vị trí giữa trên dòng nước sâu để tàu ghe cao lớn thuận tiện qua lại, nên cầu khỉ luôn có những nhịp lẻ, ba, năm hoặc bảy... Mà ngộ, mỗi lần té cầu tôi đều té ngay nhịp giữa, vừa sâu, vừa xa bờ nên nỗi sợ cứ đeo bám. Sợ nhất là khi cầu phủ đầy những lớp đất từ dưới ruộng, từ đường quê bám theo chân người dân cơ cực… Nhìn bạn bè nhảy cầu tắm sông mà tôi cứ ước ao và có động lực tập lội. Tôi canh nước ròng, sông cạn, bám, đẩy theo chân vậy mà biết lội hồi nào không hay, và cũng dần bớt sợ nhịp lắc của cầu khỉ.

Cầu khỉ giờ rất hiếm thấy ở các vùng quê.

Xóm tôi lâu lâu được đón dân thị thành về thăm quê. Người thì xăn quần, kẹp dép vào nách, bước chân run run hồi lâu mới qua được cầu rồi thở phào nhẹ nhõm, có cô mới đi được một nhịp đã kêu lấy xuồng qua rước chứ sợ không thể bước tiếp…

Lắt lẻo trên dòng nước bao mùa, chịu nắng mưa, sương gió, vì được làm từ những cây có sẵn ở quê như tre, bần, dừa, nên vài ba tháng là cầu bị gãy nhịp, trẹo chân hoặc đứt dây… Cha tôi cùng mấy chú bác ở xóm xách theo búa, dao, cây để tu sửa lại cầu, mang niềm vui đến đôi bờ. Có lần cầu gãy một nhịp, người lớn lu bu gặt lúa chưa sửa được ngay, bọn trẻ xóm tôi buồn ủ rủ vì không được qua sông tụ tập chơi nhảy dây, thảy đá, trốn tìm… Bên kia sông còn có tiệm bán tạp hoá, bánh kẹo, đá bào... nữa, mẹ cho 500 đồng là ăn được mấy thứ.

Những hôm mẹ đi chợ xã, chị em tôi ngồi trước sân, nhìn miết về phía bên kia cầu, thấy dáng thấp thoáng là mừng quýnh lên, chạy ùa ra đầu cầu đón, tìm cớ phụ xách đồ chứ thật ra để lục lọi trong giỏ xem mẹ có mua bánh kẹo không. Mấy đợt ở quê có đám cưới, tụi tôi có mặt từ sớm, chớ tới lúc người lớn đi đám, muốn qua cầu phải đợi chờ lâu vì đâu thể một lượt năm, bảy người qua cầu.

Quê tôi từng xảy ra một biến cố, xoáy sâu nỗi sợ hãi tuổi nhỏ. Rắn độc xuất hiện, cả tháng có gần chục người vĩnh viễn ra đi. Họ làm đồng, phát cỏ, có khi ở trong nhà cũng bị rắn cắn, có điều không ai thấy và bắt được con rắn, chỉ thấy dấu đỏ để lại trên cơ thể. Cha tôi và hàng xóm ngưng đi ruộng, chỉ để canh dỡ cầu cho xuồng chở người bị rắn cắn đi qua tìm thầy cứu chữa. Tiếng kêu thất thanh “dỡ cầu” hàng ngày, hàng đêm thật khủng khiếp. Người lớn giải thích, nếu không dỡ cầu lên thì nọc độc của rắn sẽ chạy nhanh. Mẹ giăng cái mùng lớn để chị em tôi chơi đùa trong đó, chứ không cho đi nhà hàng xóm nữa. Tôi ra sân, nhìn chiếc cầu khỉ mà lòng nhiều ước ao đến lạ…

Chiếc ghe chất đầy đồ đạc, khẳm lừ, chầm chậm di chuyển rời kênh Hoạ Ðồ, đưa gia đình tôi đi nơi khác định cư. Hàng xóm lăng xăng dỡ cầu để ghe chui qua. Chị em tôi ngồi trên mui ghe, nhìn căn nhà cũ trống huơ, nhìn con sông quê trải dài mà nước mắt ướt mặt. Ngoảnh đầu lại thấy đám bạn lơ ngơ đứng trên cầu dõi theo chiếc ghe xa dần...

Cầu khỉ ở Việt Nam đã được các chuyên gia du lịch đánh giá là 1 trong 15 cây cầu đáng sợ nhất thế giới. Tôi lân la tìm hiểu mới rõ hơn về nguồn cội của chúng. Miền Tây xưa kia hoang vu, thú dữ nhiều, cư dân đến khai phá đã tìm cách qua, trèo lên ngọn cây cặp mé mương, rạch rồi đu mình qua bên kia để tránh cá sấu, thú dữ, giống như khỉ chuyền mình trên cây. Tên gọi cầu khỉ có lẽ bắt nguồn từ đó. Ðời sống dần mở mang, người dân đốn cây, xếp nối để dễ qua mương, rạch lao động hoặc giao lưu với nhau. Dần dà hình thành nên những cây cầu khỉ trên những dòng sông rạch lớn hơn, có mặt khắp miền sông nước.

Cuộc sống đổi mới, những cây cầu khỉ quê tôi được thay bằng cầu bê-tông chắc chắn và rộng rãi, xe chạy bon bon đến tận cửa nhà. Nhưng mỗi lần về thăm quê, tôi lại nhớ cây cầu xưa lắt lẻo đôi bờ, nhớ những buổi đến trường té cầu ướt loi ngoi, nhớ con đường đất trơn trượt, đồng năn, ruộng lúa...

Ngày nay, cầu khỉ trở nên hiếm hoi. Ở các khu vui chơi, du lịch sinh thái hay ngay cả trên sân khấu… vẫn thường bày trí cây cầu khỉ thân thương, được nhiều người thích thú chọn làm góc chụp ảnh lưu niệm, như tìm chút yên bình nơi miền quê xưa.

Rong ruổi các nẻo đường, bất chợt đâu đó gặp chiếc cầu khỉ, lòng bồn chồn nhớ quê…

 

Mộng Thường

 

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.