Thứ hai, 14-9-26 09:12:49
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

"Còn với thế gian một tiếng đờn..."

Báo Cà Mau (CMO) Chớm mưa đầu mùa, cũng một buổi chiều tà, tôi ghé căn nhà ven Quốc lộ 1, thuộc địa phận xã Định Bình, TP Cà Mau. Chị con dâu út của cố Nghệ nhân Ưu tú Tăng Phát Vinh đón người quen trong tâm trạng rũ buồn. Tôi thắp nhang, di ảnh ông với nụ cười nồng ấm, gương mặt toát lên nét tinh anh. Vậy là nghệ thuật đờn ca tài tử, cải lương của Nam Bộ nói riêng, của đất nước nói chung đã mất đi một cây đại thụ. Nhớ mùa mưa 2 năm trước, tôi ghé thăm ông, ông xin số điện thoại rồi căn dặn: “Bữa nào có đám tiệc ở nhà, tổ chức đờn ca, bác Ba gọi bây lên cho vui”.

Nghệ nhân Ưu tú Tăng Phát Vinh, cây đại thụ của nghệ thuật đờn ca tài tử, lúc sinh thời.

Gặp Bác Ba gái (năm nay đã 88 tuổi), bà tiều tuỵ nhiều. Bà nói như tiếc nuối một điều gì: “Ổng bệnh suốt năm nay, mấy tháng cuối trở nặng. Ổng ra đi mà đầu óc còn tỉnh táo lắm”. Mấy ngày cuối, ông không chịu cho gia đình chở đi bệnh viện nữa, ông nhất quyết: “Có chết cũng ở nhà mình”. Bác Ba gái rất hiểu chồng: “Bác Ba con không có điều gì tiếc nuối hết, có tiếc là chưa thực hiện được những dự định đối với học trò, với bộ môn đờn ca tài tử”. Anh con trai út của Bác Ba tiếp lời: “Sổ sách kỳ công mấy chục năm chép tay của tía cũng đã bàn giao lại cho học trò “ruột” hết. Ở nhà còn lại một ít bản thảo thôi. Tía 92 tuổi nhưng không quên một điều gì”. Vậy là ông đã chuẩn bị chu đáo cho một chuyến đi xa.

“Ông già gân” Ba Vinh lúc chúng tôi gặp đã 90 tuổi, đi lại lẹ làng, trí tuệ tinh anh và ngón đờn kìm rớt trong chiều muộn nghe hay đến tái tê. Khi đó, anh Nguyễn Văn Quynh (hiện là Phó Trưởng Ban Quản lý Di tích tỉnh Cà Mau) có hỏi: “Bí quyết nào giúp bác Ba sống khoẻ, đờn hay?”. Ông còn trả lời một cách rất vui rằng: “Nhờ lấy được bác Ba gái của bây”.

Bác Ba gái khi ấy ngồi trên võng và nở nụ cười thật rạng rỡ. Theo lời bác Ba Vinh, người trên 80 tuổi tay đã run, cầm đờn còn khó, huống hồ gì để ngân nga, luyến láy bài bản. Ông kỳ công mấy chục năm vất vả để hiệu đính, sưu tầm các bài bản Tổ, các bài vọng cổ, từ đó có những tư liệu quý và hiểu biết vô cùng uyên bác về nghệ thuật đờn ca tài tử. Chẳng vậy mà trong quá trình làm hồ sơ công nhận nghệ thuật đờn ca tài tử trở thành di sản nhân loại, ông Ba đi suốt vì “đoàn người ta xuống rước”.

Bác Ba gái chỉ ra phía ngoài sau vườn, nơi tôi nhớ Nhạc sư Ba Vinh từng khoe: “Cất cái nhà mồ từ năm 2005, chục năm rồi bỏ không hà”. Còn bây giờ thì ông đã ở đó. Bà từ trong nhà nhìn ra, một tầm mắt thật gần nhưng cách biệt mênh mông. Còn chúng tôi cứ ngẩn ngơ, nghe như đâu đó nhịp song loan, tiếng đờn kìm vang vọng. Qua nhiều thăng trầm của cuộc đời, ông Ba nghiệm lại: “Chỉ khi có cây đờn kìm, đờn ca tài tử, những tâm hồn đồng điệu, lúc đó mới thấy cuộc sống vui nhất, ý nghĩa nhất”. Ở tuổi 90, ông vẫn miệt mài chỉ dạy cho các thế hệ học trò. Có lần, Đệ nhị danh cầm Trường Giang thủ thỉ với tôi: “Thầy Ba Vinh dễ chịu lắm, hiểu biết của ông thì quá cao siêu. Anh em trong nghề dù có thọ giáo trực tiếp hay không vẫn trìu mến gọi ông bằng thầy”.

Cuộc đời của Nhạc sư Ba Vinh, đói gạo có thể nhưng thiếu tiếng đờn thì không được. Trong lúc con cái nheo nhóc (ông bà có tổng cộng 12 người con), cuộc sống kinh tế thắt ngặt, ông Ba cứ “đi miết” theo đam mê của mình. Bác Ba gái nhắc lại: “Chắc ông có kể mấy đứa chuyện cây đờn kìm cứu ông thoát chết”. Riêng chuyện này, ông Ba có thuật lại khá chi tiết với chúng tôi, không phải thoát chết một lần mà là dăm ba lần. Gay cấn nhất phải kể tới đợt tụi giặc càn, bắt được ông Ba Vinh và bà con, bắt quỳ gối xếp hàng. Mấy người bị bắn nằm xuống, đến ông Ba, một tên lính ngó thấy, gạt nòng nói: “Tha nó, nó đờn hay nhứt xứ Ba Xuyên”. Vậy là thoát. Tôi vẫn nhớ, kể đến đoạn này ông ngó xuống cây đờn kìm, cứ mân mê như một báu vật của đời mình.

Ông chỉ dừng hẳn những việc liên quan đến đờn ca tài tử khoảng 1 năm trước khi mất vì bệnh tật hành hạ. Ông căn dặn từng học trò, bàn giao lại di sản, tài liệu, bản thảo mà một đời tích luỹ được. Tánh ông Ba bộc trực, lạc quan, nhưng cũng bất cần. Ông đam mê thì ông làm và chẳng cầu danh lợi. Bởi vậy, mấy năm trước, khi có đoàn làm phim tận Thủ đô về làm phim về cuộc đời, sự nghiệp của ông, vợ con đều “té ngửa”. Ông đi rồi, cây đờn kìm im dây lạnh ngắt. Ông đi rồi, để chúng tôi tiếc nhớ hoài một bản đờn trong chiều muộn phía cửa ngõ Cà Mau. Ông đã sống, đã "cháy" trọn cuộc đời vì những điều chân thành và cao đẹp nhất. Ở đâu đây lời thơ hay lời ông gởi lại cuộc sống này: “Dành cho tất cả trong năm tháng/Còn với thế gian một tiếng đờn”…/.

Phạm Nguyên

Ðể di sản trở thành nguồn lực phát triển - Bài cuối: Vun bồi cho nguồn lực nội sinh

Là vùng đất hội tụ nhiều lớp trầm tích văn hoá của miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc bảo tồn di sản không chỉ là giữ lại những giá trị của quá khứ, mà quan trọng hơn là vun bồi để di sản tiếp tục sống và tạo ra những giá trị mới mà không đánh mất bản sắc.

Giữ mạch sống đồng quê - Kỳ cuối: Giữ cá hôm nay - Giữ quê ngày mai

Những năm gần đây, cá đồng vùng ngọt Cà Mau ngày một ít dần. Bên cạnh tác động của thời tiết, môi trường, tình trạng khai thác thiếu kiểm soát, nhất là các hình thức tận diệt, khiến nguồn lợi suy giảm.

Giữ mạch sống đồng quê

Ngày trước, cứ mùa mưa, nước tràn đồng là cá theo con nước tìm về, nuôi sống bao thế hệ người dân vùng ngọt Cà Mau. Nay, những mùa cá đầy đồng thưa dần. Nguồn lợi suy giảm, tình trạng khai thác tận diệt đặt ra yêu cầu cấp thiết phải giữ lại không chỉ một nguồn sinh kế, mà cả hệ sinh thái và những giá trị văn hoá gắn với đồng quê. Tuyến bài “Giữ mạch đồng quê” nhìn từ thực trạng suy giảm nguồn lợi cá đồng, tác động của khai thác thiếu kiểm soát và những nỗ lực cứu vãn đang được triển khai. Thay đổi cách khai thác, phục hồi môi trường sống, gắn bảo tồn với sinh kế là hướng để con cá trở lại đồng quê Cà Mau một cách bền vững.

“Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn”

Nắng sớm Ba Ðình trải nhẹ trên những hàng tre xanh ngắt, dịu dàng như vòng tay ôm trọn lấy không gian thiêng liêng. Bước chân trên khoảng sân rộng lớn, câu thơ quen thuộc tự nhiên vang lên trong tâm trí tôi: “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác...”.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài cuối: Trách nhiệm và sự vào cuộc đồng bộ

Qua đánh giá kết quả đạt được và nhận diện các điểm nghẽn trong công tác bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng, yêu cầu đặt ra đối với Cà Mau hiện nay là phải triển khai đồng bộ các giải pháp tháo gỡ khó khăn để đẩy nhanh tiến độ các dự án. Trong đó, sự quyết liệt của các cấp, ngành, trách nhiệm của đội ngũ thực thi và sự đồng thuận của người dân là những yếu tố quyết định để tạo mặt bằng sạch, mở không gian phát triển.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển - Bài 2: Những điểm nghẽn cần tháo gỡ

Bên cạnh kết quả tích cực trong thu hồi đất, giải phóng mặt bằng và bồi thường, hỗ trợ, tái định cư, thực tế quá trình triển khai công tác này tại Cà Mau cho thấy vẫn còn nhiều khó khăn, vướng mắc cần sớm khắc phục. Từ những bất cập trong xác định giá đất, lập phương án bồi thường, đến hạn chế về năng lực của đội ngũ thực thi ở cơ sở... đang ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ một số dự án, đòi hỏi các cấp, ngành phải có giải pháp quyết liệt và đồng bộ hơn.

“Chìa khoá” mở không gian phát triển

LTS: Công tác thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và giải phóng mặt bằng là nhiệm vụ có ý nghĩa quyết định tiến độ triển khai các công trình, dự án, thúc đẩy giải ngân vốn đầu tư công và được xem là “chìa khoá” mở ra không gian phát triển mới cho địa phương. Tuy nhiên, tại Cà Mau, quá trình thực hiện công tác này vẫn còn gặp không ít khó khăn, đòi hỏi sự vào cuộc đồng bộ, quyết liệt của cả hệ thống chính trị, nhất là sự đồng thuận, ủng hộ từ phía người dân.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.