Thứ sáu, 7-8-26 00:31:56
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Hoa ở đất phèn

Báo Cà Mau Ở đất Khánh Hoà, huyện U Minh, đồng bào Khmer quần cư thành những xóm “Khmer nhỏ”, “Khmer lớn” từ thời khai khẩn rừng hoang. Người Khmer nơi đây có một thời là vùng trũng của cái nghèo. Phèn đắng, nước đỏ và cái cơ cực cứ đổ dồn về những xóm nghèo heo hút.

Ở đất Khánh Hoà, huyện U Minh, đồng bào Khmer quần cư thành những xóm “Khmer nhỏ”, “Khmer lớn” từ thời khai khẩn rừng hoang. Người Khmer nơi đây có một thời là vùng trũng của cái nghèo. Phèn đắng, nước đỏ và cái cơ cực cứ đổ dồn về những xóm nghèo heo hút.

Phó Bí thư Thường trực Ðảng uỷ xã Khánh Hoà Lê Văn Ðó chia sẻ: “Ðồng bào Khmer ở địa phương có nhiều đóng góp trong kháng chiến, đời sống hiện tại không ngừng vươn lên. Ðiều chúng tôi phấn khởi nhất là xã có nhiều anh em cán bộ, đảng viên Khmer trẻ, có lý tưởng, ý chí phấn đấu và năng lực công tác”.

Anh Ðó còn “khoe”, ở Văn phòng Ðảng uỷ xã có “cô em út” rất dễ thương, người Khmer, được coi là tấm gương vượt khó, có nhiều đóng góp cho công việc của cơ quan: Danh Thị Mị. Ngờ ngợ cái tên này, được giới thiệu thêm mới biết đây là đảng viên trẻ đã được tặng thưởng nhiều danh hiệu “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” cấp huyện, cấp tỉnh và đang được đề nghị ở cấp Trung ương.

Vượt khó vươn lên

Gặp Mị, điều đầu tiên chị chia sẻ: “Tôi còn phải nỗ lực nhiều lắm, có gì đâu mà lên báo?”. Mị hồn nhiên nói về suy nghĩ của mình, lên báo là phải có thật nhiều đóng góp, thật nhiều thành tích, phải là những người ai cũng biết đến. Cô gái sinh năm 1989 ấy nhỏ nhắn, nhưng rắn rỏi, lanh lẹ.

Ước mơ làm cô giáo, hằng ngày vẫn được Mị thắp lửa bằng cách chỉ dẫn cho cháu học bài.

Xong giờ làm ở cơ quan, ngược về thăm nhà Mị, ông Danh Xem (cha của Mị) nói về gia cảnh: “Nhà 8 đứa con, tui có 7 công ruộng, gạo đong từng lon, tụi nhỏ đi học mặc quần áo phèn, đứa lớn giữ đứa nhỏ”. Ông Danh Xem nghiệm ra một điều: “Vợ chồng tui đều ít học, nên cực cỡ nào cũng ráng cho tụi nói đến trường”.

Mị là con gái út, lúc nhỏ đi học phải lội bộ gần 4 cây số, khi lên học lớp 8 mới có chiếc xe đạp. Mị có học lực bình thường, nhưng được cái chịu khó. Ông Xem nói: “Nó không chịu bỏ học đâu, đi học đều lắm, nắng mưa cỡ nào cũng đi, bệnh cũng tới lớp”. Mị kể: “Tôi có ước mơ làm cô giáo từ nhỏ, học hết lớp 12 thì không thi đại học được, tại… nhà nghèo quá”.

Bà Lâm Thị Cẩm (mẹ ruột Mị) bộc bạch: “Nhà đông con quá, đứa nào có chí ăn học thì vợ chồng ráng lo, nhưng tới lúc Mị đi thi đại học thì "khô máu" rồi. Thấy tội nghiệp, nhưng biết làm sao”.

Ước mơ làm cô giáo không thành, Mị được các anh, chị ruột động viên làm công tác ấp. Mị hoà nhập với công tác cơ sở rất nhanh, xốc vác và không ngại khó khăn, chị thổ lộ: “Mới đầu tính làm để đỡ buồn, nhưng càng làm càng thấy công việc mình có ý nghĩa, có đóng góp, lại có điều kiện chăm sóc ba mẹ”.

Nhà Mị có 8 anh em thì 5 người tham gia công tác ở ấp và xã. Rồi cơ hội lại đến với Mị, Ðảng uỷ xã Khánh Hoà đưa chị đi học để tạo nguồn cán bộ. Mị hoàn thành lớp Trung cấp Luật và Trung cấp Hành chính.

Bà Cẩm nói về đứa con gái út của mình: “Mị ở nhà cũng phụ giúp trồng trọt, chăn nuôi, nhưng tôi và ba nó khuyên nên tập trung công tác. Xã có việc gì là nó đi cái rột liền hà. Thấy con vui, công tác tiến bộ thì nhà cũng mừng lắm”.

Hiện tại, Mị phụ trách mảng văn phòng ở Ðảng uỷ xã, kiêm Bí thư Chi đoàn cơ quan. Quá trình công tác năng nổ, tận tuỵ, Mị được đứng vào hàng ngũ của Ðảng năm 2008. Anh Ðó đánh giá: “Mị là cán bộ trung thực, có chí cầu tiến, gặp khó không ngại, luôn học hỏi để bản thân hoàn thiện hơn. Ðây là những yếu tố rất cần thiết với người cán bộ, đảng viên trong thời kỳ mới”.

Mị nói đang học năm cuối Ðại học Luật để kiến thức vững vàng hơn, hiểu biết nhiều hơn để phục vụ công tác, cống hiến cho địa phương. Từ cô gái nhỏ ngày ngày lặn lội đến trường làng, Mị giờ đã trở thành niềm tự hào của gia đình, tấm gương vượt khó được lãnh đạo và đồng nghiệp trân trọng, đó quả là một hành trình đẹp.

Học và làm theo Bác để bản thân tốt hơn

Năm 2012, Mị là một trong các đại biểu đoàn viên của Cà Mau ra thủ đô dự Ðại hội Ðoàn toàn quốc. Mị tâm sự: “Lần đầu ra thăm thủ đô, được viếng Lăng Bác, tôi bật khóc vì quá ngỡ ngàng, xúc động”.

Với Mị, từ Khánh Hoà ra tới thủ đô, bước những bước chân chầm chậm bên Bác kính yêu là một điều không thể tưởng tượng được. “Cảm giác ấy tôi không biết miêu tả sao cho chính xác, vào Lăng Bác mọi thứ trở nên yên tĩnh, trang nghiêm, thiêng liêng, thành kính. Trong đầu tôi lúc đó, những gì đã học, đã đọc và những hình ảnh tươi đẹp nhất về Bác cứ hiện ra”.

Trở về cơ quan, hình ảnh Bác, những khoảnh khắc ở thủ đô khiến Mị tin yêu hơn công việc mình đang làm, nỗ lực hơn nữa để bản thân ngày càng tiến bộ. Với Mị, việc học và làm theo Bác bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Chị cho biết: “Ở cơ quan, tôi và đồng nghiệp cùng nhau thực hiện đúng giờ giấc, quy định, làm hết việc chớ không hết giờ. Tiết kiệm văn phòng phẩm, điện nước, thường xuyên dọn dẹp, giữ gìn vệ sinh”.

Mị tập hợp anh em đoàn viên cùng nhau chăm chút cho không gian, cảnh quan cơ quan đẹp hơn, sạch hơn. Mọi phong trào, công tác chỗ nào Mị tham gia thì không khí sôi nổi, tươi mới lại được thổi bừng lên, vì vậy hiệu quả hết sức tích cực. Anh Ðó, người trực tiếp dìu dắt Mị từ những ngày đầu cũng phải ngạc nhiên vì nội lực mạnh mẽ của cô gái nhỏ: “Mị hoàn thành tốt nhiệm vụ, lại gương mẫu từ trong tác phong, hành động, lời ăn tiếng nói. Những cán bộ trẻ biết tự trọng, biết phấn đấu, sống có lý tưởng thì ở nơi đâu mà không cần”.

Danh Thị Mị là 1 trong 10 tập thể và cá nhân được Ban Tuyên giáo Tỉnh uỷ Cà Mau đề nghị Ban Tuyên giáo Trung ương tặng bằng khen về thành tích tiêu biểu trong học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Nhận nhiệm vụ công tác tại xã Khánh Hoà từ năm 2011, được kết nạp Ðảng ngày 10/11/2008, chuyển Ðảng chính thức ngày 10/11/2009. Là đại biểu đoàn viên của tỉnh Cà Mau dự Ðại hội Ðại biểu toàn quốc Ðoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh lần thứ X, năm 2012 tại Thủ đô Hà Nội. Ðược tặng Bằng khen của Ban Tuyên giáo Tỉnh uỷ về thành tích học tập và làm theo Bác.

Về nhà, Mị là đứa con gái “út cưng” của ông Danh Xem và bà Lâm Thị Cẩm. Mị phụ mẹ nuôi 3 con heo, 60 con gà, chăm tỉa hàng rào, cây kiểng cho ba. Chín Mị hô một tiếng, tụi cháu nhỏ ôm sổ, sách qua để “cô giáo hụt” dạy học. Mị chia sẻ: “Tôi mong đồng bào ai cũng ráng làm ăn, phấn đấu cho con cái học hành, nhà cửa sạch sẽ. Người Khmer nhiều nơi có đời sống phát triển, vậy thì ở Khánh Hoà mình cũng làm được thôi”.

Ông Danh Xem, một nông dân chính hiệu thì nói vui: “Nhà có 4 đảng viên, cán bộ rồi, cán bộ nói thì dân phải nghe thôi”. Cần kiệm, tích cực lao động, gia đình Mị giờ trở thành hình mẫu để bà con Khmer Khánh Hoà học hỏi.

Mị còn cho biết thêm: “Tôi còn mấy người anh ruột công tác, có anh làm công an viên xã, nhưng hễ ở đâu kêu làm mướn cũng đi. Ảnh nói, công việc kiếm tiền chân chính thì làm, cán bộ cũng phải đi làm để lo cho cuộc sống, miễn là hoàn thành công việc Nhà nước”.

Anh em bảo ban, cùng nhau góp sức cho địa phương, Mị thêm động lực để tiếp tục ước mơ bình dị, “góp một phần sức lực của mình vào sự phát triển của xã nói chung, của đồng bào Khmer Khánh Hoà nói riêng”. Trước nhà, ông Danh Xem có tỉa hàng rào bằng cây râm bụt, trồng mấy luống hoa trổ màu rực rỡ. Nhưng có lẽ với ông, cô con gái Út Mị mới là đoá hoa đẹp nhất - một màu hoa lạ ở đất xã Khánh Hoà

Bài và ảnh: Phạm Nguyên

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.