Mẹ ngồi lại với hoang tàn đổ nát. Lũ chồng lũ, mẹ thẫn thờ nhìn dòng nước mênh mông nhấn chìm mọi thứ. Thấp thoáng những nóc nhà trơ trọi, lâu lâu lại có người nhú lên như chờ đợi một niềm hy vọng mong manh. Ba giấu tiếng thở dài vào trong, vòng khói thuốc bâng khuâng trôi qua mắt người rưng rưng.

Người dân miền Trung dọn dẹp, dựng lại nhà cửa sau bão lũ. Ảnh minh họa: Internet
Ở giữa đỉnh lũ, tôi không thể nào nhìn thấy được con đường làng mỗi sáng lũ trẻ con trong làng khấp khởi đến trường. Những thân lúa mỏng manh vốn dĩ nương tựa vào nhau để đứng lên cũng chìm sâu trong nước, nhà cửa chẳng còn lại chút gì, chỉ có nỗi buồn vẫn hằn sâu trong mắt người.
Anh tôi trọ học xa nhà, cứ gọi về suốt từ lúc hay tin có bão đến khi bão tan. Những người con xa quê, khi nghe tin quê nhà có bão, ai cũng lo lắng đứng ngồi không yên. Cả đám bạn cùng quê ngồi lại với nhau thấp thỏm mong tin quê nhà…
Chiếc radio vẫn phát ra những con số, những diện tích, những thiệt hại văng vẳng bên tai người. Cả gia đình tôi ngồi co ro trong một góc mà nép vào đâu cũng thấy lạnh. Những chiếc bè chuối đã mục rữa, bị nước cuốn trôi đi mà lũ vẫn chưa rút, ba nhìn trời thở dài. Nghĩ, sao dân miền Trung mình khổ đến vậy. Những ngày lũ, người dân quê tôi dường như chỉ ăn để cầm cự qua ngày, chẳng có một bữa cơm nào mà không có nước mắt. Trời ít gió, ba chạy đò qua nhà hàng xóm bên cạnh chia cho vài gói mì, ít nước ngọt. Mọi người sẵn sàng chia sẻ với nhau và ai cũng trao cho nhau một niềm tin “nay mai lũ rút”. Đêm chập chờn, chẳng thể nào chợp mắt được. Không biết đến khi nào cuộc sống mới trở lại bình thường…
Hừng sáng, mọi người lại nhìn xuống mực nước dưới chân mình, xem nước đã rút đi chút nào? Và tay chân lóng ngóng khi thấy mây đen kéo về. Tôi đứng trong nhà nhìn những chiếc thuyền cứu trợ vượt qua mưa lũ đem vật dụng phát cho người dân. Tự dưng lúc đó, tôi thấy ấm lòng đến lạ. Ít ra, chúng tôi không bị lãng quên, cái nghĩa “đồng bào” đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày mưa lũ…
Nước rút, ba mẹ gầy dựng từ đổ nát. Tôi và mẹ tìm lại những thứ còn dùng được rửa sạch. Ba cào bùn ra khỏi nhà, đứa em tôi ngồi trên cái ghế ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. Lâu lâu mẹ lại thút thít, ba ngơi tay nhìn mẹ cười mà như khóc “còn tay còn chân thì sợ gì”. Mọi người trong thôn lại động viên nhau, vượt qua tiếp những ngày gian khó. Ba mẹ ăn vội chén cơm rồi lại tất bật với công việc dọn dẹp, đồng áng. Tôi đứng giữa ngổn ngang đất cát, chợt nhớ khoảng sân hoa vàng rực rỡ của mình. Sớm mai, nắng sẽ lại lên trên từng nếp nhà khói tỏa…
Huỳnh Thị Kim Cương

Truyền hình







Xem thêm bình luận