Thứ hai, 27-7-26 23:47:00
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Nhà báo tay ngang

Báo Cà Mau Hôm bữa, Nam Phong, Phó Tổng Biên tập Báo và Ðài Phát thanh - Truyền hình Cà Mau - bạn tắm sông thuở nhỏ của tôi, gửi Zalo bản chụp bài báo “Về một xí nghiệp đóng tàu” (Báo Minh Hải, thứ Năm, ngày 8/10/1987). Trời đất! Tìm đâu ra vậy? Ðó là “lễ vật chào sân” của tôi với Báo Minh Hải thuở tập tành viết báo.

Hè năm 1986, tôi được dự lớp bồi dưỡng viết báo 45 ngày, do Báo Minh Hải tổ chức, dành cho cộng tác viên ở các sở, ngành. Gần 40 năm rồi, không thể nhớ tất cả các chú, các anh từng đứng lớp, nhưng nhớ anh Tô Ðoàn Hùng giảng về những vấn đề lý luận báo chí, anh Biên Cương dạy viết tin, anh Dương Minh Long dạy viết gương, anh Phạm Phi Thường dạy viết phóng sự điều tra, anh Ðặng Anh Rô dạy chụp ảnh... Giấy chứng nhận “tốt nghiệp” thì có chữ ký của chú Bảy Minh - Nhà báo Phạm Văn Tri.

Trở thành “nhà báo tay ngang” và gắn kết với Báo Minh Hải (sau này là Báo Cà Mau và Báo Bạc Liêu) từ đó, dù bài vở tôi gởi cũng chẳng nhiều. Ban đầu chỉ là những mẩu tin ngắn, có ảnh minh hoạ, ví như tin về Hợp tác xã thủ công mỹ nghệ Quang Vinh, thị xã Bạc Liêu, bằng việc dệt thảm xơ dừa, mỗi tháng thu về 1.650 rúp; bài viết về một nữ sinh cấp ba ở thị trấn Thới Bình, học giỏi môn Văn và yêu nghề viết (Em mơ ước được viết về quê hương bằng tất cả tấm lòng); bài viết về bác Bảy Táng, một nhân tố điển hình của ngành Giao thông vận tải Minh Hải (Người trưởng bến tận tuỵ)... cho đến những bài viết gần đây, theo đề nghị của anh Nguyễn Chiến (bạn tôi, đã mất), bạn Nam Phong, bạn Ngô Thị Thuỳ Trâm, và tôi viết: Hãy đứng thẳng như tràm xanh đó, Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Võ An Khánh và kho tàng ký ức, Ký ức những dòng sông, Bà dì tôi, Về đâu những hạt phù sa...

 Ngộ một điều, dù là chú học trò cuối cấp ba hay U60 như hiện giờ, mỗi khi bài được đăng vẫn lâng lâng vui cả tuần, vẫn lọ mọ phô tô lưu bài, lưu báo, lưu file... Bài được biên tập, tôi đối chiếu, nhớ kỹ từng câu từng ý đã được toà soạn gia công, và thành thật xem đây là một cuộc bồi dưỡng nghiệp vụ viết bài cộng tác. Bài viết nào đã hứa, không ít bận cũng túi bụi “chạy đét-lai” (deadline) và không bao giờ dám sai hẹn. Gởi bài đi rồi còn đọc đi đọc lại, “bứt rứt” chỗ nào là ngẫm ngợi hàng buổi trời, hì hụi tìm cho ra từ nào “đắt” hơn, ý nào “sáng hơn”, cặm cụi tô đỏ chỗ sửa, gởi lại cho đầu mối của tờ báo. Bài không được đăng cũng buồn chớ, nhưng đó là “nỗi buồn tích cực”, để mày mò, nghiệm tới nghiệm lui, tìm cho ra nguyên nhân đặng “rút cọng dây kinh nghiệm” sâu sắc cho bài viết lần sau...

Ðâu mười mấy năm trước, được đề nghị viết một bài cho số báo xuân, trong niềm hoan hỉ vô biên, “thợ viết Y Lan” hì hụi cả tháng trời, bất kể ngày đêm... Bài gởi đi rồi, trông đứng trông ngồi đến ngày cận Tết, báo ra. Rất tiếc, bài viết không đạt. Chợt hiểu - một sản phẩm cộng tác với báo chí, dù chỉ là một tin vắn hay phóng sự dài hơi, người tạo nên sản phẩm ấy phải chắt chiu công sức, chăm chút và dành hết tâm huyết cho nó; không bao giờ được phép chủ quan, cẩu thả với bất cứ một con chữ, dấu câu nào...

Riết, trong tâm thế một “nhà báo tay ngang” tự thấy mình cũng hơi hơi nặng nợ với những con chữ, có vẻ tôi đã được dẫn dắt đi xa hơn niềm vui viết lách ban đầu khi nhận ra nghiệp viết đã vận vào mình từ lúc nào không rõ! Tròn hai chục năm làm công tác Ðoàn chuyên trách, đến công tác quản lý Nhà nước ở lĩnh vực văn hoá, thể thao và du lịch, rồi làm công tác tham mưu, giúp việc ở cơ quan văn phòng cấp uỷ, và gần chục năm nay là công việc của một đại biểu chuyên trách ở một cơ quan dân cử..., nghiệp viết hỗ trợ tôi rất nhiều trong thực thi công vụ; cho tôi tâm cảm, góc nhìn, cung cách phát hiện và tiếp cận vấn đề, quan sát sự việc theo mắt nhìn của người làm báo (dù chỉ là một “nhà báo tay ngang”)... Nghiệp viết không những cho tôi thoả niềm đam mê viết lách, mà còn là cách tôi buộc mình phải tự học. Học để mà viết, nếu không muốn “quê độ, quê cơ”... Có một năm, dịp 21/6, nhận được tin nhắn chúc mừng “Ngày nhà báo” từ người bạn học phổ thông, khỏi phải nói là “nhà báo tay ngang” - “thợ viết Y Lan” vui dường nào!

Nhóm học viên Lớp bồi dưỡng cộng tác viên của Báo Minh Hải, tháng 6/1986. (Nhà báo Ðặng Anh Rô đứng thứ hai, bên trái; tác giả đứng thứ nhất, bên trái). (Ảnh tư liệu, tác giả cung cấp)

Kỷ niệm 100 năm ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, tròn 50 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, cũng là thời điểm cả dân tộc đang trong cuộc chuyển mình đi vào kỷ nguyên mới. Cà Mau, Bạc Liêu sau gần 30 năm địa giới phân chia, địa danh không cùng chung tên gọi, giờ đang là lúc tiến đến rất gần thời khắc của một cuộc trùng phùng. Tôi thực bụng nghĩ rằng, nhà báo chuyên nghiệp cũng giống như bộ đội chủ lực, còn “nhà báo tay ngang” như du kích địa phương. Mà, dân tộc Việt Nam mình từng làm nên chiến thắng, giữ vững cơ đồ là nhờ vào chiến tranh Nhân dân và thế trận lòng dân. So sánh như này biết có khập khiễng và khiên cưỡng không: một tờ báo vừa cần một lực lượng nòng cốt chuyên nghiệp, được đào tạo bài bản, chính quy, với tổ chức chặt chẽ, phương tiện tác nghiệp phù hợp, kỷ luật tác nghiệp rõ ràng, lại cũng vừa nên có một mạng lưới “du kích thông tin” - những người có mặt ở những vị trí tác nghiệp và góc nhìn khác nhau trong các lĩnh vực và đời sống xã hội. Tuy không đeo thẻ nghề, không trong biên chế toà soạn, nhưng tự nguyện gắn mình vào hành trình những con chữ cùng những “bộ đội chủ lực” chính quy, tinh nhuệ, hiện đại, cùng vận hành theo tôn chỉ, mục đích của tờ báo, và là cánh tay nối dài của tờ báo đến các địa bàn, lĩnh vực và người dân; đây là lực lượng có “cách tác chiến” riêng, biết đâu, đôi khi có thể cũng sẽ có những bất ngờ nào đó, hiệu quả nào đó... Tất cả là để làm nên sự đa dạng trong lực lượng tác nghiệp báo chí và cuối cùng là chung tay tạo nên những sản phẩm báo chí mà xã hội đang thực sự cần đến.


“Trăm năm biết có duyên gì hay không?”! Bên thềm tết nghề của những người làm báo, tôi hạnh phúc được tản mạn ít dòng, góp tiếng nói của một “nhà báo tay ngang” yêu nghiệp viết, trong niềm hàm ơn tờ báo quê nhà.


Y Lan

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.