Thứ ba, 18-8-26 19:24:17
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Tấm lòng người mẹ

Báo Cà Mau (CMO) Bà Tư Phiến (Dư Thị Phiến, hiện ngụ Khóm 6, Phường 9, TP. Cà Mau) không phải là anh hùng, không có những huân chương chiến công, chỉ đơn thuần là người mẹ của 7 đứa con. Trong mắt mọi người bà chỉ là một người phụ nữ bình thường, nhưng với những đứa con trong gia đình, bà như một tấm gương sáng soi rọi cho mọi người.

Trong những năm lửa đạn, giặc càn tận rừng sâu, bà tay bồng tay bế, đến những năm vừa hoà bình, trong cuộc sống nghèo khó phải gồng mình nuôi con, bà chưa từng buông câu than vãn.

Thấm thoát gần nửa thế kỷ nhưng những ký ức về cuộc chiến tranh qua đi vẫn in sâu trong trí nhớ của bà, dù không nhớ rõ ngày tháng hay địa danh ngày ấy, nhưng hình ảnh về thời bom đạn, sự sống treo lơ lửng vẫn còn như mới hôm qua. Ngồi nghe câu chuyện hai lần mất con của bà Tư mới cảm thấy nỗi đau của người mẹ và tình thương con mãnh liệt biết dường nào.

Lần đầu khi bà nhận chuyển công tác từ y tá phụ trách chăm sóc sức khoẻ cán bộ Huyện uỷ Ngọc Hiển về Bệnh xá Dân quân những năm 1970, đoàn xuồng ba lá gồm 6 chiếc, bà cùng chồng tay dắt đứa con trai 7 tuổi bồng theo đứa con gái chưa tròn 2 tuổi, cùng mọi người vượt rừng sang căn cứ mới. Rủi thay, dọc đường biệt kích đánh úp cắt đuôi, bắn liên hồi, chưa kịp trở tay thì đứa con trai đã bị giặc bắn vào đầu, nào có kịp khóc than. Bà chỉ kịp ôm vội đứa con gái nhảy khỏi xuồng cùng chồng chạy khỏi tầm hoả lực, may thay lúc đó đồng đội cứu viện kịp. Sau loạt đạn AK, toán biệt kích hoảng quá nên bỏ đi.

Trở lại khu vây hãm của giặc để tìm xác con, mới biết tụi giặc đã quăng xác thằng nhỏ xuống trôi sông, chỉ nhặt được mảnh xương đầu gói ghém trong miếng khăn, mãi đến ngày hôm sau mới nghe tin xác con mình được người ta thương tình nhặt rồi đem về chôn gần kênh Xẻo Voi. Vì phải lo cho chồng bị thương sau đợt biệt kích bắn, nên việc nhìn mặt con lần cuối khi phủ lên nắm đất lạnh bà cũng chẳng thể làm.

Tính bà Tư làm thì nhiều, ăn lại ít, mà ngặt nỗi những món ngon, vật lạ bà lại không thích. Cơm nhà bà nấu cho các con ăn luôn là bữa thịnh soạn. Không phải là những món sơn hào hải vị, mà phải đủ các món canh, xào, mặn. Còn riêng bà cái mẻ cá kho khô bé tẹo, kho từ bữa trước đến bữa sau. Chỉ cần chan thêm nước canh với bà là đủ. 

Bụng bà nghĩ, ăn vầy là đã ngon hơn nhiều so với ngày chạy giặc rồi. Ngày đó thiếu thốn đủ điều. 

Minh hoạ: Phạm Hữu Huỳnh

Nhắc đến đoạn này, bà lại nhớ đến năm 1971, lần mất con thứ hai. Lần đó bà cùng người con gái 3 tuổi và người con trai vừa hạ sinh được hơn 1 tháng tuổi về thăm nhà chồng tận xứ U Minh. Có người đồng đội đi cùng hộ tống. Trên đường từ U Minh về Ngọc Hiển, trời chạng vạng tối, xuồng bà lại gặp toán biệt kích đang nhậu. Chúng bắt xuồng tấp vào. Giả vờ quay đầu xuồng chèo vào bờ, "đùng” bà ôm đứa con gái 3 tuổi lặn xuống sông, để đứa con nhỏ giấu trên xuồng. Tụi biệt kích bắn xối xả xuống sông, bà Tư trúng đạn vào tay trái, nhưng tay phải vẫn ôm siết đứa con gái nhỏ của mình. Bà bơi sâu vào mé trảng đước bìa rừng, chui vào hang cá cặp mé để núp sự truy sát của giặc.

Con nước đang lớn, trúng đạn mất máu, sức bà không bơi qua nổi bờ bên kia hơn mươi thước nên buộc phải chờ đến sáng nước rút bà mới có thể ôm con vượt sông. Trời sáng hửng, ngâm dưới dòng nước lạnh cả đêm, đứa con gái 3 tuổi của bà khóc: "Mẹ ơi con lạnh và đói quá”; “Mẹ ơi mẹ bị thương rồi kìa”. Cái giọng trong trẻo của cô con gái nhỏ lên ba khi thấy nước sông hoà máu. Không chỉ vết thương do đạn trên tay, mà bà còn bị băng huyết do mới sinh chỉ hơn một tháng. Ôm chặt con vào lòng, bà thều thào: “Mẹ biết rồi con, nhưng con đừng nói chuyện, tụi giặc nghe nó bắn mình chết”. Nước ròng, bà bồng con lội qua bên kia bờ băng rừng mà chạy, đói khát làm lả người nhưng bà không dừng bước. Vết thương đau đớn lúc đó không làm chân bà chùn lại, tất cả vì sự sống của đứa con.

Xa xa, bà thấy như có vùng cứ của quân mình, gồng sức lội đến nơi thì chỉ là một trạm quân ta bỏ hoang khi chuyển cứ điểm. Chẳng còn lại gì ngoài một số cột chèo hỏng, loay hoay tìm được chút nước ngọt đọng lại trong cái chén mẻ, mà nửa chén là sình đất, đút nước cho con uống đỡ. Đứa con gái nguầy nguậy: “Nước sao thối quá vậy mẹ?”. Bà Tư cố vỗ về con ráng uống cho đỡ cơn khát, vì trong cánh rừng ngập mặn, nước ngọt vô cùng hiếm. Đứa con hớp một hớp quay qua nói với bà: “Mẹ uống đi mẹ”. Bà lại tiếp tục vỗ về con: “Mẹ uống rồi, con uống đi”. Đút con ngụm nước còn đọng lại ít ỏi, bà tiếp tục bồng con đi vô định giữa rừng. Đi từ sáng đến chiều, đứa con lại khóc vì đói. Do mới sinh nên bầu ngực bà còn ít sữa, lấy chén mẻ nhặt được khi sáng, bà vắt được 2 mẻ sữa ít ỏi cho đứa con gái. Đứa con đói cả ngày hớp vài ngụm, xong lại đẩy cho bà, kêu bà uống cho đỡ đói. Nhưng bà vẫn vỗ về con uống hết những giọt sữa đó.

Trời mù tối, bà lại ẵm con lội xuống mé sông tiếp tục tìm hang cá để trốn, vì sợ biệt kích đi càn. Vừa xuống tới nước, cơn khát cùng cực khiến bà uống liền mấy ngụm nước mặn. Vừa uống vào không được bao lâu đã ói ngược ra hết. Trời tối hẳn, bà dùng tóc mình quơ muỗi cho con. Hai ngày hai đêm không ăn uống gì, phải ngâm mình dưới sông, bà Tư không còn chút sức lực. Trời lại hửng sáng, bà vẫn bồng con trên tay, những vết thương không còn cảm giác nữa. Dù sức cùng lực kiệt nhưng thần trí bà vẫn tỉnh táo, nghe từ xa có tiếng chèo xuồng, bà ngẫm chắc là người dân hoặc đồng đội đang tìm kiếm mình. Dùng chút sức còn lại bà hét lên: “Ai đó?”, mọi người nghe tiếng, biết là bà Tư nên vội chèo nhanh tới, lúc bấy giờ bà đã ngất đi rồi.

Về tới căn cứ, bà Tư mới hay tin người con trai của bà còn sống. Số là lúc đó người đồng chí đi cùng bà đã mạo hiểm tính mạng lặn ngược trở lại xuồng bồng đứa con trai của bà chạy về căn cứ trước. Kể đến đoạn này, đôi mắt bà nhoè đi. Bà khóc vì nỗi niềm khi không giữ được đứa con đầu lòng. Bà khóc khi quá khứ đã qua gần nửa thế kỷ rồi, mà như mới ngày hôm qua, nỗi sợ vì mình có thể mất con lần thứ hai.

Rồi lần lượt những đứa con sau ra đời, chiến tranh, giặc giã có phần bớt ác liệt hơn, nhưng cái nguy hiểm không làm bà e sợ. Vẫn một tay nuôi con, một tay làm y tá cứu chữa cho các chiến sĩ, đồng đội của bà. Khi hoà bình, vì 6 người con nhỏ, cần có người chăm sóc, dạy dỗ nên bà đành thôi công tác để lo việc nhà.

Người hiền lành, điềm đạm, dù tuổi đã gần 80, ở cái độ lẽ ra phải an hưởng, thì với bà Tư lại khác. Tình thương yêu bà dành cho các con như hoá thành sức mạnh trong bà để mỗi ngày luôn xắn quần xắn áo làm việc nhà, phụ con trông cháu… Đôi lúc lo sợ bà làm việc quá sức thì căn bệnh huyết áp tái phát, các con bà luôn cản ngăn. 

Nhưng bà Tư có bao giờ chịu nghỉ ngơi đâu, ai nói gì nói, bà làm cứ làm. Tính của bà là vậy. Sức bà còn làm được tới đâu thì làm, bởi tình thương của bà đối với con cháu vẫn đong đầy./.

Khánh Phương

Nâng cao nghiệp vụ công tác văn thư, lưu trữ

Sáng 11/8, Sở Nội vụ tỉnh Cà Mau phối hợp với Cục Văn thư và Lưu trữ Nhà nước khai mạc lớp tập huấn nghiệp vụ công tác văn thư, lưu trữ năm 2026.

Quy trình mới về tiếp nhận, giải quyết thủ tục hành chính trên môi trường điện tử

Quy trình tiếp nhận, giải quyết thủ tục hành chính (TTHC) trên môi trường điện tử vừa được chỉnh sửa theo quy định mới tại Nghị định số 310/2026/NĐ-CP của Chính phủ.

Một số quy định mới về thực hiện thủ tục hành chính theo cơ chế một cửa, một cửa liên thông

Chính phủ ban hành Nghị định 309/2026/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 118/2025/NĐ-CP về thực hiện thủ tục hành chính theo cơ chế một cửa, một cửa liên thông tại Bộ phận Một cửa và Cổng Dịch vụ công quốc gia, được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định số 367/2025/NĐ-CP.

Rút ngắn thời gian giải quyết thủ tục hành chính

Ðẩy mạnh cải cách hành chính, thời qua qua, xã Châu Thới chủ động rà soát từng nhóm thủ tục, xác định những nội dung có thể rút ngắn nhằm giảm thời gian giải quyết. Cùng với việc đẩy mạnh số hoá, xử lý hồ sơ trên môi trường điện tử và tăng cường phối hợp giữa các bộ phận, địa phương đặt mục tiêu không chỉ giải quyết hồ sơ đúng hạn mà còn giải quyết sớm khi đủ điều kiện.

Nâng cao chất lượng quản lý hộ tịch

Hơn 4 triệu dữ liệu được đồng bộ lên hệ thống dùng chung đã nâng cao hiệu quả quản lý hộ tịch trên địa bàn tỉnh, tạo cơ sở cho việc quản lý, khai thác và sử dụng dữ liệu hộ tịch trên môi trường điện tử. Với vai trò tham mưu cho UBND tỉnh, Sở Tư pháp kịp thời tháo gỡ khó khăn, vướng mắc trong quá trình tổ chức thực hiện quản lý hộ tịch. Tuy nhiên, điểm nghẽn về hạ tầng, kỹ năng nghiệp vụ và cơ chế phối hợp cần giải pháp để tháo gỡ.

Đẩy mạnh triển khai thủ tục hành chính của Đảng trên môi trường điện tử

Chiều 30/7, Văn phòng Trung ương Đảng tổ chức Hội nghị tập huấn toàn quốc triển khai giai đoạn 2 đối với 4 thủ tục hành chính của Đảng trên môi trường điện tử. Hội nghị được tổ chức theo hình thức trực tiếp kết hợp trực tuyến đến các tỉnh, thành phố trên cả nước.

Ưu tiên giải quyết thủ tục cho người có công

Những người có công với cách mạng đa phần đã lớn tuổi, việc đi lại, chuẩn bị giấy tờ hay tiếp cận các dịch vụ công trực tuyến là trở ngại không nhỏ. Tại các trung tâm phục vụ hành chính công ở cơ sở, người có công được ưu tiên hướng dẫn và giải quyết hồ sơ, để những chính sách tri ân không bị chậm bởi những rào cản thủ tục.

Ðơn giản hoá thủ tục liên quan đến đất đai

Ngày 20/7/2026, UBND tỉnh ban hành Quyết định số 162 quy định trình tự, thủ tục hành chính về đất đai trên địa bàn tỉnh. Quy định hướng đến giải quyết hồ sơ kịp thời, công khai, minh bạch, giảm thời gian, chi phí và tạo thuận lợi cho tổ chức, hộ gia đình, cá nhân.

Thứ Bảy phục vụ Nhân dân

Với tinh thần “vì Nhân dân phục vụ” và mục tiêu đưa dịch vụ công đến gần dân hơn, Xã Trần Phán triển khai mô hình “Điểm giải quyết thủ tục hành chính (TTHC) lưu động” vào thứ Bảy hằng tuần, nhằm hỗ trợ người dân vùng sâu, vùng xa tiết kiệm thời gian, chi phí đi lại, đồng thời nâng cao hiệu quả công tác cải cách hành chính tại cơ sở.

Kiểm tra công vụ đột xuất tại nhiều xã, phường

Chiều 23/7, Tổ kiểm tra công vụ và kỷ luật, kỷ cương hành chính tỉnh Cà Mau do Phó Giám đốc Sở Nội vụ Trần Yến Hoà làm tổ trưởng, đã đến kiểm tra đột xuất việc thực thi công vụ tại các xã, phường: Vĩnh Lợi, Hoà Bình, Bạc Liêu và Vĩnh Trạch.