ĐT: 0939.923988
Thứ tư, 16-4-25 21:50:47
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

HƯỚNG TỚI KỶ NIỆM 70 NĂM SỰ KIỆN TẬP KẾT RA BẮC (1954-2024)

Xúc động, tự hào 70 năm - ngày họp mặt

Báo Cà Mau Mong ngóng mấy năm trời, kể từ khi Thanh Hoá bắt tay xây tượng đài con tàu tập kết. Những học sinh miền Nam ngày ấy hẹn nhau trở về với Sầm Sơn - Thanh Hoá, nơi cất giữ những ngày đầu bước chân lên đất Bắc của mình. Rồi ngày lễ khánh thành tượng đài cũng diễn ra. Thanh Hoá rợp cờ hoa trên những nẻo đường dẫn về phố biển Sầm Sơn. Những chiếc ghe đánh bắt hải sản neo đậu tránh gió to sóng lớn những ngày ấy cũng đỏ rực sắc cờ.

Hai ngày lễ kỷ niệm trọng thể kết nối nhau để hơn 3.000 học sinh miền Nam ngày ấy có dịp trở về Thủ đô Hà Nội - nơi có Bác Hồ. Lễ kỷ niệm 70 năm Trường Học sinh miền Nam trên đất Bắc diễn ra ở Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Hà Nội) ngày 26/10 thì ngày 27/10 Thanh Hoá làm lễ khánh thành tượng đài con tàu tập kết ở Sầm Sơn.

Nói sao hết niềm vui, niềm xúc động khi chúng tôi bước vào cửa hội trường để dự lễ kỷ niệm 70 năm. Ở đó, mỗi đại biểu mang sẵn phù hiệu để vào hội trường. Ðến cửa hội trường, mỗi đại biểu được tặng một giỏ quà, trong đó đáng chú ý là lá cờ nhỏ có cán cầm để vẫy. Chưa ai biết để làm gì, lúc nào?!...

Nườm nượp, nườm nượp, hơn 3.000 con người lần lượt vào hội trường, phủ kín tầng trệt và trên lầu. Nghe ban tổ chức nói, ban đầu chỉ hơn 2.000 người từ các đoàn các tỉnh đăng ký, rồi con số cứ tăng lên, tăng lên. Thiếu phù hiệu, thiếu cờ, thiếu huy hiệu lưu niệm...

Tác giả (bên phải) tại Lễ kỷ niệm 70 năm Trường Học sinh miền Nam trên đất Bắc. Ảnh: TRƯƠNG QUỐC LÂM

Tác giả (bên phải) tại Lễ kỷ niệm 70 năm Trường Học sinh miền Nam trên đất Bắc. Ảnh: TRƯƠNG QUỐC LÂM

Buổi lễ diễn ra rất trật tự, rất nền nếp, rất trang nghiêm, rất xúc động và thành công rực rỡ. Bởi đó là buổi lễ của học sinh miền Nam - những người được đào tạo trong nền nếp kỷ luật quân đội và có trình độ văn hoá cao trong chiến lược đào tạo của Bác Hồ và Ðảng Cộng sản Việt Nam.

Bộ Công an đã tặng một chương trình chào mừng lễ thật xuất sắc. Gần 10 tiết mục hát về Bác, về Ðảng, về cuộc chiến đấu giải phóng miền Nam, thống nhất nước nhà. Xúc động nhất, nhiều nước mắt nhất là tiết mục kết chương trình văn nghệ với bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Hiểu rồi nhé, những lá cờ đại biểu được nhận từ cổng vào, được giơ cao, vẫy theo nhịp bài hát mà câu kết được láy đi láy lại nhiều lần như không muốn kết thúc, giữa biển cờ đỏ rực hội trường...

Không phải riêng tôi mà nhiều người đã khóc. Khóc nhớ Bác Hồ, biết ơn Bác Hồ, khóc nhớ và biết ơn chiến sĩ, đồng bào đã ngã xuống cho ngày thống nhất, cho chúng tôi có được ngày trở về, có được hôm nay.

Sáng 27/10, chúng tôi lên xe vào Thanh Hoá. Mưa và gió lắc rắc suốt dọc đường đi do ảnh hưởng bão. Chúng tôi ăn cơm dọc đường, đã có hơi hướng xứ Thanh: rau má trộn của một thời, cà pháo, mắm tôm. Sẵn người cháu ở Hà Nội tặng chai rượu, đoàn Cà Mau mở cụng ly để nhớ quê nhà.

Chiều Sầm Sơn vẫn mưa nhỏ, gió to, những lượn sóng vừa chồm lên rì rào bãi cát. Tôi dạo lang thang để hát với sóng, để khóc với sóng, để tìm tuổi 13 đậu lại bãi bờ này. Tôi đến bên tượng đài con tàu nhìn ngắm, chụp vài tấm hình lưu niệm. Các đoàn đại biểu về đây cũng như tôi, đến sớm với con tàu, vì lễ diễn ra vào buổi tối.

Tôi gặp nhiều bạn đồng nghiệp và nhiều nhất là học sinh Trường Nội trú Ðông Triều, nơi tôi đã dạy các em.

Ðêm lễ khánh thành tượng đài con tàu, mưa rất to. Người dự lễ mặc áo mưa, che dù, lễ vẫn cứ tiến hành. Thương các cháu biểu diễn văn nghệ chào mừng, bị mưa to gió lớn bay nón, tung áo, té lên té xuống vì trơn trượt, nhưng các cháu vẫn diễn. Lễ chỉ đậu lại một bài diễn văn của tỉnh và một ý kiến phát biểu của Trung ương.

Ðời sống của Nhân dân Thanh Hoá bây giờ đã khác xưa, so 70 năm về trước. Nhưng lòng người Thanh Hoá vẫn vậy: trân trọng, yêu thương, chu đáo khách đến nhà. Bữa cơm chiều ngày 27 đãi khách, có tới 10 món, rất sang, rất ngon. Lại dĩa rau má trộn gỏi như nhắc nhớ một thời, khiến lòng tôi rưng rưng nhớ.

Cảm ơn lãnh đạo tỉnh Cà Mau đã tạo cho tôi một chuyến đi thật nhiều ý nghĩa, ấm áp tình đời, một chuyến đi có một không hai, để tôi chiêm nghiệm nhiều lẽ trong đời. Cuộc đời là những chuyến đi, không có chuyến đi nào giống chuyến đi nào.

Chuyến đi ra dự lễ ở Hà Nội và về với Sầm Sơn đã dẫn dắt tôi ngược về tuổi nhỏ thật đáng nhớ và tự dặn lòng, đừng bao giờ quên./.

 

Đàm Thị Ngọc Thơ

 

Trang sử Cà Mau thời kháng chiến năm 1973

Sau Hiệp định Paris năm 1973, về mặt đấu tranh công khai, Ban Liên hợp quân sự 4 bên khu vực 4 (Quân khu 9), do đồng chí Hoàng Hà làm Trưởng ban, đồng chí Phạm Văn Liêm làm Phó ban, Tổ liên hợp Cà Mau do đồng chí Tống Kỳ Hiệp và đồng chí Trịnh Thành Kế phụ trách đã đấu tranh chống lại sự vi phạm Hiệp định của địch trong khu vực. Ta buộc địch công nhận vùng tự do của ta ở Cà Mau và đã thực hiện việc trao trả tù binh ở Kinh Ba, xã Quách Phẩm, huyện Ngọc Hiển (Tư Kháng), Ðầm Dơi ngày nay.

Về “Đất thép thành đồng”

Thiết thực các hoạt động chào mừng kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2025), kỷ niệm 94 năm Ngày thành lập Ðoàn TNCS Hồ Chí Minh (26/3/1931-26/3/2025), ngày 30/3, đồng chí Nguyễn Hồ Hải, Bí thư Tỉnh uỷ, cùng đoàn cán bộ Tỉnh đoàn đã có chuyến hành trình giáo dục truyền thống, về nguồn tại "Ðất thép thành đồng": Củ Chi - TP Hồ Chí Minh.

“Chùa Cộng sản” ở làng Thạnh Phú - Dấu xưa một thời

Trong hành trình tìm về quá khứ, có những việc tuy ngoài sách sử, nhưng lại đậm sâu trong ký ức nhiều người. Ðó cũng là câu chuyện về “chùa Cộng sản” ở làng Thạnh Phú, nay thuộc ấp Sở Tại, xã Thạnh Phú, huyện Cái Nước.

Những ngày tháng Ba của mùa Xuân đại thắng

Nửa thế kỷ đã qua kể từ mùa Xuân đại thắng 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, Bắc - Nam sum họp một nhà, đất nước thống nhất, kết thúc thắng lợi vẻ vang cuộc kháng chiến của dân tộc chống lại đế quốc sừng sỏ và bè lũ tay sai. Tháng 3/1975 là “đêm trước” của ngưỡng cửa chiến thắng. Cục diện chiến trường chuyển biến mau lẹ; không khí cách mạng dâng cao sục sôi; cùng với đó là sự lãnh đạo, chỉ đạo bằng tất cả ý chí, niềm tin, sức mạnh của Đảng ta, để toàn dân tộc cùng nhau kề vai chung sức, chớp lấy thời cơ, làm nên một chiến thắng vang dội, hào hùng, bất tử.

Thân thương hai tiếng Cà Mau

Cà Mau không chỉ là điểm cuối của đất nước, nơi ai cũng mong một lần được ghi dấu bước chân mình tại cột mốc toạ độ, mà còn là vùng đất để lại trong tim nhiều người những tình cảm khó quên.

Biệt khu Hải Yến - Bình Hưng - Lịch sử không thể lãng quên

Tôi đồng tình với ông Sáu Sơn (ông Ðỗ Văn Nghiệp, tác giả chủ trì đề tài nghiên cứu khoa học cấp tỉnh “Ðiều tra, sưu tầm chứng tích tội ác Mỹ - Nguỵ tại Biệt khu Hải Yến - Bình Hưng” cách đây 20 năm), rằng: “Khép lại quá khứ, không có nghĩa là lãng quên quá khứ. Bài học đúc kết từ quá khứ là bài học bằng xương máu, sẽ có nhiều bổ ích cho hiện tại và tương lai”.

Bến Dựa một lần về

Bến Dựa chỉ là một đoạn sông ngắn, hằng ngày cần mẫn làm người trung chuyển đưa nước lớn về ngã ba Cái Đuốc, ngọn Cái Ngay; tiễn nước ròng ra Cái Nháp, đổ ra ngã ba Tam Giang, xuôi về biển cả. Khu rừng bên bờ Đông Bến Dựa nơi cơ quan Huyện uỷ Tư Kháng (Đầm Dơi ngày nay), làng rừng Huỳnh Ngọc Điệp tồn tại.

Chiều Sài Gòn

Tựa bài viết “Chiều Sài Gòn” nghe như chơi vơi, rất xưa, bởi Sài Gòn - Gia Ðịnh đã có hơn 300 năm tuổi, thì đồng nghĩa cũng có hơn một triệu buổi chiều. Nhưng “Chiều Sài Gòn” tôi viết đây chỉ là chiều 30/4/1975, buổi chiều đầu tiên “Sài Gòn ơi ta đã về đây” như lời bài hát một thời có sức hút mạnh mẽ.

Huyền thoại biệt động thành Cà Mau

Thị xã Cà Mau những năm cuối thập niên 1950, dưới chế độ Mỹ - Diệm, không khí ngột ngạt bởi những cuộc càn quét, bắt bớ. Đám cảnh sát mật vụ, lính bảo an lùng sục khắp nơi, ráo riết truy lùng những người kháng chiến cũ, những người mà chúng nghi là "Việt cộng nằm vùng".

Thăm địa chỉ đỏ

Di tích Hồng Anh Thư Quán (số 43, đường Phạm Văn Ký, Phường 2, TP Cà Mau) là một trong những di tích lịch sử hiếm hoi ghi dấu chặng đường cách mạng của người Cà Mau trước năm 1930. Hồng Anh Thư Quán được công nhận Di tích lịch sử - văn hoá cấp Quốc gia ngày 4/8/1992.