Chủ nhật, 5-7-26 22:25:18
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

“Hít ke, cắn kẹo” thể hiện đẳng cấp ăn chơi của giới trẻ

Báo Cà Mau


Nhung nói với tôi rằng, thường “hít ke” thì không thể có mặt người lạ, vì khi đã ngấm thuốc họ không thể kiểm soát hành vi của bản thân, nên lo ngại với ánh nhìn tò mò, soi mói của người tỉnh táo. Còn một khi đã “bay” thì phải “tới bến” nếu không sẽ rất mệt, không khéo còn bị “gãy nhạc” - tức là làm cho “người bay” rơi vào trạng thái dễ bị ngáo ke. 
Đẳng cấp của “cắn kẹo” (thuốc lắc), “hít ke”?
Tôi và Nhung có duyên quen biết nhau qua người anh tên Tài cũng có “số” trong giới ăn chơi ở TP. Bạc Liêu nhưng do không thường liên lạc nên chúng tôi khá lâu không gặp. Tình cờ gặp lại Nhung khi tôi đang nhậu với tụi bạn tại một quán bar trên địa bàn TP. Bạc Liêu, lúc này Nhung đang là nhân viên tại đây. Sau lần gặp ấy, Nhung rủ tôi đi chơi cùng với nhóm bạn của cô. Mặc dù, sống ở TP. Bạc Liêu hơn 10 năm, nhưng lần đi chơi này thú thật tôi giống như kẻ nhà quê trước độ sành đời của Nhung và nhóm bạn. Sau khi ăn nhậu no say tại một quán ốc ở phường 2, chúng tôi vào quán bar nơi Nhung làm để “lắc” cho thoải mái. Bước vào bên trong, tiếng nhạc DJ chát chúa, inh ỏi, ánh đèn le lói… xung quanh thì nam thanh nữ tú đông nghẹt đang nhiệt tình nhảy múa theo điệu nhạc khiến tôi có phần hơi choáng vì không còn biết mình đang đứng ở vị trí nào trong quán bar đó. Đang miên man suy nghĩ, tôi bất chợt giật mình bởi giọng nói thật lớn của một thanh niên trong nhóm “mấy đứa cắn tạm một viên, lát nữa đi tăng hai mình vào “ke” nhe mấy muội”. Nghe lạ tai, nhưng tôi cũng khá quen với từ “ke” (ke-ta-min, tức “ma túy đá”). Thế rồi, anh ta móc trong túi quần ra một bọc nylon chứa những viên thuốc hình tròn đủ màu sắc và chia cho mỗi người trong nhóm một viên. Sợ tôi ngại với bạn bè nên Nhung quay sang nói nhỏ: “Anh cắn thử nửa viên cho biết cảm giác lạ, không sao đâu, vui lắm. Mới chơi cắn ít thôi chứ làm một viên như bọn em anh dễ bị “gãy” lắm”. Nói xong, mọi người ai cũng bỏ thuốc vào miệng, tôi cũng vờ cho vào miệng nhưng sau đó lại ném nó qua sau gáy mà không ai nhìn thấy. Không ngờ chỉ chưa đầy 15 phút đã thấy tác dụng của thuốc, mọi người ai cũng nhắm nghiền mắt lại và lắc lư, uốn éo theo điệu nhạc xập xình, tôi cũng giả vờ nhún nhảy để tránh sự phát hiện của mọi người. Cứ thế, cuộc vui kéo dài hơn 2 tiếng, nhìn đồng hồ, lúc này đã 12 giờ đêm, một người trong nhóm giơ tay ra hiệu rút và chúng tôi tiếp tục đi đến căn nhà thuê trọ của Hằng (bạn của Nhung) để tiếp tục cuộc vui. 

Thuốc lắc (trên) và ke bột (dưới). Ảnh: H.H


Căn phòng rộng chừng hơn 20m2, xung quanh trống trơn, chỉ có một tấm nệm lớn và vài cái gối nằm. Cô gái tên Châu (bạn của Nhung) lấy trong túi xách ra một gói nylon đựng chất bột màu trắng và tôi biết đó là “ke” mà mọi người từng nói tới. Sau đó, Châu đổ gói bột ra chiếc đĩa sứ, rồi dùng lửa nung nóng lên, một tay cầm đĩa, một tay Châu khéo léo dùng miếng nhựa trộn đều chất bột đó mà lát sau tôi mới biết đó là công đoạn “xào ke” của dân “bay”. Chưa đầy 5 phút, từng người một thay nhau hút trực tiếp bằng mũi qua chiếc ống hút nhựa. Thấy tôi chăm chú nhìn, Nhung bảo, “cắn kẹo” chỉ là mở đầu cuộc chơi mà thôi, còn “hít ke” mới thật sự phê và đẳng cấp. Vì “hít ke” qua mũi rất nhanh ngấm thuốc, chỉ cần vài phút là đã “lên mây”, trong khi với “kẹo” thì phải mất gần 15 phút mới ngấm được. 
Khi dân “bay” cùng  “lên mây”
Họ bảo với tôi “do anh là bạn Nhung nên tụi em mới tin tưởng cho anh ngồi đây chơi”, vì tôi không tham gia “bay” với nhóm, chứ đối với dân dính tới “ke”, “kẹo” lâu năm rồi thì cuộc chơi không bao giờ có mặt của người lạ. 
Vì khi thuốc đã ngấm, tất cả mọi người đều trong trạng thái mơ hồ, tưởng như mình đang lạc đến một thế giới nào đó thật huyền bí. Quan sát tôi mới thấy đúng là thật, cô bạn tên Hằng trong nhóm khi đã phê thuốc, cứ lắc lư đầu, mắt nhắm nghiền, miệng thì luôn nói “tao đang ở biển, nước mát, tắm đã quá tụi mày ơi!”. Tất cả họ như đang thấy không gian và cảnh tượng diễn ra rất thật ở trước mắt mình, họ đang không làm chủ được bản thân, mỗi người một hành động khác nhau. Thấy tôi có vẻ không quen và hơi căng thẳng, Nhung kêu tôi về trước, còn Nhung ở lại chơi cùng bạn bè. Đến trưa hôm sau tôi quay lại, trước mắt tôi là Nhung và cả nhóm bạn ai nấy đều phờ phạc, cặp mắt đờ đẫn, môi khô trắng bệch... khác hẳn với sự tươi tắn, lanh lẹ của ngày hôm qua. 
Chơi "ke" để thể hiện đẳng cấp?
Theo tìm hiểu, “ke” du nhập về Bạc Liêu khoảng hơn 2 năm trở lại đây, gồm hai loại: "ke" đá và "ke" bột. "Ke" đá nhìn bên ngoài màu trắng đục giống như đường phèn, còn "ke" bột thì nhìn giống như heroin. Độ phê mà “ke” mang lại gấp mấy lần so với “đá” và thuốc lắc, nên thời gian gần đây những dân chơi có tiền, nhất là các “tiểu thư, công tử” con nhà giàu đều đang “sốt” với nó và coi đó như một thứ… thần dược để ăn chơi thác loạn cùng bạn bè. Hiện tại, một viên thuốc lắc được bán với giá từ 250.000 - 600.000 đồng tùy theo mức độ nặng nhẹ; còn với “ke” thì đắt đỏ hơn. Theo Nhung, để có lượng “ke” đủ 6 - 7 người “bay” thì phải tốn trên 3 triệu đồng, những loại hàng này đều được mua qua trung gian từ những người quen biết đi TP. HCM mua về bán lại. 
Một khi đã đụng tới “ke” rồi thì các loại như: “đá”, “cỏ”, thuốc lắc... không còn độ kích thích người chơi. Điều đó cũng phần nào thể hiện đẳng cấp của dân chơi "ke" và thể hiện sức mạnh của loại “thần dược” được cho là mốt thời thượng này. Nhung tâm sự, từ khi cả nhóm dính đến “ke”, ai cũng thiếu nợ hơn chục triệu đồng. Không ai ăn học tới đâu, phải đi làm sớm, tiền kiếm được không nhiều nhưng mỗi lần chơi thì mỗi đứa phải bỏ ra vài trăm ngàn mới đủ độ “phê”. Nhiều lần chơi xong người mệt mỏi, uể oải muốn từ bỏ lắm, nhưng khi buồn chuyện bản thân và gia đình, bạn bè rủ rê thế là lại nhớ đến nó và lao vào. 
Trước khi chia tay về nhà, Nhung khều nhẹ vai tôi nói: “Tụi em khác anh, anh còn tương lai, đừng sa chân vào nó. Cuộc sống của tụi em không tốt đẹp gì rồi, đã lỡ sa chân vào thì tới đâu hay tới đó vậy, không gây hại cho ai là được rồi”. Lời nói của Nhung khiến lòng tôi như thắt lại, bởi nghĩ mà thương xót cho cuộc đời Nhung, chẳng biết con đường phía trước của cô ấy rồi sẽ về đâu?
(Tên các nhân vật trong bài viết đã được thay đổi)
H.H 

Đại tá Phạm Quang Chung, Trưởng Công an TP. Bạc Liêu, cho biết:“Thời gian qua, trên địa bàn TP. Bạc Liêu vẫn chưa phát hiện trường hợp nào mua bán hay sử dụng trái phép chất ma túy và ma túy tổng hợp. Trên 30% đối tượng nghiện ngập, sử dụng chất gây nghiện đã được đưa đi cai nghiện tại các cơ sở trung tập. Trên địa bàn chỉ tồn tại một số ít trường hợp mua bán, sử dụng ma túy tổng hợp nhỏ lẻ, lén lút, rất khó phát hiện. Thời gian tới, chúng tôi sẽ tăng cường tuần tra, kiểm soát không để trường hợp mua bán, sử dụng trái phép chất ma túy, ma túy tổng hợp nào xảy ra, nhất là ở đối tượng thanh thiếu niên. 

 

GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC - QUỐC GIA THỊNH VƯỢNG

Gia đình - Nơi yêu thương bắt đầu, nơi hạnh phúc được gìn giữ

Bảo tồn, khai thác và phát huy giá trị văn hoá dân gian cho phát triển du lịch

Trong Quy hoạch tổng thể Cà Mau đến năm 2030 và tầm nhìn đến 2050, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh đã xác định mục tiêu chiến lược và mang tính xuyên suốt chính là tập trung vào “bốn trụ cột” kinh tế đột phá gồm: Xây dựng hạ tầng từng bước đồng bộ, hiện đại, tạo động lực phát triển và liên kết vùng; đưa kinh tế biển trở thành ngành mũi nhọn; xây dựng nông nghiệp theo hướng sinh thái, hữu cơ, công nghệ cao; và cuối cùng là phát triển dịch vụ - du lịch xanh, bền vững, mang đậm bản sắc địa phương. Trong đó, “trụ cột” về du lịch sẽ trở thành ngành kinh tế quan trọng mang tính đa ngành, góp phần đưa Cà Mau trở thành tỉnh phát triển khá trong khu vực Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) và cả nước.

"Phim trường thiên nhiên": Cơ hội quảng bá du lịch, văn hoá Cà Mau

Những năm gần đây, Cà Mau liên tiếp xuất hiện trong nhiều dự án điện ảnh, truyền hình lớn. Từ những cánh rừng ngập mặn trải dài ở Năm Căn, vùng Ðất Mũi mênh mang sông nước đến Khu Di tích lịch sử quốc gia hòn Ðá Bạc đầy dấu ấn lịch sử... tất cả đang dần trở thành “phim trường tự nhiên” giàu tiềm năng của miền Tây Nam Bộ.

Nguyễn Ngọc Cung - Một đời vì cách mạng, một đời vì nghệ thuật

Nhà biên kịch Trịnh Thanh Vũ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, vui mừng báo tin, quyển sách “Nguyễn Ngọc Cung - Nghệ sĩ cách mạng tài ba” đã chính thức ra mắt công chúng. Tôi hiểu, niềm vui ấy với ông thật lớn, bởi đó là sản phẩm kết tinh từ biết bao công sức, tâm huyết và cả hành trình dài nỗ lực.

Công an Cà Mau đoạt giải B toàn đoàn tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng An ninh nhân dân

Xuất sắc đoạt giải B toàn đoàn và được Bộ Công an trao Cờ “Chương trình nghệ thuật tốt”, Đoàn Nghệ thuật quần chúng Công an tỉnh Cà Mau đã để lại dấu ấn đậm nét tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng lực lượng An ninh nhân dân năm 2026.

Ý nghĩa hoạt động ngoại khóa tại triển lãm “Hồi sinh những vùng đất chết”

Với chủ đề “Hồi sinh những vùng đất chết”, sáng 20/6, tại Di tích lịch sử - văn hóa Khu lưu niệm Nhạc sĩ Cao Văn Lầu, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp với Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cà Mau tổ chức hoạt động tham quan triển lãm và ngoại khóa dành cho cán bộ, chiến sĩ, dân quân tự vệ.

Ẩm thực Tết Đoan ngọ - nét đẹp giao thoa văn hoá

Trong tục cúng dịp Tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5 âm lịch) của người dân Nam Bộ, ngoài món bánh ú truyền thống còn có món bánh xèo và bánh bông lúa. Nét đẹp văn hoá dân gian này phản ánh sinh động sự giao thoa, đoàn kết của các dân tộc anh em.

Nghệ nhân Ưu tú Ðỗ Ngọc Ẩn - Còn đó một chữ tình

Nghe tin Nghệ nhân Ưu tú (NNƯT) Ðỗ Ngọc Ẩn, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, từ trần (ngày 10/6/2026), anh em giới văn nghệ sĩ trong tỉnh bày tỏ niềm tiếc thương trước sự ra đi đột ngột của ông. Căn bệnh hiểm nghèo chuyển biến bất ngờ, ông không kịp nói lời từ giã. Vậy là hết một kiếp tằm trọn đời vương tơ...

Chúc mừng Tết Đoan Ngọ (mùng 5/5 âm lịch)

Diệt sâu bọ - giữ gìn nét đẹp truyền thống Việt

Lời người cầm bút thép gửi thế hệ sau

Trên chặng đường 101 năm của nền Báo chí Cách mạng Việt Nam, biết bao thế hệ nhà báo đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp cầm bút, xây dựng nền tảng vững chắc cho nền báo chí cách mạng.