Thứ ba, 10-3-26 01:07:46
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Chén thuốc

Báo Cà Mau Chín Hột cầm chén thuốc, tay run lẩy bẩy. Thầy Hai nói, uống chén thuốc này xong, răng rụng, mắt mờ, chân tay quìu quặt, sau này ăn cơm còn khó huống hồ cầm súng. Kệ, miễn là không cầm súng bắn vào đồng đội của mình, đồng bào của mình, cái mạng này coi như bỏ. Ực một cái, Chín Hột đập bể luôn cái chén, ngồi thụp xuống gốc cây dừa mé sau chòi nhà.

Chín Hột cầm chén thuốc, tay run lẩy bẩy. Thầy Hai nói, uống chén thuốc này xong, răng rụng, mắt mờ, chân tay quìu quặt, sau này ăn cơm còn khó huống hồ cầm súng. Kệ, miễn là không cầm súng bắn vào đồng đội của mình, đồng bào của mình, cái mạng này coi như bỏ. Ực một cái, Chín Hột đập bể luôn cái chén, ngồi thụp xuống gốc cây dừa mé sau chòi nhà.

Rồi chiến tranh đi qua, trong lý lịch của ông Chín có ghi rõ giai đoạn làm lính nguỵ, không gây nợ máu. Chưa đầy chục chữ mà thằng con trai duy nhất của ông “ba chìm bảy nổi” đến tận bây giờ. Lúc sầu đời, nó về nhậu với ông rồi nói, “cán bộ trơn” như con làm hết đời cũng tới vậy thôi ba. Ông Chín ngẫm nghĩ về cái thân còm cõi của mình, nhìn thằng con thất thểu mà chạnh lòng.

Minh hoạ: HOÀNG VŨ

Năm Mậu Thân, ông Chín cùng Ba Rèn được một ký giả chiến trường người Nhật chụp cho một bôi ảnh để gọi là kỷ niệm. Ba Rèn hy sinh sau bức ảnh 3 ngày, còn mình ên ông Chín sống dai dẳng, èo uột tới bây giờ. Chín Hột khi đó mới hoạt động ở ấp, tụi giặc đổ quân lùa thanh niên đi lính, Chín Hột chạy không kịp nên mặc quần tà lỏn bị hất lên trực thăng đem đi. Hành quân đâu hai ba lượt gì đó, thấy Chín Hột có vẻ “nguy hiểm”, tụi giặc gom thành một nhóm riêng có “giám sát đặc biệt”. Một buổi sáng đẹp trời, Chín Hột bỏ chạy, vô tuốt miệt U Minh gặp thầy Hai xin chén thuốc. Ði lính có nhiêu đó, chén thuốc có chút xíu, đời ông coi như xong, vậy mà đau nhất là còn liên luỵ tới thằng con ông.

Một bữa, Sáu Tánh, bí thư chi bộ ấp tạt vô hỏi ông:

- Hồi đó chú Chín có gây nợ máu gì không, đi lính bao lâu, lý lịch xác minh cho thằng em giờ khó khăn quá.

- Tao vậy đây mà nợ máu, ác ôn gì mầy.

- Rồi, để tụi con xác minh tiếp.

- Cả chục năm rồi xác minh nữa hả…

Khi tất cả coi như bế tắc, đột ngột thằng con ông về báo tin được đứng vào hàng ngũ của Ðảng, điều mà cả cuộc đời ông chưa làm được. Nghe tin này, ông quày quả thắp nhang trên bàn thờ Bác Hồ, bàn thờ tổ tiên, thấy rằng mình sống không thẹn với lòng thì cuối cùng sẽ có được kết quả tốt. Giờ mắt mờ hơn, tay chân yếu hơn, thân thể hom hem, ông nghĩ đến cái vị chát lợ, tanh rình của chén thuốc năm nào. Thấy vậy mà đã cứu sống cả đời ông, đời con ông.

Bữa liên hoan, bí thư chi bộ ấp có lại, nói rằng chủ trương của Ðảng có nhiều thay đổi, Ðảng luôn ghi nhận cống hiến, nỗ lực của mọi quần chúng ưu tú, nhà ông Chín may mắn có được người con kiên trì, bền bỉ và được đứng vào hàng ngũ của Ðảng là xứng đáng. Riêng phần ông, không vì quá khứ mà tự ti, lệch hướng. Ông Chín nghĩ, xưa giờ ông không tự ti gì cả. Thân hình lực điền vì chén thuốc mà ra hom hem như bệnh lao, cái “quá khứ” đâu mấy mươi ngày ông luôn kháng cự và cuối cùng là bỏ trốn. Trốn rồi nó vẫn đeo đẵng mấy chục năm và nếu không có gì thay đổi là sẽ cả cuộc đời. Bữa liên hoan này ông mừng cho con, mừng cho mình vì trong đời không cầm súng bắn vào đồng bào, đồng đội của mình.

Bữa nọ, nhiếp ảnh gia người Nhật chụp tấm hình khi xưa có tìm tới ông, thấy người Nhật theo năm tháng không mấy thay đổi, còn ông thì già quá thể. Người Nhật lớn hơn ông đâu 10 tuổi mà nhìn vẫn trẻ. Người Nhật nói trở lại để tìm kiếm những ký ức về chiến tranh. Nhìn ông Chín, nhìn tấm hình, hỏi đi hỏi lại có phải đúng người không, ông Chín gật đầu hờ hững. Ông chỉ Ba Rèn nói hy sinh rồi. Giặc bắt đập đầu, nhận nước, mổ bụng, được công nhận liệt sĩ.

Không vợ, không con, bàn thờ không có hình ảnh chi cả. Người Nhật vội vàng đem tấm hình qua nhà Ba Rèn, lấy hình đó cho thằng cháu gọi bằng ông chú thờ. Mở tiệc như làm đám ma lần nữa, bù lại hồi xưa chỉ mấy tấm ván tạp, đôi chiếu mang theo. Người Nhật mời ông Chín ly rượu, ông Chín nói giờ uống thuốc Nam được chớ uống rượu không nổi. Thằng cháu thờ Ba Rèn cầm lấy ly nuốt cái ực, nước mắt lưng tròng, nó đâu biết Ba Rèn ra sao, mà thiệt ngộ nhìn nó lúc này giống Ba Rèn như đúc.

Thằng con về nói được thăng chức, ông mừng cho nó, nhưng ngó bộ nó xông xênh, ăn nói mạnh mồm mạnh miệng hơn trước. Nghe vợ nó lằng nhằng đi sớm về khuya, nghe đồn có mèo có phở ở ngoài đường. Ông nói, vinh dự đứng vào hàng ngũ của Ðảng, con làm gì cũng xứng đáng nghen. Nó dạ ừ bâng quơ rồi lao đi như thiêu thân. Nó nói ba lo uống thuốc đi, lo chi mấy chuyện đó. Ðùng một cái, vợ nó đánh ghen, nó bị bắt tại trận. Tổ chức xử lý. Còn ông thì đôi mắt mù hẳn. Một bữa, nó quảy ba lô về nói ở luôn làm ruộng với ông. Ông nói, vườn phía sau tính luôn chỗ nằm của má mầy được ba công, mầy làm gì thì làm. Ông hỏi nó, cháu ông đâu, nó nói mẹ nó nuôi, nó làm ruộng cấp dưỡng. Ông thở dài, mầy nuôi mầy không nổi còn nuôi ai. Nó chậc lưỡi, sướng có chút xíu mà “banh ta long” hết.

Bữa bí thư chi bộ ấp ghé lại, ông Chín kêu thằng con làm gà mời nhậu. Anh hỏi ông không uống thuốc nữa sao mà uống rượu. Ông nhướng mắt, thuốc cũng uống rồi, thuốc làm mình bệnh, thuốc chữa bệnh, thôi thì bỏ hết để uống rượu coi có khác không. Anh bí thư quay qua thằng con, nói chú làm trên tỉnh quen rồi về mần ruộng chắc khó chịu lắm hả, bây giờ tui tính chú tiếp anh em công tác ở địa phương, mình cống hiến thì nhiều cách lắm. Vậy là từ bữa đó, thằng con ông đi tối ngày, nó nói, ngẫm ra làm cán bộ cơ sở cực thiệt.

Bẵng đi mấy năm, một lần nữa nó thông báo sẽ tổ chức liên hoan kết nạp lại. Lần này phức tạp hơn nhưng nó đã chín chắn hơn. Ông lại lật đật khấn vái tổ tiên, thành kính trước di ảnh của Bác, mong rằng thằng con biết đâu là đường tối, đường sáng để đi. Ðùng một cái, vợ thằng con trở về mặt mày tiu nghỉu, rủ thằng con về lại sống chung, ở đâu cũng được, miễn có cái chòi và ba trái tim. Thằng cháu của ông đi học, hứa với ông nội sau này làm bác sĩ chữa bệnh mù mắt, kiếm thuốc uống cho ông mập lên. Ông Chính lại lọ mọ nấu thuốc Nam uống.

Thằng con dần dần được cất nhắc lên vị trí chủ chốt của xã, được Nhân dân tín nhiệm. Nó làm đâu trúng đó, 3 công đất của ông đẻ ra được gần 30 công. Con dâu thành phố của ông nuôi heo mau lớn, cháu nội ông học giỏi giấy khen đều đều. Tuy nhiên, ông cảm thấy trong người mình có điều bất ổn. Ông kêu thằng con lại, nhắn nó nhớ lấy bài học trước đây, tiếp tục sống, lao động, cống hiến như thời gian qua, yêu thương vợ con. Nó bưng chén thuốc cho ông, ông không bưng nổi, cố hé miệng, nhưng thuốc cứ trào lên mũi, lên mắt. Ông khó thở và sau đó thấy một vùng sáng bừng lên phía trước. Thằng con lỡ tay làm rớt bể cái chén, nó ôm ghì lấy người cha còm cõi, mù loà, những giọt nước mắt lăn dài trên má, chảy sâu tận trong tim…

Truyện ngắn của Phạm Quốc Rin

Sinh động, hấp dẫn giờ học di sản văn hoá

Ngày 28/2, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp với Trường THPT Hiệp Thành tổ chức chương trình ngoại khoá giáo dục văn hoá địa phương và ra mắt Câu lạc bộ “Du lịch xuyên Việt” tại Khu lưu niệm Nghệ thuật đờn ca tài tử Nam bộ và nhạc sĩ Cao Văn Lầu.

Phúc khảo chương trình nghệ thuật tuyên truyền bầu cử

Ngày 28/2, Hội đồng nghệ thuật Nhà hát Cao Văn Lầu phúc khảo chương trình nghệ thuật tổng hợp tuyên truyền bầu cử đại biểu Quốc hội khoá XVI và bầu cử HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031.

Miền quê giàu bản sắc văn hoá

Nép mình bên dòng kênh xáng Cà Mau - Bạc Liêu, nằm ngay phía Nam Quốc lộ 1, xã Vĩnh Mỹ A xưa (nay là xã Hoà Bình) hiện lên như bức tranh đẹp về tinh thần đoàn kết dân tộc và tôn giáo. Ðây không chỉ là vùng đất trù phú với những đầm tôm công nghiệp hiện đại mà còn là nơi giao thoa của nhiều nền văn hoá, tôn giáo và tinh thần hiếu học hiếm thấy.

Nâng niu từng khoảnh khắc

Xuất phát từ sở thích cá nhân, vốn ưa khám phá những miền đất mới và lưu lại phong cảnh thiên nhiên, nét độc đáo về văn hoá, sinh hoạt của người dân bản địa, cách đây 5 năm, chị Ðỗ Thị Thuận tìm đến lớp nhiếp ảnh nghệ thuật DLA tại Cung Văn hoá lao động hữu nghị Việt - Xô. Nhờ sự hướng dẫn tận tình của giảng viên, cùng quá trình rèn luyện nghiêm túc, chị dần đam mê và bén duyên với bộ môn nghệ thuật của ánh sáng này.

Sôi nổi các hoạt động nghệ thuật tuyên truyền bầu cử

Trung tâm Văn hoá tỉnh Cà Mau tích cực tuyên truyền, cổ động trực quan và tổ chức các hoạt động văn hoá, văn nghệ nhằm nâng cao nhận thức của người dân về ý nghĩa, tầm quan trọng của công tác bầu cử.

Nghệ sĩ Ưu tú Huỳnh Hảnh - Một đời tằm nhả tơ vàng

Mùng 4 tết Bính Ngọ 2026, Nghệ sĩ Ưu tú Huỳnh Hảnh nhẹ nhàng về miền mây trắng. Túi hành trang “đời - nghề - người” từ nay đành xếp lại, chỉ còn đó một miền nhớ vô bờ. Nhớ về ông - cây đại thụ của nền nghệ thuật sân khấu miền Tây Nam Bộ, với những dòng mực thắm lấp lánh ôm trọn một khối tình trải rộng, cương trực, hào sảng của người nghệ sĩ tài danh.

Chúc Tết Nguyên tiêu đồng bào người Hoa

Sáng 25/2 (mùng 9 tháng Giêng), đoàn công tác Tỉnh uỷ - HĐND - UBND - Uỷ ban MTTQ Việt Nam tỉnh Cà Mau do ông Lương Văn Pho, Phó Giám đốc Sở Dân tộc và Tôn giáo, làm trưởng đoàn đến thăm, chúc Tết Nguyên tiêu đồng bào người Hoa, tại Miếu Bà Thiên Hậu (phường An Xuyên).

Ngày mới căn cứ Cái Chanh

Về xã Ninh Thạnh Lợi - vùng quê có Di tích Lịch sử quốc gia đặc biệt Căn cứ Cái Chanh, nơi lưu dấu những năm tháng hào hùng của cha anh trong cuộc đấu tranh bảo vệ quê hương, chúng ta dễ dàng cảm nhận sức sống mới đang lan toả khắp các ngõ xóm. Nhà lầu, xe hơi không còn là hình ảnh riêng của phố thị rộn ràng mà đã hiện diện ở vùng quê này, minh chứng cho sự đổi thay, vươn lên mạnh mẽ của vùng đất giàu truyền thống cách mạng này.

Sắc màu lễ hội

Vùng đất Chín Rồng không chỉ trù phú bởi phù sa mà còn cuốn hút bởi bức tranh văn hoá đa dạng, trong đó, hệ thống lễ hội của đồng bào Khmer là một trong những mảng màu rực rỡ và độc đáo. Trải dài theo thời gian với biết bao thay đổi, các lễ hội này chính là "bảo tàng sống" lưu giữ hồn cốt dân tộc.

Nét đẹp tục xin chữ, cho chữ đầu Xuân: Lan toả tinh thần “Quốc học”

Tục xin chữ đầu năm là biểu hiện của truyền thống hiếu học, tinh thần trân trọng chữ nghĩa và là sợi dây kết nối giữa lịch sử văn hoá, văn hiến dân tộc với đời sống đương đại.