Thứ sáu, 13-2-26 23:20:39
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Đi qua cuộc chờ

Báo Cà Mau

Chiều nhập nhằng. Chiếc tàu đò cập lại bến sông. Đứa trẻ nhỏ lon ton chạy từ dưới bến lên nhà cất tiếng gọi: “Nội ơi. Con về rồi!”.

Ngoại ôm thằng nhỏ vào lòng. Dẫu chẳng phải máu mủ ruột rà, ngoại cũng chẳng nhìn rõ được mặt mũi thằng nhỏ ra thế nào, nhưng nó là niềm an ủi của ngoại. Cho nên ngoại thương nó như cháu ruột của mình. Có lúc ngoại bị lẫn chẳng còn nhớ ai. Nhưng ngoại vẫn ôm nó vào lòng, vỗ về đung đưa theo câu hát. Cậu Út mất gần 20 năm, dì Sáu mới đi lấy chồng. Ngày dì Sáu chưa lấy chồng, má tôi vẫn thường nói với dì Sáu: “Tuổi xuân con gái ngắn ngủi lắm. Đừng chờ nữa. Thằng Út thấy em vậy, nó cũng không an nghỉ được đâu”.
Dì lấy chồng xa với người đàn ông có một đời vợ. Trước hôm rước dâu, dì Sáu vẫn nắm bàn tay của ngoại, giọt nước mắt ấm nóng chảy tràn làm nhòa đi mọi thứ xung quanh. Từng tiếng nói như đứt quãng của dì Sáu cứ vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch: “Con mãi là con dâu của má”.
Cho nên dăm ba tháng, dì Sáu và thằng con nhỏ lại về thăm ngoại. Thằng nhỏ thì cứ ríu ra ríu rít quanh ngoại. Nhiều lần dì Sáu đứng nhìn di ảnh của cậu Út thật lâu, đứng đến khi nào thằng nhỏ lay lay gọi mẹ, dì Sáu mới thôi không nhìn nữa. Đốt cho cậu nén nhang, rồi dì cùng mẹ tôi nấu mâm cơm cúng cậu. Chẳng biết cậu hy sinh vào ngày nào, giờ nào, nên má đành chọn ngày tiễn cậu ra chiến trường để làm đám giỗ cậu.


***
Mẹ con dì Sáu về. Ngoại ngồi lặng lẽ bên song cửa. Từng cơn gió rít vào từng thớ thịt. Lạnh buốt. Tấm ảnh trên tay trôi theo lời ru rưng rức. Ngoại vẫn chờ cậu Út trở về sum họp. Nhưng không biết bao lần những buổi chiều buồn cứ đi qua cuộc đời ngoại. Mà cậu thì vẫn bặt vô âm tín. Cậu đã ở lại đâu đó trên đoạn đường hành quân xa ngái. Cậu hóa thành bất tử, mãi mãi với tuổi 20 căng tràn sức trẻ, với giấc mơ ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Cậu sẽ trở về lợp lại cho ngoại một mái nhà tranh, sửa cái cửa bị sút bản lề, cho ngoại một đứa cháu để ẵm bồng. Cho người thương khỏi chờ, khỏi đợi. Nhưng ngày cả trời miền Nam rợp cờ chiến thắng, ngoại chen vào dòng người đổ xô trở về. Ngoại gọi lạc cả giọng vẫn không tìm được cậu. Ngoại gục xuống bên đường. Nước mắt ngoại không còn vì những cuộc chia ly. Đôi mắt ngoại dần chìm trong bóng tối. Với những bóng người cứ nhạt dần nhưng hình ảnh của chồng và đứa con trai Út cứ lớn dần lên trong lòng ngoại, như chưa từng có sự đứt đoạn nào.
Má kể, có những đêm mưa tầm tã, ngoại một mình dò dẫm trong đêm đi tìm cậu Út. Mặc màn đêm đặc quánh, mặc gió giông, mặc đôi mắt không còn thấy được gì, dù chỉ là một vệt sáng nhỏ nhoi. Ngoại vẫn bước đi trong bóng đen, tiếng gọi con da diết cả một góc trời quê. Từng tháng năm qua không thể xóa nhòa vết thương trong lòng ngoại. Má cố gắng bù đắp bao nhiêu thì lời hứa một ngày trở về của cậu vẫn âm thầm đi qua đời ngoại. Kho nồi cá lóc, má không dám kho ngon. Má sợ ngoại lại nhắc, mình ăn ngon vầy, hổng biết lúc ở đâu đó nó có ăn được như vầy không. Đêm giao thừa má không dám nhắc cho ngoại biết, má sợ ngoại sụt sùi nhớ ra thêm một năm nữa cậu Út không về. Má nuốt nước mắt, chặt cây ổi già mà ông ngoại trồng hồi còn sống đi, chỉ vì mùa ổi chín nào ngoại cũng nhắc: “Út ơi! Ổi chín rồi con”.
 “Út ơi…”. Bên chiếc võng ngày nào, ngoại ngồi ru lại từng giấc mơ ngày xưa. Hồi còn bé, ngoại vẫn ru tôi ngủ và kể cho tôi nghe về những lần tiễn ông ngoại, cậu Út ra chiến trường. Ngày ông ngoại không về hoa nở trắng cả một triền sông. Cậu Út xếp lại bút nghiên. Gác lại mối tình cậu chưa kịp cầm tay. Chỉ có ánh mắt thôi cũng đủ chờ nhau đến cả đời. Cầm tờ giấy báo tử của ông ngoại trên tay. Cậu đi để trả thù nhà, đòi nợ máu của non sông. Ngoại nuốt nước mắt vào trong, từng cái vẫy tay cứ mờ dần và trôi vào hun hút. Đôi tay ngoại cứ rời những người thân yêu của mình. Trong chới với và đơn lạnh. Ngày cậu đi, ngoại bơi xuồng chở cậu ra thị xã. Nhịp chèo của má như nặng nề thêm. Cậu dúi vào tay ngoại cây lược mù u, cậu tự tay làm tặng ngoại. Cậu hôn lên tóc ngoại, cậu muốn ngửi hương bồ kết nồng nàn trên tóc ngoại. Đâu ai biết được rằng đó là lần cuối cùng cậu được vùi vào mái tóc bông lau của ngoại, được chạm từng đốt chai sần trên đôi tay ngoại. 
***
Đêm về trong hoang hoải nhớ thương. Má cời lên bếp lửa. Gian nhà vắng, từng ánh lửa soi trên đôi mắt đầy dấu chân chim của má. Tôi gối đầu vào lòng má. 
Ngoài mé sông, từng ngọn gió đuổi dồn trên hàng cây đứng tuổi, tiếng gió lay xạc xào bờ lá. Ngoại lại thẫn thờ.
“Bây về với má đó hả, Út ơi…”.
Nguyễn Chí Ngoan 

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.