Thứ sáu, 13-2-26 20:57:47
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Gửi lại thanh xuân

Báo Cà Mau

Tôi bước ra từ phòng thi THPT quốc gia, trời đã 11 giờ trưa và nắng đổ vàng trên đỉnh đầu. Cái nóng mùa hè như muốn thiêu đốt bất cứ ai đang bước ngoài đường. Tôi mặc vội chiếc áo khoác rồi đạp xe về nhà.

Vẫn là con đường nhựa gồ ghề quen thuộc, nhưng hôm nay tôi lại cảm thấy buồn đến lạ. Không phải vì tôi làm bài thi không tốt, mà vì đây là bài thi cuối cùng của thời học sinh đầy ngọt ngào và mộng mơ. Qua ngày hôm nay, tôi sẽ phải rời mái trường thân yêu gắn bó suốt ba năm áo trắng, sẽ chia tay thầy cô, bạn bè để tiến vào một trang mới của cuộc đời, mà ở đó chắc hẳn sẽ không còn tiếng cười giòn tan thơ ngây nữa.

Tôi đạp xe thật chậm, bởi muốn níu kéo chút gì mong manh, sắp tan vỡ. Hy vọng thời gian kéo dài ra hơn - dẫu biết là chuyện không thể, song người ta vẫn luôn hằng khao khát, nhất là khi đứng trước một sự chia ly nào đó. Tôi thầm nghĩ vạn vật phải chăng đều có linh hồn? Nắng đã rất buồn khi màn đêm buông xuống. Và khi ngày mới bắt đầu, nắng sống trọn vòng đời của nó, để xứng đáng với sự tái sinh sau một đêm dài. Trong ánh nắng có sự “hết mình”, đồng thời cũng có chút lo sợ, hoài nghi. Còn hạt bụi đường kia thì thật mong manh xiết bao! Số phận vô định, theo cơn gió mà cố bám víu vào chiếc lá bên đường, tìm kiếm sự thấu hiểu, sẻ chia. Tận sâu bên trong, dường như mỗi cảnh vật đều ẩn giấu một nỗi buồn mênh mang nào đó. Chỉ là người ta có phát hiện ra nỗi buồn ấy hay không mà thôi! Bấy giờ, tôi mới thấm thía câu thơ của đại thi hào Nguyễn Du: “Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu/ Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.
Người ta thường nói tuổi học trò là lứa tuổi khó quên nhất trong ký ức của mỗi con người. Và khoảng thời gian đẹp đẽ nhất, hoàn hảo nhất là những năm tháng phổ thông, thời mà các bạn nữ hay giận hờn vu vơ, những bạn nam tinh nghịch thường hay chọc phá, làm phiền lòng thầy cô, bạn bè. Trong ba năm phổ thông đầy mộng mơ ấy, tôi được sống với giấc mơ đời mình.
Chia tay lớp 12, tôi mới thấy rõ những mâu thuẫn trong tâm lý con người. Trước đây, vào những giờ học trên lớp, tôi hay không tập trung nghe thầy cô giảng bài, lâu lâu lại nhìn đồng hồ rồi than thở: “Sao lâu hết tiết thế nhỉ”. Có những ngày rủ nhau trốn học, qua công viên ngồi quán vỉa hè, và “tám” đủ thứ chuyện trên đời. Khi tụ tập với đám bạn, chúng tôi, ai cũng hỏi “Bao giờ mới được ra khỏi trường đây?”, rồi háo hức chờ đến ngày tốt nghiệp, để được hân hoan trong thời khắc “thoát khỏi địa ngục trần gian với ba điểm thẳng hàng là nhà - lớp học - chỗ học thêm đầy nhạt nhẽo”. Còn bây giờ, khi thời gian chỉ còn tính bằng khoảnh khắc, tôi lại không muốn được ra trường chút nào cả. Bởi tốt nghiệp, đồng nghĩa với việc đóng lại cánh cửa đầy thơ mộng và ngây dại. Dù biết rằng khi cánh cửa này đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra, nhưng sao vẫn cảm thấy hối tiếc quá! Tôi ước gì thời gian có thể quay trở lại, để tôi học tập tích cực hơn, để nói với cô giáo rằng: “Cô ơi, tụi con sẽ không trốn tiết nữa đâu!”. Ừ thì, lứa tuổi ô mai chỉ nhìn thấy được niềm vui trước mắt mà không lường tính được chuyện mai sau. Để rồi, khi mọi thứ đã qua đi, tôi mới biết quý trọng.
Trong những ngày cuối cùng của thời học sinh, bạn nhớ gì?
Tôi nhớ mãi những ngày ôn thi cuối cùng, dẫu biết rằng thời gian đang cận kề nhưng chúng tôi chẳng thể nào tập trung được, chỉ vì một lý do mơ hồ - chúng tôi sắp phải xa nhau rồi.
Tôi nhớ mãi giây phút cố gượng cười trong buổi chia tay với học sinh cuối cấp. Trước khi buổi lễ bắt đầu, chúng tôi đã thỏa thuận sẽ cười thật tươi. Ấy vậy mà, khi chụp ảnh lưu niệm, chẳng hiểu sao ai cũng mếu máo, rồi bỗng vỡ òa bằng những tiếng khóc kéo dài. Đến nỗi cô chủ nhiệm không kìm lòng được, phải rơi nước mắt theo. Cô dỗ chúng tôi nín, và dặn chúng tôi phải luôn nhớ về nhau dẫu sau này có ra sao đi chăng nữa. Tấm ảnh hôm ấy, tôi luôn giữ bên mình: Những cặp mắt đỏ hoe, khóe mắt rưng rưng với hàng nước mắt còn chưa lau khô. Với tôi, đó là giọt nước mắt ngọt ngào nhất.
Kỳ thi quan trọng trong cuộc đời học sinh cũng đã kết thúc. Khi mỗi đứa một phương, không biết đến khi nào tôi mới có thể gặp lại đám bạn cũ để cùng nhau hoài niệm về vùng ký ức tuổi học sinh thật đẹp. Không biết đến bao giờ tôi mới có thể trở lại trường xưa, gặp lại thầy cô, những người đã rèn giũa tôi trưởng thành hơn.
Ở đời, có những thứ người ta chẳng thể nào thốt lên thành lời, mà chỉ có thể cảm nhận. Rất khẽ thôi để thấu hiểu. Và tình cảm trong những ngày cuối cấp là một trong những điều như thế. Tôi tin rằng dù chia tay nhau, song chúng tôi vẫn luôn nhớ về nhau bằng tất cả yêu thương. Bởi thanh xuân của chúng tôi đã và mãi thuộc về nhau. 
Tôi lại chợt nhớ đến ngày thi THPT quốc gia cuối cùng. Khi tiếng trống kết thúc bài làm vang lên, tôi có cảm tưởng như thanh xuân đã dừng lại từ giây phút ấy. Không ai muốn mình mãi là một đứa trẻ không lớn cả! Thời thanh xuân sẽ qua, dù ta có muốn chấp nhận hay không. Rồi ta sẽ lớn, và sải cánh bay đến những chân trời cao rộng.
Vậy nên, trong những ngày cuối cấp này, tôi xin gửi lại thanh xuân dưới mái trường dấu yêu, gửi lại thanh xuân cho đàn em còn rất đỗi ngây ngô, với trái tim chất đầy hoài bão về con đường phía trước.
Xin cảm ơn thầy cô tôi, bạn bè tôi, và cả thanh xuân tôi...
Quách Minh Vinh 
(Huyện Đông Hải)

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.