Thứ bảy, 4-7-26 02:55:11
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Hoàng hôn (Chuyện lòng)

Báo Cà Mau (CMO) Buổi hoàng hôn này sao mà nặng như cõi lòng đang nặng trĩu của mình. Lần thứ nhất, tôi thấy buồn ghê gớm! Và, cũng là lần thứ nhất, tôi viết một bài báo còn dang dở.

Hoàng hôn tím thẫm chân trời

Thương con trôi lạc, biết đời nào quê

Xa vời, anh vẫn yêu em…

(Pierciel a violetti of thy soimup; not zawell d’enfansa acsezakis: my liket longy.

Ich marw loved youl verys, uf lointain…

TB

Đó là bài báo hôm qua. Từ khi bước vào nghề cầm bút đến nay, tôi chưa bao giờ có thế. Dù trong trường hợp rắc rối nào, tôi cũng viết một mạch cho xong, để giao cho toà soạn. Thế mà bây giờ, thì tôi đành bỏ dở. Có phải cái dở dang của bài báo kia giống như cuộc đời dang dở của mình???...

Buồn và buồn! Không biết làm gì cho bớt buồn đây? Thuốc, rượu, trà: Tôi đều ghét cả. Chẳng thế mà có nhiều người chế giễu tôi là hạng đàn bà. Chỉ thích bia và cà phê, nhưng túi mình trống rỗng. Thì ra một cuộc đời trống rỗng, mênh mông.

Đằng nhà chị tôi có tiếng khóc ré lên của thằng bé lên hai tuổi (mãi đến nay, chị tôi chưa đặt nó tên gì, nên tôi thường kêu nó là “thằng nhỏ”, và cái tên “thằng nhỏ” đã thành tên nó). Lại có tiếng lừ đừ, cục mịch rầy nẹt om sòm. Tôi tất tả đi về. Anh chị tôi đều vắng cả. Nhìn qua cửa sổ lờ mờ, tôi thấy thằng bé ở truồng ngồi trên vạt. T - chị nó - lườm lườm: “Mầy nín không? Tao đập chết nữa bây giờ!”.

Thằng bé cũng vừa chợt thấy tôi. Nó tuột xuống giường, tức tưởi:

- Cậu ơi! Con đòi uống nước…, chị ánh con! (chị đánh con!).

Giọng nó bập bẹ và đớt đát trong nước mắt. Im lặng, tôi bồng nó ra sân. Chân trời đã chuyển sang màu tím thẫm. Mây trắng lang thang như những kẻ lạc loài. Chợt nhớ tới gói kẹo còn trong túi, tôi móc đưa cho nó, dỗ dành:

- Nín đi, rồi mai cậu chở đi ăn cà rem.

Bình thường thằng bé thích cà rem lắm, nhưng giờ thì nó vẫn khóc mùi:

- Cậu! Cậu à! Chị ánh con.

Nó muốn méc tôi, để tôi rầy chị nó, nhưng tôi đành bất lực. Tôi làm thinh, rồi nói lảng:

- Coi con chim nó đậu trên nhánh xoài kìa.

Sở dĩ tôi bất lực, vì cái thằng cậu như tôi không “thẩm quyền” rầy đứa cháu. Tôi biết như thế và tôi tự thấy mình như thế, chớ tôi không bao giờ muốn nói cay nói đắng.

Con T - chị của thằng bé - đã bắt đầu khinh rẻ tôi, lúc nó bước vào 18 tuổi, nghĩa là năm nay. Có lẽ ở lứa tuổi phát triển “trí khôn”, nó nhận thấy rằng: Tôi - cậu nó - là người ăn bám. Không nhà, không bạc, không quyền thế, một trăm thứ không; Nay đây, mai đó, lâu lâu tạt về nằm dật dựa chờ cơm. Cho nên đã nhiều lần nó lầm bầm dưới bếp, cố ý để tôi nghe:

Minh hoạ:  M. Tấn

- Mọi à! Hổng ai mọi mà ham! (và nhiều câu nặng hơn nữa, mà tôi không muốn nhắc).

Có lần tôi đau, một người bạn đến thăm, tôi bảo nó:

- T, nấu cơm đi, nấu cho chú Chín ăn cơm với.

Nó vụt chiếc áo dơ của nó trước mặt tôi, rồi đi đụi đụi, xuống nhà sau xúc gạo. Tôi nghe rõ tiếng xoong dằn loảng xoảng, tiếng gạo kêu rồn rột chẳng khác ai lấy đá nắm vào đầu tôi túi bụi. Người bạn tôi giả ngơ, ra về. Và tôi cũng bỏ đi, nhịn đói buổi cơm chiều.

Nhưng tôi không giận, không ghét nó. Trong đời cầm viết, nghèo xơ xác như tôi, há chẳng có nhiều lần bị đủ hạng người khinh miệt tôi ư? Tôi đã từng thản nhiên, từng chịu đựng và nhủ thầm: Mình là con lạc đà băng qua biển cát. Sự thực tôi không đến nỗi hèn như có người đánh giá. Tôi biết rõ tôi có đủ lương tri, có tương đối cái phong độ LÀM NGƯỜI. Tôi cũng không cần ai coi trọng tôi đâu, chỉ cần cái yêu cầu thấp nhất là đừng khinh tôi như con vật. Con T nầy đang bị nhiễm cái thói đời như thiên hạ. Tôi chưa có dịp dạy nó, hay chưa đủ điều kiện dạy nó. Thế nên tôi cứ câm đi.

Điều đáng nói là nó luôn luôn làm quyền làm thế trong nhà. Chị tôi rầy đánh nó thường, còn anh rể tôi thì có tật binh con, mặc dù trúng trật. Chính lý do này mà tôi không muốn dốc lòng dạy cháu.

Đối với đám em khờ dại thì nó hay xéo xắc, nhất là thằng bé. Cứ nghe thằng bé khóc thì biết con T đánh, nghe thằng Văn la thì biết bị con T ngắt véo!...

Bởi vậy, bây giờ, thằng bé có cầu cứu đến tôi cũng là vô ích. Chị nó dám mắng tôi, thì làm sao chị nó nghe tôi?! Tôi nhìn thằng bé khóc, mà nghe ruột xót xa. Cố lấy viên kẹo màu xanh bỏ vào miệng thằng bé, tôi mong cho nó nín, thật là một việc làm ép buộc. Hàm răng xiết đen đen, mẻ góc của nó lừa ra. Nước mắt nước mũi nó chảy đầy, bệu bạo:

- Hổng ăn!... Chị ánh con. Đau quá cậu ơi!...

*

 Trọn đêm nay, tôi trăn trở mãi. Hình ảnh thằng bé bị chị ruột nó đánh hồi chiều, với chiếc miệng mếu máo, đôi mắt đỏ hoe, với những lằn tay rành rạnh in trên mặt, làm tôi nhớ tới con mình.

Mười - người yêu của tôi - có thai hình như cùng tháng với chị tôi. Lúc chị tôi mang thằng bé này, thì mối tình giữa tôi và Mười đổ vỡ. Những lúc âm thầm gặp nhau trước đó, tôi thường bảo:

- Mười ơi, em sanh con trai cho anh nhé.

- Thôi đi, em đang lo cái tội lớn của em đối với gia đình. Vì lỡ thương anh, mà em phải chịu…

Tôi an ủi:

- Anh còn tội lớn hơn em, nhưng mình thành thật thương nhau, chắc cha mẹ cũng thương mình mà tha thứ.

Nàng thủ thỉ:

- Em ở đợ nuôi con, miễn cha mẹ chịu thì thôi!...

Những lời nói ấy không bao giờ tôi quên được. Và chỉ cái thật thà, chung thuỷ của nàng, mà tôi thương nàng nhiều hơn tất cả.

…Nhưng rồi sau đó, vì hoàn cảnh, Mười đành phải xa tôi. Đứa con tôi, không biết trai hay gái, nàng đã mang theo trong bụng mẹ. Tôi theo dõi bước chân nàng bằng nước mắt. Ngày mẹ tôi gặp nàng ở Vĩnh Long, nàng khóc lén: “Miễn anh T còn nhớ cháu, thì chừng nào cháu cũng ở vậy hoài!”. Mẹ tôi chuyển lời nói ấy lại tôi và tôi đã ghi sâu vào ký ức.

Vĩnh Long, rồi Huế… Vạn dặm đường. Đất Huế năm xưa, với bãi biển Cảnh Dương còn cay đắng trong lòng tôi đây, giờ lại Huế đô! Có cánh chim nào đưa tôi đến đấy chăng?

Nàng sanh ngày nào? Con tôi đâu? Tôi tính theo ngày và tưởng chừng như mình đang ngồi gần bên mẹ con nàng. Suối tóc hoang vu của nàng cơ hồ rũ xuống đôi mắt tôi đây…

Ngày chị tôi sanh thằng bé, tôi nghe nát cả lòng. Trang bản thảo tôi đang viết nhoè nét mực. Thì ra nước mắt tôi rơi xuống tự hồi nào. Tôi nhớ đến Mười. Tôi nhớ đến con tôi. Có lẽ hôm nay nàng cũng sanh và con mình cũng khóc oa oa như thằng bé con chị mình. Tôi nghĩ thế và đi vội ra đường vắng sùi sụt một mình. Trời ơi! Trời có biết nỗi lòng tôi chăng?... Em ơi! Con ơi! Em có biết trái tim TRONG SẠCH và CHUNG THUỶ của anh chăng?!...

Và, thời gian trôi…

Mỗi lúc ở xa về, thấy thằng bé con của chị tôi dang dang mái tóc hoe vàng dưới nắng, lửng đửng chạy ra, bập bẹ: “Cậu dìa!... Cậu mình dìa! Con thèm bánh quá!... Ở nhà, chị đánh con!”, là tôi cay xé mắt và quặn ruột từng hồi như ngàn mũi dao đâm!

Trọn đêm nay, tôi trăn trở mãi. Em ơi! Con mình đâu? Con ơi! Con có bị người ta ăn hiếp không con?! Thằng bé này nó còn được méc với ba là “chị đánh con”, còn với con chẳng biết méc với ai!!! Ba đau lòng lắm con ơi! Ba viết không biết bao nhiêu tâm sự gởi vào trang báo. Nhưng ba giấu kín tên tuổi của mẹ con và ba cũng giấu luôn con. Ba thiếu thành thật chăng? Vâng, ba không thành thật, chỉ vì cái lý do: Giữ trọn danh dự cho mẹ con, để có thể nàng LẬP LẠI CUỘC ĐỜI, nếu nàng đã quên ba. Và điều mà ba đau khổ nhất là không biết con trôi lạc phương nào?!...

*
Mười ơi! Anh không phải cố tình gợi lại vết sầu và nguồn đau thương sâu kín của em đâu. Nhưng, từ chuyện này nhớ tới chuyện kia, anh viết… Đời anh là cả một kho tàng dĩ vãng, gặp cơn gió lốc nào là ngọn lửa sầu cháy lên ngùn ngụt. Không như cái dĩ vãng của thi sĩ Byron hoặc Lamartine, mà là cái dĩ vãng có luân lý và trung hậu. Anh biết em đau khổ hơn anh, vì em là mẹ - là người đã mang con từ khi còn giọt máu đến lúc chào đời. Còn anh cứ nghĩ, càng nghĩ càng đau đớn về hình ảnh một đứa bé bị người ta hất hủi, một đứa bé lượm đồ ăn mót, một đứa bé trần truồng…

Anh tin rằng dù con mình có đói nghèo, nhưng rất đẹp - đẹp từ thể chất đến tinh thần. Nó giống anh không dơ bợn, không khuất phục. Nó giống em: Đôi mắt buồn thăm thẳm và vành môi hiền dịu, giống cha mẹ nó: Chung thuỷ, chân thành.

*

Đây là chuyện lòng thứ mấy? - chẳng biết. Tôi nhớ tôi đã viết và viết rất nhiều. Những mẩu chuyện lòng cứ chất chồng, chồng chất lên nhau như những giọt nước mắt năm tháng đong đầy nhưng không bao giờ khô đặc.

Bên ngoài, mưa rơi. Không hiểu trời mưa hay nước mắt? Có lẽ nước mắt và cũng là mưa rơi./.

Truyện ngắn của Nguyễn Mai

Mùa lá rụng 1967

"Phim trường thiên nhiên": Cơ hội quảng bá du lịch, văn hoá Cà Mau

Những năm gần đây, Cà Mau liên tiếp xuất hiện trong nhiều dự án điện ảnh, truyền hình lớn. Từ những cánh rừng ngập mặn trải dài ở Năm Căn, vùng Ðất Mũi mênh mang sông nước đến Khu Di tích lịch sử quốc gia hòn Ðá Bạc đầy dấu ấn lịch sử... tất cả đang dần trở thành “phim trường tự nhiên” giàu tiềm năng của miền Tây Nam Bộ.

Nguyễn Ngọc Cung - Một đời vì cách mạng, một đời vì nghệ thuật

Nhà biên kịch Trịnh Thanh Vũ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, vui mừng báo tin, quyển sách “Nguyễn Ngọc Cung - Nghệ sĩ cách mạng tài ba” đã chính thức ra mắt công chúng. Tôi hiểu, niềm vui ấy với ông thật lớn, bởi đó là sản phẩm kết tinh từ biết bao công sức, tâm huyết và cả hành trình dài nỗ lực.

Công an Cà Mau đoạt giải B toàn đoàn tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng An ninh nhân dân

Xuất sắc đoạt giải B toàn đoàn và được Bộ Công an trao Cờ “Chương trình nghệ thuật tốt”, Đoàn Nghệ thuật quần chúng Công an tỉnh Cà Mau đã để lại dấu ấn đậm nét tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng lực lượng An ninh nhân dân năm 2026.

Ý nghĩa hoạt động ngoại khóa tại triển lãm “Hồi sinh những vùng đất chết”

Với chủ đề “Hồi sinh những vùng đất chết”, sáng 20/6, tại Di tích lịch sử - văn hóa Khu lưu niệm Nhạc sĩ Cao Văn Lầu, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp với Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cà Mau tổ chức hoạt động tham quan triển lãm và ngoại khóa dành cho cán bộ, chiến sĩ, dân quân tự vệ.

Ẩm thực Tết Đoan ngọ - nét đẹp giao thoa văn hoá

Trong tục cúng dịp Tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5 âm lịch) của người dân Nam Bộ, ngoài món bánh ú truyền thống còn có món bánh xèo và bánh bông lúa. Nét đẹp văn hoá dân gian này phản ánh sinh động sự giao thoa, đoàn kết của các dân tộc anh em.

Nghệ nhân Ưu tú Ðỗ Ngọc Ẩn - Còn đó một chữ tình

Nghe tin Nghệ nhân Ưu tú (NNƯT) Ðỗ Ngọc Ẩn, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, từ trần (ngày 10/6/2026), anh em giới văn nghệ sĩ trong tỉnh bày tỏ niềm tiếc thương trước sự ra đi đột ngột của ông. Căn bệnh hiểm nghèo chuyển biến bất ngờ, ông không kịp nói lời từ giã. Vậy là hết một kiếp tằm trọn đời vương tơ...

Chúc mừng Tết Đoan Ngọ (mùng 5/5 âm lịch)

Diệt sâu bọ - giữ gìn nét đẹp truyền thống Việt

Lời người cầm bút thép gửi thế hệ sau

Trên chặng đường 101 năm của nền Báo chí Cách mạng Việt Nam, biết bao thế hệ nhà báo đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp cầm bút, xây dựng nền tảng vững chắc cho nền báo chí cách mạng.

Thiếu nhi Cà Mau tự tin tham gia Festival thiếu nhi toàn quốc

Những ngày qua, tại Nhà Thiếu nhi tỉnh Cà Mau, không khí tập luyện của các em diễn ra sôi nổi để chuẩn bị tham gia Festival thiếu nhi toàn quốc lần thứ Nhất năm 2026.

Khảo sát địa điểm tổ chức chương trình nghệ thuật tại đảo Hòn Khoai

Tỉnh Cà Mau sẽ tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm một năm hợp nhất tỉnh và triển khai mô hình chính quyền địa phương 2 cấp (1/7/2025-1/7/2026), dự kiến diễn ra vào ngày 26/6 tại Đồn Biên phòng Hòn Khoai.