Thứ sáu, 20-3-26 16:11:25
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Mùa gặt

Báo Cà Mau (CMO) Sáng sớm nay, ba tôi lội bộ ra ruộng thăm hầm, rồi “na” về một giỏ nặng trịch cá đồng. Cá rô mề, cá lóc, cá trê vàng, cá dầy nhảy hầm… con nào con nấy mập ú, lặc lè, quậy sình đen bóng.

Minh hoạ: Kiều Loan

Mùa này, khi thảm lúa trên đồng đã chuyển màu vàng hực, nước dưới các con mương cạn dần, cũng là lúc lũ cá đồng kéo nhau về đìa để tránh bị chết khô.

Cá “đi” theo các con mương cạn tạo thành những đường mòn bóng lưỡng. Theo con đường ấy, xa xa một đỗi, ba tôi lấy cái hũ, cái khạp nhỏ, đào đất âm xuống làm hầm. Cá “lóc” tới hầm thì sa xuống, đêm nào cũng thu hoạch bộn. Cá nhảy hầm nhiều thấy mê, nhưng ít khi nào nhiều như sáng nay. Chắc nước đang rút nhanh, nên đàn cá cũng mau chóng “tản cư” cho kịp.

Ngoài giỏ cá, ba tôi còn đem về một nón lá đựng đầy rau đắng đất non xanh, còn ướt đầm sương đêm.

Lựa một con cá lóc bự cỡ cái… đầu gối, ba dặn má sai đứa nào trong nhà đi móc trái dừa khô, nạo vắt nước cốt nấu nồi “cháo tống”, rồi lựa thêm mớ cá làm đồ ăn bữa trưa, còn lại thì đem rọng vô mái, chờ đãi cánh thợ gặt. Chắc nay mai gì tụi nó xuống tới đây.

Má tôi nhìn bâng quơ ra cửa, nói với ba mà như nói một mình: “Phải rồi, đận này lẽ ra thợ gặt phải xuống tới rồi chớ!”. Ba cười xoà: “Thì chậm một hai bữa có sao. Dù gì thì lúa cũng chưa gặt được, xuống cũng phải đợi à”. Nhớ lại thời đó đâu có điện thoại liên lạc re re như bây giờ, nên chuyện đi đứng từ xứ này qua xứ kia dựa vào kinh nghiệm là chính. Có lúc tới ngay việc, cũng có lúc sớm hay muộn chút ít là chuyện bình thường.

Năm nay, hạn không gay gắt như năm ngoái. Còn độ hai tuần nữa tới Tết mà nước vẫn lưng kênh. Gió bấc đã tràn về từ mấy ngày qua, gốc mai vàng cổ thụ trước nhà trổ đầy vết “lang ben”, được ba trảy lá, sẵn sàng ra bông ngay Tết.

Mấy thằng con nít, mùa này da dẻ đứa nào cũng mốc cời, phần vì thời tiết thay đổi, phần vì sợ lạnh nên… ít tắm. Còn tôi, ngày nào làm xong việc lặt vặt của người lớn sai, tôi lại chạy ra ngồi vắt vẻo trên cây cầu khỉ ngoài kênh ngóng về hướng vàm sông, trông cánh thợ gặt từ Sóc Trăng xuống. Họ là những người bà con xa với gia đình tôi, năm nào xong xuôi mùa vụ cũng bắt xe đò xuống Cà Mau gặt mướn. Bà con đi thành từng tốp, quảy lỉnh kỉnh nào giỏ đựng quần áo, vòng gặt, cặp đập lúa cho tới cái nóp ngủ đêm.

Năm nào, lúa mùa cũng chín ngay Tết Nguyên đán, nên cánh thợ gặt thường ở lại ăn Tết với Cà Mau, có năm chỉ nghỉ 30, mùng Một rồi quảy vòng gặt tất tả ra đồng. Theo cái lệ đó, Tết năm nào nhà tôi cũng thêm năm bảy phần náo nhiệt. Bởi vậy, gần Tết là tôi cứ nôn nao, trông bà con xuống. Nhà đông đương nhiên vui, thêm cái tiện nữa là mỗi lần tôi làm chuyện gì sai, có nguy cơ bị đòn sẽ có người… nói đỡ.

Ba tôi và các anh trai trong nhà cũng là thợ gặt, thậm chí khi cần huy động lực lượng đông, làm cho xong việc sớm thì mấy bà chị dâu cũng sẵn sàng “xung trận”. Trong khi chờ bà con vùng trên xuống, ba tôi tranh thủ lôi mấy cái vòng gặt trong kho ra o bế lại. Lưỡi hái được mài, giũa bén ngót, nêm chặt rồi vô dầu chống sét. Cái vòng sắt bảo vệ bàn tay trên vòng gặt, được gia cố bằng đinh và quấn vải cẩn thận.

Tôi thích ngồi coi ba tôi làm những công việc ấy, thích sờ vào cái “cổ” mát lạnh của chiếc vòng gặt, chỗ ma sát với lá lúa, với gốc rạ lâu năm trở nên nhẵn bóng, lên nước, nhìn vô thấy cả hình người.

Tới ngày gặt, mọi người thức dậy lúc trời còn chưa sáng, ăn nhanh mấy chén cơm rồi kéo nhau ra đồng. Ngoài dân gặt mướn và chủ ruộng còn có mấy người hàng xóm qua gặt vần công, xong ruộng của người này thì qua ruộng người kia gặt tiếp. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng chọc ghẹo nhau vang cả ruộng. Trên bờ, mấy anh gặt rồi công sớm lên nghỉ tay, làm điếu thuốc gò bự chảng, rồi ngắm nghía xem ai còn việc nhiều thì xuống tiếp một tay. Thời đó, thanh niên, trai tráng, con gái cặp kê xứ tôi quanh năm sống với mảnh vườn, thửa ruộng, ai cũng thạo việc đồng áng như lòng bàn tay. Sau mùa gặt, ra Giêng là thấy vài cái đám cưới, đám gả và một cái nhà mới mọc lên. Cuộc sống cứ thế trôi đi, tuy không dư dả nhiều nhưng yên bình, vui vẻ.

Nhà nào cũng đông con, tuỳ theo sức vóc mà phân công việc cho phù hợp. Tôi nhỏ nhất nhà nên thường được phân công chống xuồng đem cơm ra ruộng. Không giống mùa cấy thắt ngặt đồ ăn, mùa này cá mắm bao la, bữa ăn của thợ gặt thường khá thịnh soạn với cá đồng, rau rừng, thỉnh thoảng có thịt chim trời dính bẫy.

Lúa gặt xong chất đống trên “cò”, những người không đi gặt có nhiệm vụ đem xuồng ra chở lúa bó về sân. Lúc này kênh mương đã cạn nên trên xuồng ưu tiên chất lúa, người đi chở phải dầm mình dưới nước kéo xuồng về nên công đoạn này được gọi là đi “lòi lúa”. Năm nào kênh kiệt nước, xuồng không đi được thì phải dùng dây cột 5-7 bó lúa lại với nhau rồi đội đầu, hoặc vác trên vai đem về. Nhà ít nhân công hoặc lúa trúng, lúa nhiều thì phải đi tìm trâu thuê kéo, gọi là “cộ lúa”.

Xứ tôi ít người có trâu nên khó mướn. Nhà nào sở hữu vài cặp trâu thì xem như có công ăn việc làm suốt mùa lúa chín, từ cộ cho đến đạp ra lúa hột. Những ngày có trâu cộ lúa, tôi và đám bạn hay chạy theo, hò reo rồi nhảy lên đi “ké” bận từ nhà ra ruộng. Cộ trâu làm bằng cây gỗ lớn, bào nhẵn, ráp lại với nhau, được leo lên cộ ngồi là thấy mình... oai phong như đi xe ngựa thấy trong các bộ phim trên cái ti-vi đen trắng coi ngoài đầu xóm. Chủ trâu cũng ít khi la rầy, bởi tới ruộng thì họ lại nhờ đám con nít kia tiếp khâu chất lúa lên cộ, coi như trả công. Lúa đem vô nhà, chất thành “ngố”, chờ qua Tết thì kêu máy về suốt ra lúa hột. Việc đồng áng, theo cái vòng vui vẻ ấy cứ quay từ giữa tháng Chạp cho đến những ngày Tết cổ truyền.

Gặp lúc đông ken, lúa gặt chẳng ngơi tay, nhưng cũng có ngày dân thợ gặt rảnh rang, không có việc. Bà con đảm đang, tháo vát lắm, ít khi chịu ngồi không. Những ngày không ra đồng, cánh phụ nữ thường rủ đàn bà, con gái trong nhà làm đồ trang trí, hoặc làm các món bánh dân gian ăn Tết. Ðàn ông, thanh niên không phụ việc nhà thì cũng ra vườn đẵn tre, chặt trúc đương nào xịa, nào thúng, nào giỏ. Tụi con nít thì được mấy cô bác lớn tuổi thắt cho những con chim, con cào cào bằng lá dừa ngộ nghĩnh làm đồ chơi.

Những miếng ruộng gặt xong, lúa hột đổ vãi là mồi ngon cho chim chuột xuống ăn, đồng thời là dịp để cánh thợ gặt trổ tài “cải hoạt”. Chỉ cần vài cái bẫy bằng tre đơn giản, ngày nào nhà tôi cũng có chim ăn. Cúm núm, ốc cao, trích ré, cò vạc, chằng nghịch… lớp nhốt trong lồng, lớp trói chân khớp mỏ treo lủ khủ trên vách nhà.

Ðêm xuống, chỉ cần một người cầm cây đèn măng-xông đi giữa, năm sáu người cầm cây roi cỡ ngón tay, dài tầm một thước đi dàn hàng ngang là có một cuộc săn chuột ra trò. Chuột đi ăn đêm, thấy đèn sáng thì kéo nhau chạy như từng bầy… gà con, chỉ cần cầm roi quất tới, đi một vòng là lượm được cả thúng chuột.

Chuột đồng mùa này mập tròn, béo ngậy. Ðem về làm sạch rồi chiên giòn hoặc bằm nhuyễn xào với lá cách là ăn tới quên thôi. Cơm nước xong xuôi, mọi người quây quần bên bếp lửa, ly trà, kể nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời, dưới biển. Ai cũng vui vẻ tận hưởng những khoảng thời gian nhàn rỗi hiếm hoi, tận hưởng những ngày Tết cổ truyền ngắn ngủi để rồi trở về với vòng quay lao động. Gặt xong rồi đi suốt lúa, mưa xuống thì đi nhổ mạ, đi cấy mướn, lúa chín thì lại quảy nóp xuống Cà Mau.

Sản xuất bây giờ thay đổi, nông dân không còn làm lúa mùa mà chuyển thành hai vụ, thậm chí có nơi còn làm tới vụ ba. Xưa Tết ngay mùa lúa chín, giờ nhằm vụ đông xuân, lúa chỉ mới đứng cái, làm đòng. Kênh rạch hồi đó cạn nước, Tết vào vụ đìa bàu, cá mắm bao la, còn nay nước vẫn mênh mông, đìa phải qua tận tháng Hai, tháng Ba mới thu hoạch được.

Máy gặt đập liên hợp ra đời khiến thợ gặt thiếu việc làm, bà con phải tha hương kiếm cơm ở các tỉnh xa, trong các khu công nghiệp. Cánh thợ gặt Sóc Trăng cũng không xuống nhà tôi nữa. Chỉ có vài người nhờ duyên số mà làm dâu, làm rể Cà Mau, Tết thỉnh thoảng dắt con cháu lại nhà chơi, cùng ôn lại kỷ niệm của những ngày xưa cũ.

Ở nhà ba má tôi dưới quê, những chiếc vòng gặt vẫn được treo ngay ngắn trong kho, nhưng từ lâu đã không còn lưỡi hái. Chúng giờ đóng vai trò chứng nhân của một vùng trời kỷ niệm, nhắc nhớ về những ngày khi gió bấc hây hây thổi, tôi chiều chiều ra cây cầu khỉ trước nhà ngóng bạn phương xa./.

 

Tuấn Ngọc

 

Đền ơn, đáp nghĩa - Ðạo lý và trách nhiệm

Trên vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, công tác “đền ơn đáp nghĩa” không chỉ hiện hữu trong các chính sách, mà còn được vun đắp từ sự quan tâm, trách nhiệm và đạo lý "uống nước nhớ nguồn" của dân tộc. Những lời thăm hỏi ân cần, phần quà nghĩa tình, mái ấm được dựng xây, đang trở thành nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại, góp phần tri ân các thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sĩ và người có công với cách mạng.

Những bài học ngoài trang sách

Không còn bó hẹp trong không gian lớp học, nhiều trường trên địa bàn tỉnh Cà Mau đang chủ động đưa học sinh “bước ra thực tế” thông qua các hoạt động tham quan, trải nghiệm. Những chuyến đi không chỉ giúp các em “học đi đôi với hành” mà còn góp phần định hình tư duy nghề nghiệp, nuôi dưỡng đam mê và phát triển toàn diện năng lực.

Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh trao 50 suất quà cho học sinh

Ngày 18/3, Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh do PGS.TS Đặng Quang Định, Viện trưởng Viện Triết học, làm trưởng đoàn (Đoàn nghiên cứu thực tế của Lớp Cao cấp Lý luận chính trị K76.A02) phối hợp với Đảng uỷ phường An Xuyên tổ chức chương trình “Trao tặng quà khuyến học - Gửi trọn niềm tin ở tương lai” cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn.

Không gian học tập trải nghiệm thiết thực

Ðược xây dựng và đưa vào sử dụng từ năm 2023, vườn thực hành Sinh học Trường THPT Ðầm Dơi (xã Ðầm Dơi) đã phát huy hiệu quả, trở thành mô hình học tập trải nghiệm thiết thực, góp phần nâng cao chất lượng dạy và học bộ môn Công nghệ nông nghiệp và hoạt động hướng nghiệp theo Chương trình giáo dục phổ thông 2018.

Xã Phong Hiệp đẩy mạnh xã hội hoá phát triển hạ tầng giao thông nông thôn

Từ sau khi hợp nhất đơn vị hành chính (tháng 7/2025) đến nay, xã Phong Hiệp đã huy động nguồn lực xã hội hoá, xây dựng được 6 cây cầu giao thông nông thôn trên địa bàn, tạo điều kiện thuận lợi cho người dân đi lại, giao thương, góp phần phát triển kinh tế địa phương.

Tri ân bằng hành động và lòng biết ơn

Với mong muốn gìn giữ ký ức quý giá của lịch sử và tri ân sự hy sinh to lớn của các Mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH) và liệt sĩ, lực lượng đoàn viên, thanh niên (ÐVTN) tỉnh Cà Mau đã triển khai hoạt động phục hồi những bức ảnh cũ của các mẹ. Việc làm ý nghĩa này không chỉ giúp lưu giữ những hình ảnh lịch sử mà còn lan toả tinh thần “uống nước nhớ nguồn” trong cộng đồng.

Nền tảng cho một cộng đồng khỏe mạnh

Thực tế cho thấy việc rèn luyện sức khỏe thông qua thể dục thể thao đã trở thành nhu cầu thiết yếu của nhiều người dân. Không chỉ dừng lại ở các giải đấu chuyên nghiệp, phong trào thể thao quần chúng đang ngày càng phát triển mạnh mẽ, trở thành một phần quan trọng trong đời sống xã hội. Qua đó, góp phần nâng cao sức khỏe, cải thiện chất lượng cuộc sống và tăng cường sự gắn kết trong cộng đồng.

Nữ sinh “xương thuỷ tinh” chinh phục tấm bằng công nghệ thông tin

Buổi bảo vệ đồ án tốt nghiệp của Võ Thị Huỳnh Như, sinh viên ngành Công nghệ thông tin, khoá 24, Phân hiệu Trường Ðại học Bình Dương tại Cà Mau (BDU Cà Mau) vừa qua đã để lại nhiều xúc động cho hội đồng và những người tham dự. Không chỉ bởi phần trình bày mạch lạc, tự tin, mà còn bởi phía sau đó là hành trình học tập đầy nghị lực của cô gái mang trong mình căn bệnh xương thuỷ tinh bẩm sinh.

Sinh hoạt dưới cờ “Em yêu quê hương - Tự hào truyền thống”

Sáng 16/3, tại Quảng trường Phan Ngọc Hiển (phường An Xuyên), Trường Tiểu học Phan Ngọc Hiển tổ chức hoạt động sinh hoạt dưới cờ với chủ đề “Em yêu quê hương - Tự hào truyền thống”, thu hút sự tham gia của cán bộ, giáo viên và học sinh các khối 3, 4, 5.

“Nắng yêu thương” gieo nhân ái

Ðược thành lập từ năm 2019, Câu lạc bộ (CLB) Nắng yêu thương (phường Giá Rai) - thành viên Mạng lưới tình nguyện Quốc gia khu vực miền Nam, trực thuộc Trung tâm Tình nguyện Quốc gia Trung ương Ðoàn, âm thầm trở thành điểm tựa cho nhiều hoàn cảnh khó khăn. Những bước chân thiện nguyện bền bỉ của các bạn trẻ mang theo hơi ấm của sự sẻ chia.