Thứ sáu, 13-2-26 08:49:30
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Mưa hồi ức

Báo Cà Mau

“Bố cho con ăn, con cười bố cười/ Con cho bố ăn, bố khóc con khóc”.
Hai giờ sáng, tôi giật mình thức dậy vì ngủ quên, ba vẫn nằm đó, ngó lên trần tường bệnh viện. Không biết ba nhìn thấy gì, đang nghĩ gì nhưng lòng tôi lại rối tơi bời. Mấy tháng rồi, cha con tôi đã quen với việc sinh hoạt trong bệnh viện để tiện cho việc hóa trị cho ba, bác sĩ không cho tôi hy vọng, nhưng tôi thì luôn cho ba hy vọng. Cả nhà nói dối ông chỉ bị viêm phổi nhẹ nên khi người nào đến thăm hay có gặp ai, ông cũng đều nói tôi đâu có bị gì, uống thuốc từ từ là khỏi, tại hổm rày ăn uống không vô nên mới xuống ký nhanh vậy. Người sắp già thường rất sợ chết nên nghe ai nói bệnh mình nhẹ, ba tôi tươi tỉnh vô cùng. Ba vẫn nhìn lên không trung, ánh sáng của bóng đèn làm tôi căm ghét, tôi ngồi dậy đắp mền cho ba, nghe rõ tiếng thở ông nặng nhọc. 
“Sao ba không ngủ, ba thấy khó chịu ở đâu hả?”. - “Tự nhiên bây giờ ba thèm cá bống cát ở vuông nhà mình kho tộ quá Toàn. Không biết hổm nay ba đi vầy có đứa nào ở dưới đổ lú hay không. Giờ này chắc là vô con nước…”. Ba bỏ ngang câu nói vì cơn ho dồn dập, nó hành xác cơ thể gầy guộc ấy. Tôi ước gì người chịu đau đớn là mình. Nhìn ra ngoài cửa sổ, ngọn đèn đường bệnh viện vàng vọt, hắt hiu, tôi thấy phận của nó sao mà giống ba tôi quá. Ánh sáng yếu ớt ấy, mùi thuốc nồng nặc trong căn phòng, nhịp thở của ba là những ký ức về sau tôi không muốn nhớ. Kìm lại giọt nước mắt sắp ngoài tầm kiểm soát, tôi bảo ông: “Ba ngủ đi, ngày mai con kêu con Nhiên nấu cho ba ăn”. Ông không nói gì, chầm chậm nhắm nghiền đôi mắt lại, nhăn nheo, nóng hổi...


Hồi nhỏ, tôi không chịu học hành, hay cùng mấy đứa trong xóm đi đánh nhau. Cô giáo kêu cả lớp vẽ tranh, tôi chỉ nguệch ngoạc vài nét rồi chú thích thêm bên dưới dòng chữ “con ma”. Cô mời phụ huynh, dĩ nhiên là ba phải đi nghe cô kể tội của tôi. Về nhà, ông xách cây roi bình bát bắt tôi cúi người xuống đánh, hai đứa em thì cười khúc khích sau nhà. Những hình ảnh đó, trong tôi không bao giờ phai nhạt. Tôi ước gì thời gian trở lại, tôi ngoan hơn, chịu học đến nơi đến chốn, có nghề nghiệp đàng hoàng - nghề mà kiếm được nhiều tiền thì bây giờ đã có thể kéo dài sự sống cho ba, không phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi vay mượn. Cái thời trẻ người, tôi vẫn hay tụ tập nhậu nhẹt, cờ bạc với bạn bè. Những lúc như thế, tôi không bao giờ thấy những sợi tóc bạc đã chen dày hết nửa mái đầu ba, chưa từng cảm thương hình ảnh ông lặn lội mưa giông sên vuông, đổ lú. Khi trời nắng nóng tháng hạn gay gắt, một mình ông phơi tấm lưng trần nhổ từng cọng năn tượng, nhổ hết 3 ngày rồi ngủ bù lại 2 ngày. Giờ nằm cạnh ba, tôi tự hỏi mình đã làm gì trong lúc đó.
Đồng hồ điểm 5 giờ, tôi nghe rõ bước chân y tá bên ngoài xen lẫn tiếng thở ba phập phồng dưới làn áo mỏng. Căn phòng có 4 giường, bệnh nhân đã về hết vì không còn đường cứu chữa, chỉ có cha con tôi là cố ở lại đến bây giờ. Tôi xoay lưng nắm lấy bàn tay ba, gầy guộc. Nó khác xa quá nhiều đôi tay của ngày xưa. Hồi nhỏ, ba thường dắt tôi băng qua những cánh đồng xanh, tay tôi nhỏ xíu nằm gọn lỏn trong bàn tay ba rắn rỏi. Ông hát cho tôi nghe những ca khúc trữ tình, giọng ba ngọt bùi pha lẫn tiếng lá rơi xao xác. Tiếng hát của ông cứ theo gió bay đi đến khi nắng chiều tắt hẳn, bóng cha con tôi đổ xuống mặt nước hai vệt dài ngắn song song…
Xuống căn-tin bệnh viện mua canh, trở lên tôi thấy con Nhiên chạy ra lau vội dòng nước mắt. Hai anh em cứ đứng nhìn nhau, hồi lâu nó mới nức nở: “Ba mình chỉ mới 56 tuổi thôi mà anh Hai. Ba đâu có hút thuốc, rượu chè gì đâu sao bác sĩ nói ba bị ung thư phổi giai đoạn cuối, không trị được…”. Biết giải thích như thế nào cho nó đây, khi mà tôi cũng chưa tin đó là sự thật. Không nói gì, tôi cúi mặt đi, đến phòng đã thấy ba dựa người vào tường, đôi mắt hõm sâu thẳm thẳm. “Ba ăn miếng cơm cho nóng. Con có mua canh mướp nấu tép nè, còn cá lóc thì hồi sáng con Nhiên thức sớm lựa cá đồng cho ba đó”. - “Nó đi chưa?”. - “Đi rồi, nó đón xe buýt đi cho kịp giờ làm. Nè, cá con dẻ sẵn cho ba, ba ăn từ từ thôi, coi chừng nóng”.
Tôi nghe cái tách, giọt nước mắt ba rơi trên tay tôi nóng hổi. Nóng hơn cả chén canh tôi múc cho ba. Tôi biết ba đang kìm lại tiếng lòng, tôi quay mặt đi không dám nhìn vào người đàn ông đó, ít nhất ngay khắc này. “Sao ba không ăn nữa, hai món mà ba thích đó”. - “Ba ăn không vô…”. - “Ba cứ ăn ít vậy hoài sao hết bệnh để về quê đây. Ba không khỏe, ai đi đổ lú, sổ vuông, giăng lưới”. - “Con đừng giấu ba nữa Toàn… Ba biết bệnh của ba lâu rồi…”.
Lúc này, tôi lại trở về thằng nhóc của 25 năm trước. Nước mắt tôi thi nhau rượt dài trên gương mặt nám rạm đàn ông. Mắt ba cũng đỏ hoe nhưng chẳng còn một giọt nước nào để rơi trên nền da nhăn nheo đang cố bám vào xương gò má. Ba ốm đi nhiều quá. Ánh mắt ông cũng tuyệt vọng vô cùng, nó hệt như những lần nhờ tôi nhổ dùm mái đầu đầy tóc bạc, tôi vô tâm nói bận này, bận kia để ông tự ngồi khọm lưng, một tay cầm nhíp, một tay lần mò những sợi trắng trên đầu, lầm bầm chửi tôi trong miệng. Không chịu được nữa, tôi ôm lấy ông, ghì chặt, cảm nhận rõ cơ thể hao mòn ấy run lên, bần bật nghẹn ngào.
Ngoài trời, cơn mưa đầu mùa rớt hạt. Cơn mưa chứa đựng mùi vị rất đau pha lẫn âm thanh buồn bã. Chúng đi vào ký ức mà tôi cố đem cất giấu một đời…
Trần Như Ý

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.