Chủ nhật, 5-7-26 17:36:29
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Ngày trọng đại

Báo Cà Mau

Thời gian này là lúc “lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường...” (“Tôi đi học” - Thanh Tịnh). Nhưng trong ký ức tôi, không có một dấu vết nào của ngày khai trường đầu tiên, chắc là hồi ấy nhỏ quá nên không nhớ. Cho đến bây giờ, khi đã rời ghế nhà trường 20 năm thì hằn sâu trong tâm trí tôi vẫn là ngày khai trường năm lớp 6. Mỗi lần nghe tiếng trống tựu trường thì tôi lại nhớ đến cái ngày hôm ấy, ngày tôi tự vỡ được bài học đường đời. Và tôi gọi nó là “ngày trọng đại”.
Chuyện là thế này:
Hết lớp 5, tôi là học sinh duy nhất của phân trường làng vinh dự có mặt trong lớp 6A - lớp chọn của một ngôi trường bề thế ở huyện. Thấy tôi bảnh chưa? Chắc chỉ có trời mới biết tôi đã hãnh diện thế nào khi mình nghiễm nhiên trở thành nhân vật “lẫm liệt” của xóm. Tôi cứ hất mặt lên với mấy bạn cũ và luôn tít mắt hả hê nếu được người lớn ngợi khen. Nghĩ lại còn thấy mắc cỡ nè, hồi đó đẹt lét như trái bắp… còi mà sao kiêu ngạo dữ không biết. Mấy ngày trường tập trung học sinh để chuẩn bị khai giảng, tôi chẳng buồn tới vì ý nghĩ mình là nhân vật “trọng yếu” thì không nên xuất hiện tùy tiện. Để cả lớp trông chờ, khi đó giá trị sẽ được nâng lên gấp bội. 
Rồi ngày khai giảng cũng đến!
Tôi xông xênh đi khai giảng mà chẳng biết một đứa mặt dài mặt vắn nào trong lớp. Kệ, tôi rất tự tin, đầu tóc gọn ghẽ, quần xanh - áo trắng "đóng thùng" rồi đi bằng điệu bộ kênh kiệu tới trường. Cũng vì nghĩ để người ta đợi rồi mới xuất hiện để gia tăng sự oai phong của mình mà tôi đến trường hơi muộn. Ngôi trường ấy cách nhà tôi chừng 20 phút đi bộ. Trước ngày khai giảng đã đôi lần có dịp ngang qua, tôi có liếc mắt nhìn thì thấy nó lớn hơn ngôi trường tôi đang học một chút. Lạ thiệt! Hôm nay ngôi trường bỗng khác một cách bất thường. Tôi chẳng thấy nó giống tí nào với ngôi trường hôm trước tôi nhìn thấy. Tôi có cảm giác “ngợp”. Sân trường rộng lớn, những cây xà cừ bự chảng. Dưới bóng cây mát rượi lại có rất nhiều những chiếc quần xanh - áo trắng, khuôn mặt người nào người nấy hân hoan, rạng rỡ, lại băng-rôn khẩu hiệu và rất nhiều cờ, lễ đài được trang hoàng đẹp đẽ… Mọi thứ nhìn rất long trọng, không khí vừa trang nghiêm, vừa rộn rã làm trống ngực tôi đập liên hồi, đây là lần đầu tiên tôi biết không khí này - không khí khai trường. 


Tôi đứng ngoài cổng nhìn bao quát toàn cảnh sân trường xong thì thở dài. Chết rồi, các lớp đã xếp hàng ngay ngắn đâu đó hết rồi, tôi “ngơ ngác như con bò lạc” vì có cảm giác hàng ngàn đôi mắt đang chăm chăm nhìn mình. Tôi cứng cẳng cứng chân, luýnh quýnh tìm chỗ lớp mình, chui đại vào cuối hàng. “Đã đi trễ, còn đứng cười!” - một đứa nào đó nói to, có mấy tiếng cười khúc khích hưởng ứng. Ủa, chỉ có mỗi mình đi trễ mà mình đâu có cười? Nhưng mới chui vô là tụi nó nhao lên thì chắc nạn nhân là mình rồi. Trường lạ, cô lạ, mới ngày đầu vào lớp đã bị nhắc nhở rồi, nên tôi dù có kiêu ngạo cỡ nào thì cũng lúng túng, mặt hơi biến sắc. Trong tình cảnh khó xử thì nghe một đứa lên tiếng giải trình: “Không phải cười đâu cô! Bạn ấy xưa giờ vẫn vậy mà, tại cái răng nó thế!”. Cô giáo lại nhìn kỹ vào tôi như để xác minh thông tin “tại cái răng nó thế”, rồi nghiêm mặt nhìn vào lớp nói: “Bạn cười nhưng không ồn, còn các em thì đang ồn đấy. Im lặng nào!”.
Tôi nhận ra tác giả của câu nói “tại cái răng nó thế…” rồi, là Thanh Tâm, học lớp 5 nhưng nay ở lớp 6B. Bạn ấy bình thường ít nói, sao hôm lại chen vô nói xằng xiên. Bình tâm một xíu thì tôi đủ thông minh để hiểu hàm ý “tại cái răng nó thế”. Vừa ngượng, vừa nóng. Vì tôi có cái răng cửa ở hàm trên hơi vểnh chút thôi, chứ có phải răng hô - cằm lẹm chi đâu. Đứng lầm lì cái mặt chờ cho hết buổi khai giảng rồi sẽ ra tay “trừng trị” cô bạn láu cá.
Kết thúc buổi lễ, tôi nhanh chân chạy ra chỗ đoạn đường đồng trống trải chuẩn bị cua vô xóm (nhà Tâm ở chỗ quạnh nên không có bạn học đi cùng). Tôi đứng chống nạnh chờ Tâm, máu bừng bừng như cơm sôi. A! Tâm kia rồi! Tôi bước từng bước chắc nịch ra đứng giữa đường, hất mặt lên hỏi: “Nhỏ kia, nãy nói cái gì đó?”. - “Nói gì?”. - “Cái gì mà “tại cái răng nó thế”. - “À! Là khi bạn há miệng thì giống như đang cười, nên tui có sao nói vậy chớ có ý gì đâu?”. - “Không có ý gì nè!”, tôi hét to rồi giơ tay lên định cho Tâm một tát. Nhưng Tâm cũng đâu có vừa, thấy tôi giơ tay lên thì nhào vô ôm tôi lại. Kết quả là tôi và Tâm nằm lăn lóc dưới đất chụp tóc nhau. Tru tréo, lu loa. “Nè, hai đứa mau ngồi dậy coi!”. Tiếng ai nghe quen quen, tôi và Tâm lồm cồm ngồi dậy, vừa ngước lên thì cả hai đồng thanh thưa: “Em chào cô!”.
Cô hỏi lý do vì sao đánh nhau, đứa nào cũng “dạ”, giành nói trước để tranh phần đúng. Sau khi nghe xong, cô không nói đứa nào đúng sai mà kéo tay áo lên, cô bảo hai đứa hãy nhìn vào bàn tay cô: “Tụi em có thấy nó khác thường không?”. Thấy, tôi (chắc là Tâm nữa) nhìn rất rõ ràng hai ngón tay tí hon chỉa ra từ ngón cái như nải chuối, nhưng cả hai đều nín khe. Hèn chi tay áo của cô lại phủ dài đến thế. “Tụi em nghĩ thế nào nếu mình có bàn tay như vậy?”. Hai đứa cứng họng, hết nhìn nhau lại nhìn xuống đất. Không để căng thẳng thêm nữa, cô nói: “Cô rất mặc cảm với những ngón tay vô duyên nên đã từng đánh rách miệng một bạn cùng lớp bởi dám gọi cô là “con bảy ngón”. Nhưng khi miệng bạn ấy rách, thì bàn tay cô vẫn cứ… bảy ngón. Sau này lớn lên, gặp lại bạn ấy với một vết sẹo ở môi, bạn vẫn vui vẻ gọi cô là “con bảy ngón” thì cô lại thấy hạnh phúc vì nhờ sự khác thường ấy mà bạn bè không thể quên mình. Khi đã trở thành cô giáo thì mới thấm thía rằng, giá hôm ấy đừng đánh bạn thì có lẽ cô sẽ đẹp hơn vì có một bàn tay bảy ngón. Hai đứa đừng đi theo vết xe đổ của cô, hiểu cô muốn nói gì chưa?”.
 ***
Tâm thì sao tôi không biết, nhưng riêng tôi thì trên đường về nhà đã có câu trả lời, vì dù đã cố bặm môi lại để giấu chiếc răng vểnh kia, nhưng khi vừa ló vô xóm thì đã nghe một người lớn quở: “Coi cái tướng nó kìa, chắc là mới đánh nhau với bạn, con gái gì mà hung dữ lạ, uổng cái răng khểnh dễ thương”…
Tiểu Kha

GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC - QUỐC GIA THỊNH VƯỢNG

Gia đình - Nơi yêu thương bắt đầu, nơi hạnh phúc được gìn giữ

Bảo tồn, khai thác và phát huy giá trị văn hoá dân gian cho phát triển du lịch

Trong Quy hoạch tổng thể Cà Mau đến năm 2030 và tầm nhìn đến 2050, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh đã xác định mục tiêu chiến lược và mang tính xuyên suốt chính là tập trung vào “bốn trụ cột” kinh tế đột phá gồm: Xây dựng hạ tầng từng bước đồng bộ, hiện đại, tạo động lực phát triển và liên kết vùng; đưa kinh tế biển trở thành ngành mũi nhọn; xây dựng nông nghiệp theo hướng sinh thái, hữu cơ, công nghệ cao; và cuối cùng là phát triển dịch vụ - du lịch xanh, bền vững, mang đậm bản sắc địa phương. Trong đó, “trụ cột” về du lịch sẽ trở thành ngành kinh tế quan trọng mang tính đa ngành, góp phần đưa Cà Mau trở thành tỉnh phát triển khá trong khu vực Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) và cả nước.

"Phim trường thiên nhiên": Cơ hội quảng bá du lịch, văn hoá Cà Mau

Những năm gần đây, Cà Mau liên tiếp xuất hiện trong nhiều dự án điện ảnh, truyền hình lớn. Từ những cánh rừng ngập mặn trải dài ở Năm Căn, vùng Ðất Mũi mênh mang sông nước đến Khu Di tích lịch sử quốc gia hòn Ðá Bạc đầy dấu ấn lịch sử... tất cả đang dần trở thành “phim trường tự nhiên” giàu tiềm năng của miền Tây Nam Bộ.

Nguyễn Ngọc Cung - Một đời vì cách mạng, một đời vì nghệ thuật

Nhà biên kịch Trịnh Thanh Vũ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, vui mừng báo tin, quyển sách “Nguyễn Ngọc Cung - Nghệ sĩ cách mạng tài ba” đã chính thức ra mắt công chúng. Tôi hiểu, niềm vui ấy với ông thật lớn, bởi đó là sản phẩm kết tinh từ biết bao công sức, tâm huyết và cả hành trình dài nỗ lực.

Công an Cà Mau đoạt giải B toàn đoàn tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng An ninh nhân dân

Xuất sắc đoạt giải B toàn đoàn và được Bộ Công an trao Cờ “Chương trình nghệ thuật tốt”, Đoàn Nghệ thuật quần chúng Công an tỉnh Cà Mau đã để lại dấu ấn đậm nét tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng lực lượng An ninh nhân dân năm 2026.

Ý nghĩa hoạt động ngoại khóa tại triển lãm “Hồi sinh những vùng đất chết”

Với chủ đề “Hồi sinh những vùng đất chết”, sáng 20/6, tại Di tích lịch sử - văn hóa Khu lưu niệm Nhạc sĩ Cao Văn Lầu, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp với Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cà Mau tổ chức hoạt động tham quan triển lãm và ngoại khóa dành cho cán bộ, chiến sĩ, dân quân tự vệ.

Ẩm thực Tết Đoan ngọ - nét đẹp giao thoa văn hoá

Trong tục cúng dịp Tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5 âm lịch) của người dân Nam Bộ, ngoài món bánh ú truyền thống còn có món bánh xèo và bánh bông lúa. Nét đẹp văn hoá dân gian này phản ánh sinh động sự giao thoa, đoàn kết của các dân tộc anh em.

Nghệ nhân Ưu tú Ðỗ Ngọc Ẩn - Còn đó một chữ tình

Nghe tin Nghệ nhân Ưu tú (NNƯT) Ðỗ Ngọc Ẩn, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, từ trần (ngày 10/6/2026), anh em giới văn nghệ sĩ trong tỉnh bày tỏ niềm tiếc thương trước sự ra đi đột ngột của ông. Căn bệnh hiểm nghèo chuyển biến bất ngờ, ông không kịp nói lời từ giã. Vậy là hết một kiếp tằm trọn đời vương tơ...

Chúc mừng Tết Đoan Ngọ (mùng 5/5 âm lịch)

Diệt sâu bọ - giữ gìn nét đẹp truyền thống Việt

Lời người cầm bút thép gửi thế hệ sau

Trên chặng đường 101 năm của nền Báo chí Cách mạng Việt Nam, biết bao thế hệ nhà báo đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp cầm bút, xây dựng nền tảng vững chắc cho nền báo chí cách mạng.