Thứ ba, 16-6-26 02:57:33
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Người về lại nhớ Đầm Dơi

Báo Cà Mau (CMO) Tôi đến Cà Mau khi trời nhá nhem tối. Cảm giác lần đầu tiên đến mảnh đất cuối trời Tây Nam Tổ quốc thật háo hức vô cùng. Dẫu chỉ ở lại một ngày, một đêm và chỉ đến được Đầm Dơi nhưng trong tôi đã đong đầy bao cảm xúc.

Thật ra, đã rất nhiều lần tôi có ý định đến vùng đất ấy nhưng hết lý do này đến lý do khác làm tôi không thực hiện được ý định. Rồi một ngày cuối tuần nắng đẹp, người chị mà tôi vẫn hay gọi thân quen là chế, quê ở Tân Dân, Đầm Dơi, đã rủ tôi về. Không có quá nhiều thời gian để chuẩn bị hành lý, một quyết định bất ngờ, vội vã không nằm trong kế hoạch nên lại càng thôi thúc bước chân. TP Cà Mau đón tôi khi ánh nắng cuối ngày chỉ còn đọng lại những vệt màu sáng ánh cam lên nền trời, một cơn mưa ùa qua như thể mừng vui đón người khách phương xa lần đầu tiên ghé đến. Những cửa hiệu đã lên đèn, đông vui và nhộn nhịp. Tôi chạy qua cầu Huỳnh Thúc Kháng để về Đầm Dơi. Cơn gió nhè nhẹ mang hơi nước từ sông thổi lên mát mẻ, luồn qua những sợi tóc mai mỏng mảnh. Con đường nhỏ rẽ về Tân Dân đi giữa một bên là sông, một bên là những ngôi nhà bình yên đón gió sông thổi lên dìu dịu..

Minh hoạ:  M. Tấn

“Người Cà Mau dễ thương vô cùng”, câu hát ấy vẫn luôn bên tôi khi mấy cuộc điện thoại từ người nhà chế cứ dồn dập hỏi chúng tôi đã về đến đâu. Ngôi nhà bật đèn sáng phía trước sân, cả nhà đã ngồi sẵn đợi chúng tôi về. Cha của chế ra cười nói vui vẻ, các anh chế dắt xe vô nhà. Mâm cơm đã chuẩn bị sẵn. Phải nói rằng, hơn một trăm cây số chạy xe đã tiêu tan mệt mỏi khi được mọi người thương yêu chờ đón như thế. Tôi ấn tượng với nhà bếp của gia đình chế. Có lẽ lâu lắm rồi tôi mới lại được bắt gặp gian bếp ấy. Một gian bếp được dừng bằng lá dừa nước. Cái bếp còn thơm mùi củi đước. Chiếc giường kê một góc để đủ rau củ nhà trồng, trái bí đao to tròn, chùm đậu đũa xanh non, dài mượt… Tôi bước đi trên sàn nhà lót gạch tàu mà nghe mát rượi bàn chân. Những ký ức tuổi thơ như thước phim quay chậm loáng thoáng ùa về. Ngày tôi còn nhỏ, nhà ngoại cũng lót gạch như thế, cũng gian bếp củi có mùi khói nồng nồng, cũng cái rế nồi đan bằng tre, cũng cái ghế đẩu để xung quanh chiếc bàn tròn… Anh chị của chế dọn sẵn mâm cơm với những món ăn ngon lành. Dĩa cá đối nuôi trong vuông mập mềm chiên vàng, bụng đầy ắp trứng. Gắp miếng cá trắng phau, chắc thịt, gói cùng ít rau càng cua giòn, xanh non chấm với nước mắm chua ngọt là kết hợp quá đỗi ngọt ngào. Vị ngọt của cá quyện hoà cùng vị giòn tươi non của rau càng cua hái trong vườn nhà, chút cay cay mằn mặn của nước mắm tỏi ớt khiến khoang miệng như được thết đãi bữa tiệc đậm đà. Kế bên dĩa cá chiên là tô thịt vịt kho gừng. Chỉ nhìn cái màu kho thôi đã thấy ngon đến không tả được. Thịt vịt màu nâu nâu, thấm gia vị và săn chắc, nước kho kẹo lại làm cho miếng gừng xắt sợi để kho cùng cũng đậm đà hương vị. Rồi tôi còn phải chừa bụng để ăn thêm tô canh bí đao bùi ngọt nấu với tép. À, thêm một chuyện nho nhỏ vui vui ở đây người ta không gọi là tép như quê tôi. Chế nói ở đây người ta gọi là con tôm, như tôm bạc, tôm càng…

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gọi của chế. Thì ra là chế nhớ tôi dặn có đi xổ vuông thì gọi tôi dậy đi cùng.Ở đây đa phần nhà ai cũng có vuông, không nhiều thì ít, gọi là nuôi thả lan. Thường thì nửa tháng xổ vuông một lần. Hôm nay tôi xuống không ngay ngày xổ nên chế lại chỗ miệng cống chỉ cho tôi biết và nói cách thức hoạt động. Miệng cống thường được đặt ở đầu vuông, hướng ra mé sông, có thiết kế đặc biệt để khi xổ nước từ vuông chảy ra thì phần lưới để sẵn sẽ đón được luồng tôm, cá, cua. Hai đứa con của người anh thứ tư chuẩn bị vỏ để tôi có dịp mục sở thị một chuyến dạo thăm vuông. Vuông là một hồ rộng người ta đào, thường để thả tôm, nuôi cua. Chế điệu nghệ mở dây, bơi chiếc vỏ chầm chậm ra vuông để tôi có dịp tận hưởng một sớm mai trong lành nơi đây. Chiếc vỏ thong thả lướt trên mặt nước, hai bên là những hàng đước xanh rì, mọc thẳng tắp. Chế nói tôi nghe về những công việc hàng ngày mà người làm vuông ở đây hay làm, những cực nhọc của nghề nuôi tôm, nuôi cua và cả niềm vui ngày xổ vuông, khi thấy những con tôm búng mình tanh tách. Hai đứa nhỏ hồn nhiên hỏi tôi: “Cô ơi có muốn ra hậu không?’’. Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, chế bảo: “Ý nó hỏi cưng có muốn bơi ra tận cuối cùng của vuông không đó”. Tôi mỉm cười, xoa đầu thằng bé rồi gật đầu. Chiều ý, chế đưa cây dầm cho tôi. Tôi loay hoay mãi mà chiếc vỏ cứ xoay vòng tròn. Hai đứa nhỏ thấy vậy cười tít mắt, vang vọng cả một quãng vuông lồng lộng gió.

Buổi sáng của tôi ở Đầm Dơi kết thúc bằng bữa cháo vịt thơm ngon ăn kèm gỏi chuối cây giòn ngọt. Những thành viên trong gia đình chế lại quây quần bên chiếc bàn tròn, kể tôi nghe bao câu chuyện hay về xứ sở này. Cha của chế là người quê gốc Quảng Nam nhưng vào đây lập nghiệp rồi mến quý nụ cười lành hiền của cô gái Tân Dân mà neo đậu cuộc đời ở lại xứ này. Lúc tôi trở về thành phố, chú còn chạy theo đưa mấy con cua chắc nịch. Chú nói, về đây không có gì làm quà, có ít cua cho tôi mang về thành phố ăn lấy thảo. Khi xe chạy được một đoạn, ngoái lại tôi vẫn thấy chú và hai anh chị cùng hai bé đứng vẫy tay dõi theo, tự dưng trong lòng dâng lên bao nỗi niềm cảm xúc. Tôi đang về lại với phố, ở nơi ấy tấp nập người xe, ngột ngạt khói bụi thị thành, không có những luồng gió sông mát rười rượi như ở đây. Tôi nhớ lời hứa với chú, với hai bé nhỏ con của anh chị Tư sẽ có lần lại về Đầm Dơi, về thăm gia đình chú, thăm lại những con đường giữa những hàng cây xanh mát. Ngắm mé biền nước ròng lên xuống, nghe tiếng ếch nhái đêm khuya tấu lên bản hoà ca bất tận ở vùng đất cuối trời Tây Nam Tổ quốc.

Người về lại nhớ Đầm Dơi vô ngần…./.

Phong Dương

Số hoá: Cơ hội mới cho nghệ thuật truyền thống

Sự phát triển của công nghệ số đã thay đổi thói quen giải trí của công chúng. Trước vô số lựa chọn trên không gian mạng, cải lương - loại hình nghệ thuật từng một thời vàng son, buộc phải đổi mới để thích ứng và phát triển.

Khoảng trời riêng với nhiếp ảnh

Sinh sống và làm việc tại TP Ðà Nẵng, xuất phát từ mong muốn ghi lại vẻ đẹp cuộc sống đời thường và con người quanh mình, tác giả Ðỗ Văn Pháp sớm tìm đến với nhiếp ảnh. Anh có trải nghiệm thú vị cùng bộ môn nghệ thuật này từ thời học phổ thông, chụp phim trắng đen ảnh kỷ yếu cho lớp, cho trường...

Cà Mau chung tay vì trẻ em trong kỷ nguyên số

Tháng hành động vì trẻ em năm 2026

Sôi động chương trình nghệ thuật khai mạc hè 2026

Tối 1/6, Nhà Thiếu nhi tỉnh Cà Mau (cơ sở 2) đã tổ chức chương trình nghệ thuật chào mừng Ngày Quốc tế Thiếu nhi, hưởng ứng Tháng hành động vì trẻ em và khởi động các hoạt động hè năm 2026.

Giữ gìn ký ức xưa

Trong hành trình xuôi về phương Nam dựng làng, lập ấp, nhiều lão nông mang theo cả những “món nghề” truyền thống của quê hương, xứ sở và tạo nên nét văn hoá đặc trưng cho nơi họ bám trụ, truyền thừa. Nhưng hiện nay, nhiều làng nghề đứng trước nguy cơ “mai một”.

Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch công bố mẫu thẻ nhà báo 2026

Ngày 29/5, Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch đã có quyết định ban hành mẫu thẻ nhà báo 2026.

Thanh mát bánh củ cải

Bánh củ cải là một trong những món bánh dân gian ngon và đậm tính truyền thống của cộng đồng người Hoa. Theo phát âm của tiếng Triều Châu (tiếng Tiều), bánh củ cải được gọi là “xái thào cúi”, trong đó, “xái thào” nghĩa là “củ cải” đồng âm và mang ý nghĩa “tài lớn” trong văn hoá cát tường của người Trung Hoa. Chính lý do này, cộng đồng người Hoa thích ăn bánh củ cải và thường làm cúng tổ tiên, chư thần trong các dịp lễ hội truyền thống.

Ðiểm tựa đời thường

Trước khi đến với nhiếp ảnh, tác giả Trần Văn Nhành từng có khoảng thời gian làm giáo viên tiểu học. Ðể có thêm thu nhập chăm lo cuộc sống gia đình, nuôi con ăn học, anh rời bục giảng, rẽ hướng sang chụp ảnh dịch vụ và làm thêm nghề thợ may. Ðến nay, hai con đã tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định, tuy không còn áp lực kinh tế nhưng anh vẫn gắn bó, duy trì tiệm ảnh nhỏ của gia đình.

Cà Mau lần đầu tổ chức cuộc thi sáng tác ca khúc AI

Trong khuôn khổ Liên hoan Nghệ thuật Sáng tạo và Công nghệ Cà Mau 2026 (CAT 2026), CiNEC Vietnam vừa chính thức phát động cuộc thi sáng tác ca khúc AI với chủ đề “Nghệ thuật × Công nghệ × Bạn” (Art × Tech × You).

Nhạc Khị - Một đời mở lối, vạn tiếng lưu danh

Nhắc tới cổ nhạc Bạc Liêu, người ta thường nhớ tới Cao Văn Lầu với “Dạ cổ hoài lang”. Nhưng trước khi có Cao Văn Lầu làm nên bản ca bất hủ ấy, đã có người thầy lặng lẽ gây nền, dựng nghiệp, mở ra mạch sáng tác cho cả thế hệ. Người đó là Lê Tài Khí - Nhạc Khị, bậc tiền nhân mà giới nghệ sĩ nhiều đời vẫn kính trọng gọi là Hậu Tổ. Tên tuổi ông hiện ra với vai trò mở lối, truyền nghề và khai sinh cổ nhạc Bạc Liêu.