Thứ sáu, 21-8-26 03:22:03
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Người về lại nhớ Đầm Dơi

Báo Cà Mau (CMO) Tôi đến Cà Mau khi trời nhá nhem tối. Cảm giác lần đầu tiên đến mảnh đất cuối trời Tây Nam Tổ quốc thật háo hức vô cùng. Dẫu chỉ ở lại một ngày, một đêm và chỉ đến được Đầm Dơi nhưng trong tôi đã đong đầy bao cảm xúc.

Thật ra, đã rất nhiều lần tôi có ý định đến vùng đất ấy nhưng hết lý do này đến lý do khác làm tôi không thực hiện được ý định. Rồi một ngày cuối tuần nắng đẹp, người chị mà tôi vẫn hay gọi thân quen là chế, quê ở Tân Dân, Đầm Dơi, đã rủ tôi về. Không có quá nhiều thời gian để chuẩn bị hành lý, một quyết định bất ngờ, vội vã không nằm trong kế hoạch nên lại càng thôi thúc bước chân. TP Cà Mau đón tôi khi ánh nắng cuối ngày chỉ còn đọng lại những vệt màu sáng ánh cam lên nền trời, một cơn mưa ùa qua như thể mừng vui đón người khách phương xa lần đầu tiên ghé đến. Những cửa hiệu đã lên đèn, đông vui và nhộn nhịp. Tôi chạy qua cầu Huỳnh Thúc Kháng để về Đầm Dơi. Cơn gió nhè nhẹ mang hơi nước từ sông thổi lên mát mẻ, luồn qua những sợi tóc mai mỏng mảnh. Con đường nhỏ rẽ về Tân Dân đi giữa một bên là sông, một bên là những ngôi nhà bình yên đón gió sông thổi lên dìu dịu..

Minh hoạ:  M. Tấn

“Người Cà Mau dễ thương vô cùng”, câu hát ấy vẫn luôn bên tôi khi mấy cuộc điện thoại từ người nhà chế cứ dồn dập hỏi chúng tôi đã về đến đâu. Ngôi nhà bật đèn sáng phía trước sân, cả nhà đã ngồi sẵn đợi chúng tôi về. Cha của chế ra cười nói vui vẻ, các anh chế dắt xe vô nhà. Mâm cơm đã chuẩn bị sẵn. Phải nói rằng, hơn một trăm cây số chạy xe đã tiêu tan mệt mỏi khi được mọi người thương yêu chờ đón như thế. Tôi ấn tượng với nhà bếp của gia đình chế. Có lẽ lâu lắm rồi tôi mới lại được bắt gặp gian bếp ấy. Một gian bếp được dừng bằng lá dừa nước. Cái bếp còn thơm mùi củi đước. Chiếc giường kê một góc để đủ rau củ nhà trồng, trái bí đao to tròn, chùm đậu đũa xanh non, dài mượt… Tôi bước đi trên sàn nhà lót gạch tàu mà nghe mát rượi bàn chân. Những ký ức tuổi thơ như thước phim quay chậm loáng thoáng ùa về. Ngày tôi còn nhỏ, nhà ngoại cũng lót gạch như thế, cũng gian bếp củi có mùi khói nồng nồng, cũng cái rế nồi đan bằng tre, cũng cái ghế đẩu để xung quanh chiếc bàn tròn… Anh chị của chế dọn sẵn mâm cơm với những món ăn ngon lành. Dĩa cá đối nuôi trong vuông mập mềm chiên vàng, bụng đầy ắp trứng. Gắp miếng cá trắng phau, chắc thịt, gói cùng ít rau càng cua giòn, xanh non chấm với nước mắm chua ngọt là kết hợp quá đỗi ngọt ngào. Vị ngọt của cá quyện hoà cùng vị giòn tươi non của rau càng cua hái trong vườn nhà, chút cay cay mằn mặn của nước mắm tỏi ớt khiến khoang miệng như được thết đãi bữa tiệc đậm đà. Kế bên dĩa cá chiên là tô thịt vịt kho gừng. Chỉ nhìn cái màu kho thôi đã thấy ngon đến không tả được. Thịt vịt màu nâu nâu, thấm gia vị và săn chắc, nước kho kẹo lại làm cho miếng gừng xắt sợi để kho cùng cũng đậm đà hương vị. Rồi tôi còn phải chừa bụng để ăn thêm tô canh bí đao bùi ngọt nấu với tép. À, thêm một chuyện nho nhỏ vui vui ở đây người ta không gọi là tép như quê tôi. Chế nói ở đây người ta gọi là con tôm, như tôm bạc, tôm càng…

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gọi của chế. Thì ra là chế nhớ tôi dặn có đi xổ vuông thì gọi tôi dậy đi cùng.Ở đây đa phần nhà ai cũng có vuông, không nhiều thì ít, gọi là nuôi thả lan. Thường thì nửa tháng xổ vuông một lần. Hôm nay tôi xuống không ngay ngày xổ nên chế lại chỗ miệng cống chỉ cho tôi biết và nói cách thức hoạt động. Miệng cống thường được đặt ở đầu vuông, hướng ra mé sông, có thiết kế đặc biệt để khi xổ nước từ vuông chảy ra thì phần lưới để sẵn sẽ đón được luồng tôm, cá, cua. Hai đứa con của người anh thứ tư chuẩn bị vỏ để tôi có dịp mục sở thị một chuyến dạo thăm vuông. Vuông là một hồ rộng người ta đào, thường để thả tôm, nuôi cua. Chế điệu nghệ mở dây, bơi chiếc vỏ chầm chậm ra vuông để tôi có dịp tận hưởng một sớm mai trong lành nơi đây. Chiếc vỏ thong thả lướt trên mặt nước, hai bên là những hàng đước xanh rì, mọc thẳng tắp. Chế nói tôi nghe về những công việc hàng ngày mà người làm vuông ở đây hay làm, những cực nhọc của nghề nuôi tôm, nuôi cua và cả niềm vui ngày xổ vuông, khi thấy những con tôm búng mình tanh tách. Hai đứa nhỏ hồn nhiên hỏi tôi: “Cô ơi có muốn ra hậu không?’’. Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, chế bảo: “Ý nó hỏi cưng có muốn bơi ra tận cuối cùng của vuông không đó”. Tôi mỉm cười, xoa đầu thằng bé rồi gật đầu. Chiều ý, chế đưa cây dầm cho tôi. Tôi loay hoay mãi mà chiếc vỏ cứ xoay vòng tròn. Hai đứa nhỏ thấy vậy cười tít mắt, vang vọng cả một quãng vuông lồng lộng gió.

Buổi sáng của tôi ở Đầm Dơi kết thúc bằng bữa cháo vịt thơm ngon ăn kèm gỏi chuối cây giòn ngọt. Những thành viên trong gia đình chế lại quây quần bên chiếc bàn tròn, kể tôi nghe bao câu chuyện hay về xứ sở này. Cha của chế là người quê gốc Quảng Nam nhưng vào đây lập nghiệp rồi mến quý nụ cười lành hiền của cô gái Tân Dân mà neo đậu cuộc đời ở lại xứ này. Lúc tôi trở về thành phố, chú còn chạy theo đưa mấy con cua chắc nịch. Chú nói, về đây không có gì làm quà, có ít cua cho tôi mang về thành phố ăn lấy thảo. Khi xe chạy được một đoạn, ngoái lại tôi vẫn thấy chú và hai anh chị cùng hai bé đứng vẫy tay dõi theo, tự dưng trong lòng dâng lên bao nỗi niềm cảm xúc. Tôi đang về lại với phố, ở nơi ấy tấp nập người xe, ngột ngạt khói bụi thị thành, không có những luồng gió sông mát rười rượi như ở đây. Tôi nhớ lời hứa với chú, với hai bé nhỏ con của anh chị Tư sẽ có lần lại về Đầm Dơi, về thăm gia đình chú, thăm lại những con đường giữa những hàng cây xanh mát. Ngắm mé biền nước ròng lên xuống, nghe tiếng ếch nhái đêm khuya tấu lên bản hoà ca bất tận ở vùng đất cuối trời Tây Nam Tổ quốc.

Người về lại nhớ Đầm Dơi vô ngần…./.

Phong Dương

Hành trình đi tìm cái đẹp

Hơn 20 năm cầm máy, NSNA Nguyễn Xuân Hãn vẫn không thôi say mê bộ môn nghệ thuật của khoảnh khắc, vì nhiếp ảnh mang lại cho anh những chuyến đi khám phá cuộc sống, phút giây tĩnh lặng để ngắm nhìn cái đẹp.

Tiếp đam mê điện ảnh cho người trẻ

Những năm gần đây, khái niệm "công nghiệp văn hoá" không còn là câu chuyện xa lạ. Từ điện ảnh, âm nhạc, nghệ thuật biểu diễn đến nội dung số, mỗi sản phẩm sáng tạo đều có thể trở thành giá trị kinh tế nếu được đầu tư bài bản và phát triển đúng hướng. Ðối với những địa phương còn nhiều tiềm năng như Cà Mau, việc khơi dậy đam mê sáng tạo cho thế hệ trẻ chính là bước đi đầu tiên để biến nguồn lực văn hoá thành động lực phát triển mới.

Cháo ong vò vẽ - Hương vị độc bản

Có những món ăn chỉ nhắc tên đã đủ khơi gợi nét đặc trưng của một vùng đất, một thời tuổi thơ và cả tính cách gan góc của con người nơi ấy - cháo ong vò vẽ là một trong những món như thế.

Giữ gìn di sản, tri ân lịch sử

Cà Mau là vùng đất hội tụ nhiều lớp trầm tích văn hoá, lịch sử, trong đó có nhiều công trình kiến trúc đặc sắc và mang nhiều giá trị tiêu biểu. Một trong những công trình ấy phải kể đến Sắc Tứ Quan Âm Cổ Tự (phường An Xuyên), người dân quen gọi là chùa Phật Tổ. Ngôi cổ tự linh thiêng này còn là chứng nhân của gần 2 thế kỷ hình thành và phát triển của quê hương.

Nghệ sĩ xây dựng thương hiệu trên môi trường số

Giữa dòng chảy mạnh mẽ của chuyển đổi số, chỉ với điện thoại thông minh, tài khoản mạng xã hội và tư duy sáng tạo, nghệ sĩ có thể đưa tiếng hát, câu vọng cổ, điệu múa hay những tác phẩm nghệ thuật vượt qua ranh giới địa lý để đến với hàng triệu người xem. Đối với nghệ sĩ Cà Mau, số hoá không chỉ mở ra cơ hội phát triển thương hiệu cá nhân mà còn trở thành phương thức mới để quảng bá văn hoá, con người và hình ảnh vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc.

Từ xóm, ấp địa đầu cực Nam đến Hội thi toàn quốc của lực lượng bảo vệ ANTT ở cơ sở

Khi Ban Tổ chức xướng tên đội thi tỉnh Cà Mau trong nhóm 4 đơn vị đoạt giải A khu vực phía Nam, cả đoàn ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vỡ oà. Đó không chỉ là phần thưởng cho nhiều tháng miệt mài tập luyện của 30 thành viên, mà còn là sự ghi nhận dành cho hàng nghìn cán bộ, thành viên lực lượng tham gia bảo vệ an ninh, trật tự (ANTT) ở cơ sở đang ngày đêm bám địa bàn, giữ bình yên từng xóm, ấp nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc.

Festival tôm Cà Mau lần thứ II năm 2026

“Tôm Cà Mau - Vươn tầm thế giới”

Hoà cùng nhịp thở quê hương

Năm 2018, khi bắt đầu làm quen với những cái bấm máy đầu tiên, chàng trai trẻ Lương Kha (sinh năm 1997, hội viên Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Cà Mau) chỉ đơn thuần muốn lưu giữ lại những nét đẹp bình dị xung quanh mình. Ðể rồi từ sở thích ban đầu ấy, hành trình nhiếp ảnh nghiêm túc và bền bỉ được mở ra.

Để lịch sử sống mãi trong trái tim thế hệ trẻ

Chương trình chiếu phim miễn phí do Hãng phim Tài liệu và Khoa học Trung ương tổ chức dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ đã thu hút đông đảo khán giả, nhất là học sinh, sinh viên. Những bộ phim lịch sử, chiến tranh cách mạng trở thành phương tiện truyền tải sinh động các giá trị truyền thống, góp phần giáo dục lòng yêu nước và khơi dậy niềm tự hào dân tộc.

Góc nhìn thời sự hoà quyện nghệ thuật

Tốt nghiệp Ðại học Mỹ thuật Công nghiệp năm 1982, chuyên ngành Hoạ sĩ, nhưng anh Cấn Văn Dũng lại rẽ lối, trở thành phóng viên ảnh, gắn bó với Báo Công nghiệp Việt Nam từ năm 1996 (sau đổi tên thành Báo Công Thương). Hành trình này cũng đưa anh "bén duyên" với nhiếp ảnh nghệ thuật.