Thứ năm, 23-7-26 07:18:25
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Nói không với xuất cảnh "chui"

Báo Cà Mau Thời gian gần đây, đặc biệt là từ năm 2022 đến nay, tình trạng đưa người sang lao động ở nước ngoài trên địa bàn tỉnh Cà Mau diễn biến ngày càng phức tạp. Nạn nhân bị các đối tượng xấu lợi dụng, xuất cảnh trái phép sang Campuchia ngày càng nhiều. Với hình thức hợp đồng lao động, sau đó đòi tiền chuộc nếu vi phạm, đã gây những hệ luỵ khôn lường cho nạn nhân và gia đình của họ.

Bài 1: Hành trình tìm con

Tin lời dụ dỗ ngon ngọt, tin vào lợi ích trước mắt, với công việc nhẹ, lương cao, không ít nạn nhân lâm vào tình cảnh nguy hiểm. Họ bị lừa đưa ra nước ngoài, làm việc trong các công ty đánh bạc trực tuyến tại Campuchia, khiến bao gia đình lâm vào tình cảnh khốn đốn, cha mẹ thì vật vã đi tìm con, nạn nhân thì mù mịt đường về.

Hơn 10 năm trước, vợ chồng chị Nguyễn Thị Út, ấp Tấn Ngọc, xã Ngọc Chánh, huyện Ðầm Dơi, lặn lội lên Ðà Lạt, rồi Bình Dương để làm thuê kiếm sống (lúc đó 2 con chị Út còn nhỏ, gửi lại dì nuôi, cho ăn học ở quê nhà). Vì gia cảnh nghèo, với quyết tâm vươn lên để cất được cái nhà ở cho đàng hoàng với người ta, anh chị đã làm việc cật lực. Do quá sức, chồng chị đổ bệnh, chị cũng bị thoái hoá cột sống.

Bệnh tình càng trở nặng nên vợ chồng dắt dìu nhau về quê, để lại con trai 18 tuổi, làm cho một công ty nệm ở tỉnh Bình Dương (theo cha mẹ làm được 2 năm nay). Chị Út rơm rớm nước mắt: “Bao nhiêu năm làm lụng, chồng đổ bệnh nên tiền dành dụm được dùng trị bệnh hết. Lúc về nhà càng khổ, không có chỗ cho anh nằm, mưa tạt, nhà như cái chòi. Anh em, chòm xóm thương tình giúp che lên được cái nhà. Khổ lắm”.

Chị Nguyễn Thị Út (thứ hai từ phải sang) rơm rớm nước mắt kể về hành trình cứu con bị lừa sang Campuchia.

Chưa ổn định cuộc sống thì chị lại nhận tin sét đánh, con trai bị gạt qua Campuchia, giờ muốn về phải chuộc trên 200 triệu đồng. Nỗi khổ lại chồng chất lên đôi vai của người mẹ gầy còm, đã gần 50 tuổi. Chị kể trong nước mắt: “Lúc con đi nhà không hay, mất tích tầm 9-10 ngày mới hay, rồi đi kiếm cháu. Sau đó, cháu nhắn tin nói đang ở Campuchia, người ta giới thiệu việc nhẹ lương cao, rồi kêu ra sân bay có người đón. Lúc đó tôi mới hoảng hốt đi tìm con”. 

Vượt qua nỗi sợ hãi của người phụ nữ chân quê, sự nghèo khổ, không tiền, thiếu kiến thức, chị quyết định đi tìm con. Gửi lại đứa con gái ở nhà với người cha già và người chồng bệnh tật, chị ròng rã mấy tháng trời, ngược xuôi trên TP Hồ Chí Minh, nhờ hiệp sĩ, công an giải cứu con mình. 

Chị Nguyễn Thị Út bên người chồng bệnh tật, trong ngôi nhà vừa được sửa chữa che mưa, che nắng cho cả gia đình.

 

Do bị quản lý nghiêm ngặt, con trai chị Út chỉ có thể lén lút nhắn tin lúc nửa đêm để thông báo tình hình cho mẹ biết. “Mình không điện thoại thẳng được cháu, chỉ nhắn tin qua lại. Mà phải nhắn lúc 1-2 giờ sáng mới được vì lúc đó nó mới được nghỉ. Nó nói người ta không cho điện thoại về nhà, bắt nó đổi 3 công ty, bắt túc trực trên máy tính để bán đồ Online trên mạng. Ban đầu, cháu nhắn tin kêu mẹ gửi tiền chuộc 130 triệu đồng, vài bữa sau tăng lên 240 triệu đồng. Nó nói con kiến còn lọt không khỏi, làm sao con ra”, chị Út vẫn còn bàng hoàng khi kể lại.

Thế rồi, hơn 1 tháng ròng rã, mò mẫm tìm cách cứu con, đi tới lui làm hồ sơ thủ tục, xác nhận của chính quyền địa phương từ ấp đến tỉnh, là con mình bị bán qua Campuchia, thì công an đã xác nhận hồ sơ cho chị và hứa sẽ thông báo cho chị khi có thông tin. 

Trong thời gian đợi chờ đó, chị vẫn tiếp tục nhắn tin thăm chừng con. “Lúc đó ngày nào tôi cũng khóc. Nó nói giờ cũng không biết ở đâu, cũng không nhờ ai dẫn về được hết, chỉ mẹ gửi tiền qua mới về được. Tôi nghe mà xót xa. Mỗi lần thức giấc tôi lại khóc, cha thì bệnh liệt giường, con thì bị người ta bắt đi mất”, chị Út nghẹn ngào.

Cuộc sống người dân địa phương còn nhiều khó khăn, thiếu kiến thức, rất dễ bị dụ dỗ "việc nhẹ lương cao" sang Campuchia lao động bất hợp pháp.

Rồi may mắn cũng đến với chị, sau 3-4 tháng ròng rã tìm con (khoảng 1 tháng sau khi công an tiếp nhận hồ sơ), chị đã nhận được tin vui, mẹ con, gia đình được đoàn tụ. Chị cười mà rơi nước mắt: “Con về, thấy nó không bị thương tích, tật nguyền là tôi mừng lắm rồi”.

Ðây không phải là trường hợp hiếm gặp trên địa bàn tỉnh, tình trạng này đã diễn ra ngày càng phổ biến trong 2 năm gần đây. Và không phải ai cũng may mắn như con chị Út, tìm được đường về nhà với thân thể còn lành lặn.

Ông Từ Hoàng Ân, Phó giám đốc Sở Lao động - Thương binh và Xã hội tỉnh Cà Mau, xác nhận: “Thời gian gần đây, nhiều thông tin về các trường hợp công dân Việt Nam bị lôi kéo, lừa sang Campuchia theo con đường hợp pháp hoặc bất hợp pháp để làm việc trong các sòng bài, cá độ, xổ số, cơ sở game Online... Khi đến nơi làm việc, nạn nhân mới biết công việc, đãi ngộ không như quảng cáo. Họ bị giám sát chặt chẽ, bị bóc lột sức lao động, bị cưỡng bức làm việc (từ 15-16 tiếng/ngày), nếu không sẽ bị đối xử tồi tệ. Nhiều người bị tra tấn, đánh đập rất tàn bạo khi tìm cách trốn ra khỏi nơi làm việc, giam giữ. Những người từ chối làm việc và muốn quay trở về Việt Nam thì bị đánh đập, bắt ký khống giấy nợ và yêu cầu bồi thường hàng ngàn đô la mới được thả, hoặc bị bán cho công ty khác”./.

 

Hồng Nhung - Quách Nguyên

Bài cuối: Ðể không là nạn nhân

 

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?