Thứ hai, 29-6-26 18:26:44
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

"Ốc đảo" lụy đò

Báo Cà Mau (CMO) Hàng chục năm nay, nhiều hộ dân ở ấp Hiệp Dư, Vàm Đầm, Hồng Phước, Mai Hoa thuộc xã Nguyễn Huân, huyện Đầm Dơi ngăn cách với trung tâm xã bởi dòng sông lớn. Loại phương tiện duy nhất có thể đưa họ sang sông là những chuyến đò ngang. Điều đó khiến việc đi lại, giao thương và việc học của trẻ em nơi đây hết sức khó khăn, nhất là vào mùa mưa bão.

Nguyễn Huân giữa tháng 3 nắng cháy da, cháy thịt. Đang vào mùa nước rút nên dòng sông để lộ những bãi bồi hun hút. Mặc dù chỉ ngăn cách với trung tâm xã chỉ 1 con sông nhưng ấp Hiệp Dư hoang sơ và buồn bã.

Chòng chành cõng chữ qua sông…

Đò rời bến, chút gió lùa vào làm xoa dịu cái oi bức. Vừa đi, Bí thư Xã đoàn Nguyễn Huân Phạm Thị Thắm Tươi, kiêm “hướng dẫn viên”, giới thiệu từng ngõ ngách. Những ngôi nhà tạm bợ, thấp lè tè mọc lên hai bên bờ sông. Rất khó tìm thấy một ngôi nhà khang trang, bởi đa số hộ dân nơi đây là hộ nghèo, mưu sinh chính bằng nghề bắt ốc len, chem chép, soi ba khía, cào sò… hoặc làm nghề “đụng”, tức là đụng đâu làm đó, có gì làm nấy, miễn sao có tiền là được.

Hằng ngày các em phải trèo lên xuống những chiếc cầu trơn chợt, nguy hiểm như thế này.

Ghé trường Tiểu học Hố Gùi, ấp Hiệp Dư, xã Nguyễn Huân, khó khăn lắm chúng tôi mới chọn được một bến đỗ, có lẽ là an toàn nhất, để lên bờ nhưng rất vất vả mới trèo được cầu thang. Hai bên cầu khá trơn, nhỏ hẹp, dốc thẳng đứng, không tay vịn, lại yếu, sảy chân là tắm bùn ngay.

Trên bờ cũng chẳng khá hơn là bao. Trước mặt là con lộ đất trơn trợt, vừa nhỏ, vừa hẹp, đường dốc uốn lượn quanh co, đoạn đá lởm chởm, đoạn lại nhầy nhụa bùn đất. Dọc hai bên lộ, xa xa mới có một căn nhà nhỏ, chẳng có hàng quán. Đường vào mùa nắng đã khó đi thế này, huống hồ mùa mưa.

Và tan trường phải dò từng bước trên chiếc cầu trơn trượt.

Điểm trường Hố Gùi hiện ra trước mắt. Chỉ khoảng 3, 4 phòng học nhưng do mới tu sửa nên khá mới và sạch, tiếng trẻ ê a đọc bài vang vọng. Các em mặt mũi lấm lem, quần ngắn cũn cởn trên mắt cá, màu áo trắng đã ngả màu tro đục. Thầy Nguyễn Đức Chỉnh, giáo viên Trường Tiểu học Hố Gùi, cho biết: “Những em nhà xa, để đến trường phải đi bằng đò. Chuyện các em “chụp ếch” do lên xuống bến sông là chuyện xảy ra như cơm bữa, nên hầu hết mỗi em đều mang thêm 1 bộ quần áo để thay. Do biên độ triều lớn, lên xuống thường xuyên nên cầu thang thường rất trơn do bám rong rêu. Sóng lớn, gió to nên mỗi năm thay không biết bao nhiêu cầu thang”.

Giấc mơ về những cây cầu

Mỗi năm vào mùa nước lên (tháng 11, 12 âm lịch), hoặc mùa mưa đến là lại thêm bao nỗi trăn trở, canh cánh của phụ huynh về tai nạn lật đò.

Mỗi ngày ít nhất 2 bận các em phải qua sông. Mỗi một lần qua đò là mỗi lần các em đối mặt với sự bất trắc, khi đò luôn chở quá số người quy định và không có áo phao.

Chị Tươi trầm ngâm: “Đò thì có chiếc trang bị áo phao, có chiếc không; phụ huynh đón con do ỷ lại nên hầu hết không trang bị áo phao hay bảo hộ. Phần lớn do ba mẹ bận đi làm ăn xa, các em ở nhà với ông bà, việc đưa đón cháu phụ thuộc vào đò hoặc quá giang hàng xóm rồi hùn tiền xăng với nhau”.

Đã có nhiều tai nạn xảy ra và chưa ai dám đảm bảo những nguy cơ tiềm ẩn sẽ chấm dứt. Trước Tết xảy ra vụ tai nạn lật xuồng. Phụ huynh đón con và 2 cháu hàng xóm, do phương tiện nhỏ, gặp dòng xoáy lớn, xuồng bị đánh lật. May nhờ ba-lô, các em nhỏ đeo bám, người dân cứu kịp thời nên thoát chết.

Em Phan Tiểu Vy, lớp 3C, trường Tiểu học Hố Gùi, cho biết, 5 giờ sáng đã thức chuẩn bị sách vở, ăn uống. 6 giờ thì bắt đầu đi, hơn nửa tiếng đồng hồ mới tới trường.

“Khó khăn không chỉ có việc đến lớp của các em. Khi đau ốm, phải đi cấp cứu trong đêm rất khó mà qua sông vì không có ai chở đò nên nhà nào cũng trang bị một chiếc vỏ lãi để tiện đi lại”, ông Phan Hoàng Thắng, Trưởng ấp Hiệp Dư, chia sẻ.

Em Phan Thanh Nghị, trường Tiểu học Vàm Đầm, nói: “Đi qua đò em cũng sợ lắm, nhưng cha mẹ em thì bận đi làm, nếu đưa em đi đường vòng đến trường thì mất thời gian. Vì vậy em phải đi bằng đò, lâu dần nên cũng quen”.

Anh chủ đò Nguyễn Văn Uôn cho biết đã làm nghề đưa đò học sinh hơn chục năm nay. "Nhưng cả tháng nay tôi phải nghỉ để sửa lại chiếc đò cho chắc chắn. Tiền đò tôi chỉ thu từ 5.000-10.000 đồng/lượt tuỳ theo quãng đường xa gần”, ông Uôn trãi lòng.
“Biết rằng cho các cháu đi học trên những chuyến đò chòng chành như vậy là nguy hiểm, nhưng chúng tôi cũng đành chịu, chẳng lẽ để các cháu thất học rồi lại quẩn quanh cái kiếp nghèo như cha mẹ chúng. Trường học chỉ có ở bờ bên kia, cách trở đò giang đã làm dài thêm con đường tìm đến tri thức của trẻ em nơi đây”, anh Phan Thanh Lam, Phó bí thư Chi bộ ấp Vàm Đầm, chia sẻ.

Những nụ cười tươi về niềm tin con chữ.

Mỗi ngày, tại bến trường Tiểu học Vàm Đầm, ấp Vàm Đầm, xã Nguyễn Huân, hàng chục học sinh xếp hàng bò ngược, bò xuôi để lên, xuống giữa đò và cầu thang. Tuy khó khăn là vậy, nhưng dù ngày nắng hay ngày mưa, các em vẫn đến lớp với bao nhiêu ước mơ về ngày mai tươi sáng.

Rời xã Nguyễn Huân, tôi mang theo niềm day dứt về mơ ước bình dị mà cháy bỏng của người dân nơi đây về những cây cầu. Bên kia sông, từng chiếc đò nhỏ lần lượt đến đón các em về, trên vai vẫn còn quàng khăn đỏ nhưng quần xắn cao quá gối. Đến bao giờ trẻ em nơi này được đi trên chiếc cầu an toàn nối liền đôi bờ sông?

Phóng sự của Yến Nhi

Bà Trần Thị Thuý, Phó chủ tịch UBND xã Nguyễn Huân, cho biết: “Xã Nguyễn Huân còn nhiều khó khăn, trở ngại lớn nhất là việc đi lại. Xây dựng một cây cầu kiên cố qua sông là điều rất khó, phần do kinh phí hạn hẹp, phần do sạt lở. Hằng năm, địa phương chỉ được đầu tư xây dựng 5 km lộ bê-tông, so với nhu cầu chung là quá thấp. Chúng tôi đã cố gắng bằng mọi cách để kêu gọi các nguồn đầu tư nhưng do mực nước sông quá sâu khiến chi phí xây cầu quá cao nên giờ vẫn đang chờ sự hỗ trợ từ ngân sách Nhà nước”.

 

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.