Thứ sáu, 19-6-26 00:09:30
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Ông Dú đá đậu

Báo Cà Mau Cặp bên khuôn viên Chùa Bà, đường Lê Lợi, phường 2, TP Cà Mau có con hẻm nhỏ và ngắn ngủn dẫn xuống bến đò đi qua bên kia kinh Rạch Rập. Trong con hẻm này có xe đá đậu tồn tại đã hơn 45 năm nay. Và gần như tất cả những ai từng sống, trải qua tuổi thơ ở thị xã Cà Mau xưa, TP Cà Mau nay đều biết đến xe đá đậu này.

Cặp bên khuôn viên Chùa Bà, đường Lê Lợi, phường 2, TP Cà Mau có con hẻm nhỏ và ngắn ngủn dẫn xuống bến đò đi qua bên kia kinh Rạch Rập. Trong con hẻm này có xe đá đậu tồn tại đã hơn 45 năm nay. Và gần như tất cả những ai từng sống, trải qua tuổi thơ ở thị xã Cà Mau xưa, TP Cà Mau nay đều biết đến xe đá đậu này.

Chỗ bán của xe đá đậu đơn sơ, vài bộ bàn ghế bằng cây, nép sát 2 bên vách hẻm, chính giữa là lối đi, gió từ đường Lê Lợi lồng lộng xuống bến đò. Xe đá đậu cũng đóng bằng cây, áo ngoài lớp nhôm mỏng trắng tinh, trên kệ vài chai si-rô, nhiều hũ thuỷ tinh tròn đựng đậu xanh, đậu đỏ, chuối khô thái mỏng, khóm ngào, đường cát, bột báng, nước cốt dừa và cái bàn đá bào tay đã trở thành của hiếm. Chủ nhân của xe đá đậu là ông Dú, mọi người quen gọi là ông Dú “đá đậu”.

Ông Dú bên xe đá đậu.                       Ảnh: A.N

Ông Dú tên thật là Ngô Chấn Như, người Hoa, sinh năm 1952, ở thị trấn Năm Căn. Gia đình ông Dú nghèo, mần rẫy ở kinh Cả Nhép, nhà có tất cả 3 anh em, ông là anh trai cả. Do vùng đất rẫy của gia đình ông thường xảy ra tranh chấp chiến sự, cha ông lại đau yếu, mất sức lao động, năm 1965, gia đình ông Dú dời về thị xã Cà Mau sinh sống. Gia đình mua được căn nhà thiếc nhỏ, lụp xụp trong con hẻm Chùa Bà xuống bến đò. 3 anh em ông Dú đi học ở Trường Tư thục Dục Tài, nay là Trường Tiểu học Nguyễn Tạo. Cha, mẹ ông kiếm sống bằng nghề bán bánh kẹp nướng, bánh bò xốp xịa hằng ngày ở góc chợ Vưu Văn Tỷ, phường 2.

Chỗ ở mới của gia đình ông Dú chưa ổn định bao lâu thì cha ông bị bệnh và qua đời. Ông mất, công việc mần bánh mang ra chợ bán của bà khó khăn, bà quyết định mở xe bán đá đậu tại nhà cho khách đi đò vãng lai trong hẻm. Con hẻm có phần bị khuất, nhưng nhờ có khách đi đò lai rai qua sông, công việc bán đá đậu của bà cũng kiếm sống được.

Có điều, công việc bán đá đậu đòi hỏi phải mất nhiều công sức, thời gian trong khâu chuẩn bị và lúc bán hàng như đi chợ mua đồ, nấu đậu, nạo dừa, vắt nước cốt dừa, bào đá, làm đá đậu, bưng đá đậu cho khách, một mình mẹ ông Dú mần không xuể. 2 người em gái của ông Dú phải nghỉ học sớm, ở nhà tiếp bán với mẹ. Có xe bán đá đậu, cuộc sống của 4 má con ông Dú có phần khấm khá hơn. Nhưng không may, 2 năm sau đó, mẹ của ông Dú đỗ bệnh thường xuyên, 2 người em gái của ông phải xoay như chong chóng bên xe đá đậu.

Thương mẹ và 2 em gái mua bán vất vả, năm 1970, đang là học sinh giỏi lớp 7 của Trường Dục Tài, ông Dú quyết định nghỉ học, ở nhà tiếp đảm đương công việc xe bán đá đậu.

Ông Dú tiếp đứng bán đá đậu một thời gian ngắn, mau chóng trở nên thành thạo, chuyên nghiệp nên đứng bán chính luôn. Bán được một thời gian, ông Dú thấy quay đi quay lại, quanh năm suốt tháng cũng chỉ có bao nhiêu đó khách hàng hằng ngày qua sông, bao nhiêu đó khách hàng mua đá đậu. Ông nghĩ phải tìm cách nào đó tăng thêm được khách hàng, cạnh tranh được với những xe bán đá đậu ở ngoài hẻm.

Vào thời điểm ấy, quanh khu vực Chùa Bà và Trường Dục Tài có đến 4, 5 xe bán đá đậu, chứ không phải có độc nhất xe bán đá đậu như của ông bây giờ. Những xe bán đá đậu quanh khu vực Chùa Bà và Trường Dục Tài có vị trí thuận lợi, lượng khách vãng lai đông, học sinh ghé ăn nhiều. Nghề bán đá đậu lại cũng chẳng có gì gọi là bí quyết hay gia truyền, ai cũng giống ai, giá cả như nhau, hơn thua nhau chỉ là vị trí bán.

Trong cái khó đó, ông Dú nảy sinh ý tưởng lạ, chỉ lấy công làm lời. Tức là cũng bán đá đậu như những xe đá đậu kia, giá cả cũng như họ, nhưng trong ly đá đậu của ông đậu nhiều hơn, nước cốt dừa béo hơn, chất lượng ly đá đậu ngon hơn, chấp nhận lời chỉ còn là cái công. Ý tưởng này của ông Dú không ngờ đánh trúng ngay yêu cầu quan trọng và được coi là cốt lõi nhất của người tiêu dùng. Ðó là chỗ bán ngon, vệ sinh, giá cả hợp lý. Khi anh đã bán ngon rồi, dù anh có ở trong hóc, trong kẹt nào đó, khách hàng cũng tìm đến. Còn khi anh đã bán dở rồi, dù anh có ở mặt tiền, sáng sủa, ngon lành cũng bán ế chết.

Ý tưởng của ông Dú thành công. Xe bán đá đậu của gia đình ông Dú không lâu sau đó được coi là ngon nhất ở thị xã, ông hạ gục dần mấy đối thủ cạnh tranh với mình. 1 ngày ông bán tới 4, 5 cây nước đá. Gắn với xe đá đậu, suốt thời niên thiếu, đến khi có gia đình và nuôi 4 người con khôn lớn, thế giới của ông Dú gần như chỉ biết quanh quẩn con hẻm bến đò Chùa Bà. Thế giới bên ngoài đối với ông là những mẩu chuyện của học trò, khách vãng lai, khách đi đò qua sông bên những ly đá đậu. Nhưng mặt ông lúc nào cũng tươi, cởi mở, miệng cười hiền hoà, không thấy buồn.

Nhiều người thấy ông Dú như vậy và hỏi ông, bán đá đậu cực, thu nhập đâu có như mở tiệm này tiệm nọ. Bán đá đậu chỉ là một công việc nhỏ, tạm thời lúc kiếm sống khó khăn, khi có điều kiện rồi người ta chuyển qua công việc mần ăn khác. Ông Dú đã có điều kiện rồi, sao ông cứ phải bán đá đậu như vậy? Ông Dú chỉ cười hiền cho qua chuyện. Thiệt ra, ông Dú đã rất thành công với thành ngữ “nhất nghệ tinh nhất thân vinh”, nghề nào cũng vinh quang cả. Làm nghề gì mà giỏi, có tâm với nghề, có tình yêu với nghề, có ích cho bản thân, gia đình, xã hội thì ở đâu cũng được mọi người và xã hội trân trọng, tôn vinh.

Từ xe bán đá đậu nhỏ, ông Dú đã chăm sóc tốt sức khoẻ cho mẹ già nay đã gần 90 tuổi, ổn định cuộc sống cho mình, gia đình, các con, 2 người em gái, biến căn nhà thiếc lụp xụp trong hẻm thành căn nhà lầu khang trang. Và cũng không bao nhiêu người Hoa ở phường 2 biết được rằng, từ xe bán đá đậu nhỏ như thế, ông Dú nuôi 4 người con thành tài.

Cô con gái lớn của ông là Ngô Mỹ Loan, tốt nghiệp Ðại học Dược, công tác ở Hậu Giang. Cô con gái thứ hai của ông là Ngô Mỹ Linh, lấy bằng Thạc sĩ Ðịa ốc ở Anh quốc, công tác ở Trung tâm Phát triển Quỹ đất Cà Mau. Cô con gái thứ ba là Ngô Mỹ Cầm, tốt nghiệp Ðại học Kế toán, công tác ở Hậu Giang. Người con trai út là Ngô Chí Hùng, tốt nghiệp Cao đẳng Xây dựng, công tác ở Cần Thơ.

Ông Dú làm được một điều hiếm có trong người Hoa ở phường 2, thành đạt cả trong cuộc sống và nuôi dạy các con tiến bộ, nên người. Mấy năm gần đây, ông Dú bị bệnh tai biến và giãn tĩnh mạch chân, hậu quả của việc hơn 45 năm đứng bán đá đậu, ông đi lại có phần khó khăn. Dù vậy, ông Dú vẫn không bỏ xe đá đậu, vẫn hằng ngày mở cửa đều đặn bán đá đậu ở hẻm bến đò Chùa Bà. Lúc thì ông đứng bán, mệt quá, vợ ông thay phiên đứng bán.

Ông Dú bán đá đậu giờ đây không còn là chuyện vì tiền, ông bán vì tình yêu của mình với xe đá đậu và lòng tri ân của mình với khách hàng. Ở xe đá đậu, ông nhìn thấy đầy ắp kỷ niệm của tuổi thơ, học trò, thuở hàn vi của mọi người. Và ở xe đá đậu, ông nhìn thấy đầy ắp tình yêu, hơi, hướng, hồn của quê hương./.

Bút ký của Ái Như

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.