Chủ nhật, 13-9-26 23:34:18
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Vu lan bất tận

Báo Cà Mau

“Mẹ yêu con bằng dòng sữa ngọt/ Cha yêu con bằng giọt mặn mồ hôi…”.

Cứ mỗi độ Vu lan về, mọi người lại nghĩ về hình ảnh bông hồng cài trên ngực áo trong bài hát “Bông hồng cài áo”. “Một bông hồng cho anh, một bông hồng cho em và một bông hồng cho những ai, cho những ai đang còn mẹ…”. Người nào còn mẹ thì cài hoa hồng màu đỏ thắm, ai mất mẹ sẽ phải cài màu hoa trắng ngậm ngùi. Tôi xin cài màu hoa trắng dù vẫn còn mẹ. Đóa hoa ấy tôi dành cho cha. Trong lòng tôi, Vu lan cho cha là bất tận.

Ảnh minh họa: B.T

Trẻ con vẫn thường được người lớn hỏi một câu: “Cha và mẹ, con thương ai nhiều hơn?”. Có lẽ, chỉ là để thử thách suy nghĩ non nớt của trẻ nhỏ. Chứ tình cảm dành cho song thân thì không thể đem lên bàn cân để đong đo. Nhưng, ai cũng nhận ra rằng, như một quy luật của tạo hóa, hình ảnh người mẹ hiền luôn chiếm ngự trong văn chương, thơ ca, nhạc họa… Đến mức, lấn át đi hình ảnh người cha. Mẹ trìu mến ôm con, cho con bầu sữa nóng. Mẹ ngồi bên cánh võng à ơi ngọt ngào giọng ru đưa con vào giấc ngủ. Mẹ buôn gánh bán bưng nhọc nhằn nuôi con ăn học. Mẹ vọng vào đêm tối tiếng rao lạc lõng nghe ngậm ngùi… Tất cả đã làm hiện lên hình dáng người mẹ hiền đã trở thành biểu tượng đẹp muôn đời nay.

Nhưng có mấy ai hay rằng, “cha yêu con bằng giọt mặn mồ hôi”. Cái tình cảm, công lao ấy cao cả như núi Thái Sơn nhưng luôn lặng thầm. Phía sau thái độ, gương mặt nghiêm nghị là một trái tim yêu thương mà cha luôn dành cho những đứa con của mình. Thương con nhưng không thể hiện, hoặc không biết cách thể hiện. Những người cha thường luôn như vậy.

Tôi chưa kịp nghĩ về chữ hiếu cho thấu đáo, chưa kịp báo hiếu thì cha tôi đã không còn. Cha thương tôi không chỉ bằng giọt mặn mồ hôi mà còn bằng chiếc áo sờn vai mỏng dính, sờn vì nắng, vì mưa, vì gian truân, vất vả. Cha thương tôi bằng đôi chân chai sần, nhiều khi tứa máu vì lặn lội khắp cánh đồng xa. Đôi chân ấy còn có nhiều lắm những vết gai đâm vì lội ao tát đìa, cắm câu, bắt cá, đặt trúm, bẫy lươn... Khi cha còn, tôi không kịp hiểu hết ý nghĩa những việc làm của người. Cứ nghĩ đó là việc làm thường nhật phải làm của cha. Tôi vẫn vô tư vòi vĩnh, vô tâm giận hờn vì cha không mua cho mình một món đồ yêu thích. Chẳng hạn, một cái áo dài mới, trắng hơn chiếc áo đã mặc nhiều năm. Một chiếc xe đạp mới để không thẹn thùng vì con gái học cấp ba mà còn chạy chiếc xe đạp cà tàng sút sên hoài. Tôi không kịp hiểu rằng, khi cha không mua những món đồ tôi muốn thì vết nhăn chắc là hằn thêm trên trán người. Là khi ấy, nỗi khổ tâm cha phải nuốt ngược vào lòng vì thương con mà không lo cho con được chu đáo. Ai đến lúc biết làm cha, làm mẹ thì mới hiểu được nỗi lòng của cha mẹ mình.

Không biết bao nhiêu năm đã trôi qua mà tôi còn nhớ hình ảnh cha ngồi sửa chiếc xe đạp cà tàng. Cha nhọc nhằn vậy, còn tôi thì giận thầm trong bụng. Chiếc xe ấy tôi luôn thấy ngượng ngùng với bạn bè. Vì nó cũ rích, vì cái sườn ngang cao nghều mà khi ngồi lên đạp, nó không làm cho tôi ra dáng vẻ cô nữ sinh dịu dàng được. Tôi giận cha mà đâu chịu nghĩ cho rằng vì nhà nghèo, cha chỉ có thể lo đủ tiền đóng học phí, sách vở mỗi đầu năm học, chứ không thể mua thêm chiếc xe đạp mới. Tôi đâu hay rằng cha đang khổ tâm và thao thức mỗi đêm trường vì gia cảnh khó khăn của nhà mình. Đàn ông là trụ cột của gia đình. Vợ con không được ăn sung mặc sướng, người đàn ông có trách nhiệm sẽ luôn mang một quang gánh nặng trĩu trong lòng. Lớn lên, tôi mới thấm thía quang gánh đó trong lòng cha.

Cha đột quỵ rồi qua đời. Hình ảnh ấy ám ảnh trong lòng đến suốt đời tôi không quên được, đó là khi đưa vào cấp cứu, trên tay cha còn đầy vết nhớt. Trong túi áo còn có những con bù-lon. Người ta nói cha đang sửa chiếc xe đạp thì chóng mặt rồi lịm đi. Chiếc xe đạp là phương tiện cha đi làm công, cách nhà gần 20 cây số. Cha đã nhọc nhằn đến ngày nhắm mắt.

Tôi mồ côi cha từ thời con gái mà đến tuổi trung niên vẫn còn nhớ như in từng cử chỉ, giọng nói trầm ấm của người. Ai bảo chỉ có mẹ hát ru con. Cha tôi hát ru con gái ngủ bằng câu hát “con ơi à ơi, đây là giấc ngủ ban đầu…”. Nhớ cảm giác được cha ẵm vào phòng, giăng mùng cho ngủ (tôi thường ngủ gật khi xem tivi ở phòng khách). Nhớ cây chuối sau nhà cha chặt lấy thân cây để chị em tôi bám víu vào mà tập bơi. Nhớ lúc cha vụng về lấy vải vụn băng lại vết đứt trên tay khi tôi nghịch phá lúc mẹ vắng nhà…

Tôi không kịp báo hiếu cho cha, dù chỉ một ngày. Sống tử tế để không hổ thẹn khi đứng trước di ảnh của người là cách duy nhất cuối cùng tôi có thể làm được. Vu lan rằm tháng 7 hàng năm, nơi nơi lại nhắc về chữ hiếu. Với cha, tôi không đợi tháng ngày, hay đợi mùa của mỗi năm, một chữ hiếu tôi chưa kịp trả nhưng mãi khắc ghi đến suốt đời. Vu lan bất tận trong lòng con, cha ơi…

Cẩm Thúy

Khi cả nước cùng “mặc áo mới” cho Cà Mau

Hồi còn đi làm nghề truyền thông thương hiệu chục năm về trước, tôi đi dữ lắm. Từ Sài Gòn qua Bình Phước, Vũng Tàu, Ðồng Nai rồi có lúc bay lên Gia Lai ngược ra Thủ đô, vòng lên Bảo Lộc... Ði riết nhiều khi mở mắt ra hổng nhớ mình đang ở tỉnh nào, chỉ nhớ trong ba lô lúc nào cũng có sổ tay kè kè ghi chi chít với một mớ, mà phải ba đầu, sáu tay, mười hai công chuyện mới khớp thực tế.

Giao lưu thể thao, tăng cường mối quan hệ, hợp tác giữa Cà Mau và Thành phố Hồ Chí Minh

Chào mừng 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh 2/9, đồng thời tăng cường mối quan hệ hợp tác, đoàn kết giữa hai địa phương, chiều 5/9, đoàn cán bộ Cà Mau và đoàn cán bộ Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức giao hữu thể thao. Các trận đấu diễn ra trong không khí vui tươi, thắm tình.

Người nghệ sĩ nặng tình với biển

Trong bức tranh nhiếp ảnh nghệ thuật phong phú, dạt dào hơi thở sông nước vùng đồng bằng sông Cửu Long, Nghệ sĩ Nhiếp ảnh (NSNA) Trần Minh Hoàng là cái tên quen thuộc, gợi nhớ về người nghệ sĩ bền bỉ, trọn đời gắn bó với mảnh đất ven biển Cà Mau.

Để vọng cổ kể chuyện người trẻ hôm nay

Là giảng viên Khoa Sư phạm, Trường Ðại học Bạc Liêu, tác giả Trương Thị Chanh có niềm đam mê và tâm huyết với bộ môn nghệ thuật cải lương. Chị đã sáng tác và thực hiện nhiều MV với các nghệ sĩ trẻ như: Lâm Minh Nghiêm, Mỹ Lệ để đưa ca cổ, cải lương đến gần hơn với khán giả trẻ.

“Giai điệu cuối trời Nam” hội ngộ những tâm hồn yêu nhạc

Tối 3/9, tại Trung tâm Văn hoá tỉnh (phường Bạc Liêu), Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Cà Mau phối hợp với Chi hội Âm nhạc và Chi hội Nhạc sĩ Việt Nam tỉnh tổ chức chương trình nghệ thuật “Giai điệu cuối trời Nam”, chào mừng Ngày Âm nhạc Việt Nam lần thứ XVII (3/9/2026).

Đồng hành cùng chuỗi hoạt động chào mừng Quốc khánh

Hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026), tỉnh Cà Mau tổ chức nhiều hoạt động văn hoá, thể thao, nghệ thuật và du lịch, tạo không khí vui tươi, phấn khởi, thu hút đông đảo người dân và du khách.

“Từ mùa thu lịch sử đến khát vọng Cà Mau”

Đó là chủ đề chương trình nghệ thuật chào mừng 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh 2/9, diễn ra vào tối 1/9, tại Khu đô thị Happy Home, do Đảng uỷ, HĐND, UBND, Uỷ ban MTTQ Việt Nam phường Tân Thành phối hợp Công an tỉnh Cà Mau tổ chức.

Đất Mũi rực sáng đêm hoa đăng khinh khí cầu và chương trình nghệ thuật "Non sông vang khúc mùa thu"

Chào mừng 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh 2/9, tối 1/9, tại Khu du lịch Khai Long (xã Đất Mũi), chương trình nghệ thuật “Non sông vang khúc mùa thu” và Đêm hoa đăng Khinh khí cầu tỉnh Cà Mau lần thứ I diễn ra trong không khí sôi nổi, thu hút đông đảo người dân, du khách đến thưởng thức.

Lễ giỗ Thượng thuỷ tổ họ Phạm Việt Nam - Đức Đô Hồ Đại Vương Phạm Tu

Sáng 1/9, tại Nhà thờ họ Phạm Việt Nam (Số 414 đường Nguyễn Trãi, phường An Xuyên, tỉnh Cà Mau), Hội đồng họ Phạm tỉnh Cà Mau tổ chức lễ giỗ, dâng hương Thượng thuỷ tổ họ Phạm Việt Nam - Đức Đô Hồ Đại Vương Phạm Tu và tưởng niệm các thế hệ tiền nhân của dòng họ.

Hội tụ di sản Việt - Niềm tự hào nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc

Trong khuôn khổ Ngày hội Văn hoá di sản và Lễ hội Khinh khí cầu lần thứ I, Cà Mau trở thành điểm hẹn văn hoá đặc biệt. Sự hội tụ của các di sản phi vật thể tiêu biểu từ Bắc - Trung - Nam không chỉ tạo nên không gian nghệ thuật đa sắc màu, mà còn nối liền những nhịp cầu di sản, thắp sáng niềm tự hào dân tộc ở vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc.