Thứ ba, 28-7-26 06:03:21
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Cà Mau ơi! - Nghề báo ơi

Báo Cà Mau (CMO) Giã từ Cố đô Huế trầm mặc, cổ kính, tôi xuôi Nam ròng rã đúng bốn mươi năm chẵn. Chân ướt, chân ráo đến Minh Hải với một tờ quyết định điều động của tổ chức chính quyền tỉnh Bình Trị Thiên, tôi, một giáo viên miền núi A Lưới, tỉnh Bình Trị Thiên về nhận nhiệm sở tại Sở Giáo dục Minh Hải…

MH: Minh Tấn

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc phơ theo màu thời gian trong những ngày hồi cố hương sống với tuổi hưu trí… đêm đêm ký ức về miền Tây sông nước lại hiện về trong tôi mồn một. Nơi mà gót chân của tôi đã đi khắp hang cùng ngõ cụt để chắt chiu con chữ, gạn lọc sự kiện cho nghiệp “trường văn trận bút” của một anh nhà báo miệt rừng ngập mặn Cà Mau.

Cũng nên nhắc lại đôi điều, khi vào Minh Hải tôi được phân công dạy học tại một trường vùng ngoại ô, nhưng rồi hình như nghiệp giáo không tương thích với tạng người thích xê dịch như tôi. Nếu nói về nơi ươm mầm cho những con chữ đầu tiên của tôi trên báo thì phải nói đến báo Minh Hải (tiền thân của báo Cà Mau hôm nay). Ngày đó, sau những tiết dạy thì tôi thường thử sức mình bằng những truyện ngắn viết cho thiếu nhi gửi cộng tác cho báo Minh Hải, và ơn trời, những truyện ngắn của tôi được chọn đăng. Như một cơ duyên! Một hôm, nghe người bạn làm ở báo Minh Hải rủ rê chuyển qua làm báo vì có tờ báo lúc này đang cần phóng viên. Tôi nghiễm nhiên trở thành anh phóng viên của tờ Báo ảnh Ðất Mũi, tờ báo ảnh duy nhất của cấp địa phương sau tờ Báo ảnh Việt Nam của cấp Trung ương.

Và rồi những chuyến xê dịch với nghề đã cho tôi cảm nhận đậm nét hơn về quê hương sông rạch miền đất cuối trời Tổ quốc.

Thương lắm những cánh rừng đước bạt ngàn, thẳm sâu, với cơ man là nguồn lợi thuỷ sản dưới tán rừng. Nhớ lắm những đêm hội ba khía cùng ngư dân miệt biển muối ba khía làm mắm cho mùa giáp hạt còn có cái ăn, cái bán cho cuộc sống hàng ngày. Mũi Cà Mau ơi! Rạch Gốc ơi! Những cánh rừng đước nguyên sinh ơi! Nơi tôi sống thật nhất, phóng khoáng nhất giữa tiếng vang của nhịp song lang trong một buổi đờn ca tài tử. Tình yêu của những bà má Cà Mau không bao giờ phai nhạt trong tim.

Thương lắm những cánh rừng ngào ngạt hương thơm của miệt rừng U Minh Hạ. Bạt ngàn bông tràm lung linh trong nắng như điểm duyên hơn cho những cô thôn nữ dưới tán rừng với áo bà ba thân thuộc cùng chiếc khăn rằn duyên dáng đó thôi! Nhớ lắm những lần theo một nhóm thợ rừng để ăn ong, thu về từng dòng mật ong sóng sánh thơm mùi bông tràm U Minh (theo đánh giá của các nhà khoa học thì mật rừng U Minh Hạ là loại tốt nhất trong những loại mật ong được khai thác). Cũng cần nói thêm, tại rừng U Minh Hạ đã tồn tại lâu đời những tập đoàn phong ngạn của nghề gác kèo ong. Mỗi nhóm thợ rừng đi ăn ong được gọi là đoàn. Các đoàn này tập họp nhau lại thành tập đoàn phong ngạn. Những người trong tập đoàn sống rất đoàn kết. Mỗi phong ngạn chia nhau một khu vực rừng; trong khu vực này, anh ta có được trọn quyền gác kèo và cũng chịu luôn trách nhiệm bảo vệ rừng. Rừng luôn được bảo vệ và những người ăn ong rất đoàn kết với nhau, tạo nên nghề ăn ong đặc trưng mà không phải nơi nào cũng có được.

Cà Mau ơi! Nghề báo ơi! Những con đường, những kênh rạch, những cánh rừng, những cửa biển mà nghề báo đã tạo điều kiện cho dấu chân tôi ghé lại sống hết lòng với đất phù sa, sống trong veo với tình người Cà Mau, Bạc Liêu phóng khoáng, đôn hậu, chân chất. Những mùa giáp hạt cùng người dân chụp đìa bắt cá để rồi ngồi bên bìa rừng nướng trui con cá lóc đồng, uống một ngụm rượu đế trong veo như mắt mèo của xứ Tân Lộc. Nhớ lắm những đêm trăng mùa gió chướng xuôi thuyền trên dòng sông Chắc Băng của Thới Bình thôn cùng cô thôn nữ mà sưu tầm những tư liệu về thời chúa Nguyễn Ánh lưu lạc vào xứ Thới Bình này, trong hành trình mở cõi để mưu cầu cuộc thống nhất giang san.

Nhớ lắm những xóm nghèo lao động trong TP Cà Mau, với những ngày thâm nhập vào dân để tìm cho ra những chân lý, những sự thật mà nghề báo phải làm. Ðể rồi những phóng sự, ký sự kịp thời được phản ánh chân thật nhất có thể. Nhớ lắm những thôn xóm ngày một đổi mới theo hướng tích cực, đã làm cho bộ mặt vùng cực Nam Tổ quốc ngày một sáng lên, ngày một văn minh, hiện đại. Vùng đất lành cho những nhà đầu tư khắp nơi, từ trong và ngoài nước, về cùng chung tay với người dân Cà Mau làm giàu ngay trên chính mảnh đất mà ngày xưa cha ông đã tiên phong mở cõi.

Cà Mau ơi! Trong một lần về thăm lại nơi mà mình đã từng sống, từng ăn hạt cơm đồng nội, con cá kênh rạch và nơi mình đã có những mối tình tuyệt vời. Ðược nghe câu vọng cổ:

" Hòòòòo... ooơơơi!

Chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm, công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu.

Chiếu này tôi chẳng bán đâu,

tìm cô không gặp, hòòòòo... ooơơơi, tôi gối đầu mỗi đêm.

Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào trên bờ kinh Ngã Bảy.

Sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra... chào".

Câu ca như lát dao cứa vào con tim. Mà cũng đúng thôi, tròn vành bốn mươi năm sống tại mảnh đất yêu thương này làm sao không được yêu, làm sao không được thương và chắc hẳn một điều là mình đã quá yêu, quá thương, quá nhớ ơn con người và mảnh đất đã dung dưỡng mình, mảnh đất đã cho mình những cánh đồng để con chữ được gieo lên.

Vậy đó, những kỷ niệm đã qua thường làm cho con người ta nhớ một cách da diết, quay quắt... Càng đi xa càng muốn quay về.

Trong vòng tay của đồng nghiệp, trong tình thương của những bà má Cà Mau tôi đã sống, đã đi, đã hành động và rồi tôi cũng phải rời xa khi tuổi đã xế chiều. Vòng đời cứ quay, cứ tiếc nuối, cứ nhớ nhung. Ai không nhớ về quê hương cho dù đó là quê hương thứ hai. Nay tôi đã về Huế, nơi tôi sinh ra để sống những tháng ngày hưu trí, tôi lại nhớ về Cà Mau và gọi vang lên: Cà Mau ơi!

Hình như Cà Mau không xa ngái, Cà Mau vẫn trong tôi hàng ngày đó thôi. Cà Mau vẫn hiển hiện trong những con chữ của mình đó thôi!

“... Cà Mau miền đất nhung nhớ

Mở lòng dâng trọn yêu thương..."./.

 

(Huế, những ngày tháng 6/2023)

 

Ðào Minh Tuấn

 

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.