Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Ði về phía biển

Báo Cà Mau Hai Tánh lui cui xỏ mấy nuộc lạt cho xong mé vách chái bếp. Hổm rày vô mùa mưa sòng, lá dừa nước xé đôi xếp tay phơi nửa tháng còn tươi xanh, nước chảy lòng ròng. Lạt buộc róc bập bè giòn khứu. Rốt cuộc cũng rồi cái nhà, mà nhìn giống cái chòi hơn. Nhìn cơ ngơi đầu tiên của mình chẳng hiểu sao Hai Tánh muốn rớt nước mắt. Sáu Tình, bụng lùm lùm, ngồi un lửa ướt, bên cạnh trên cái cà ràng nồi cơm tăm sôi ỉ ôi, mấy con cá khô không ra hình thù gì, mốc meo bủn rệu.

Hai Tánh lui cui xỏ mấy nuộc lạt cho xong mé vách chái bếp. Hổm rày vô mùa mưa sòng, lá dừa nước xé đôi xếp tay phơi nửa tháng còn tươi xanh, nước chảy lòng ròng. Lạt buộc róc bập bè giòn khứu. Rốt cuộc cũng rồi cái nhà, mà nhìn giống cái chòi hơn. Nhìn cơ ngơi đầu tiên của mình chẳng hiểu sao Hai Tánh muốn rớt nước mắt. Sáu Tình, bụng lùm lùm, ngồi un lửa ướt, bên cạnh trên cái cà ràng nồi cơm tăm sôi ỉ ôi, mấy con cá khô không ra hình thù gì, mốc meo bủn rệu.

Phóng tầm mắt ra tận phía chân trời, chỉ toàn đước và mắm. Rồi nước, nước mênh mông, đục ngầu, chẳng thấy bóng dáng một con người, một nóc nhà. Sáu Tình quệt tay vén tóc, lọ nghẹ dính tèm nhem, nhoẻn miệng vừa cười, hỏi:

- Anh Hai, xứ này là xứ nào vậy? Hổm rày em tính hỏi mà thấy anh Hai mần cực quá.

- Ai biết xứ này xứ nào, ở riết rồi thành xứ. Ðâu thấy ai đâu hỏi thăm. Chắc cùng trời cuối đất rồi.

Minh hoạ: THANH HÙNG

Hai Tánh ở mướn nhà thầy Bang, một nhà Nho cố cựu tuốt miệt Tân Duyệt. Cơ ngơi của thầy Bang cũng vừa phải, gia nhân dăm người, Hai Tánh ở đợ từ nhỏ, cùng lớn lên với Tình. Càng lớn, Tình càng đẹp, nhưng ông tía càng giấu.

Suốt ngày Tình ở trong nhà, trong nhà cũng ít, phần nhiều là ở trong phòng. Có bận, một người đồng học của thầy Bang ở đâu tận vùng trên về thăm, dẫn theo một cậu trai ăn mặc coi lạ mắt. Cái áo ngoài thì như bao bố khoét lỗ, trên cổ đeo cái chong chóng bánh ú vểnh ngược xoè ra hai bên. Hai Tánh nhìn thấy cười trong bụng, mặc vậy chắc ngộp thở mà chết. Rồi hai ông bạn đồng học suốt ngày uống trà, uống rượu, bàn chuyện đông tây kim cổ, Hai Tánh bưng bê, châm nước, quét dọn, cung phụng. Có bận thầy Bang lè nhè dữ, nói với ông bạn:

- Con gái rượu của tôi ông thấy thế nào? Ðẹp vậy phải gả nơi nào xứng đáng, coi làm con dâu ông được không?

Thằng cha kia cũng xỉn tơi bời, nhướn mắt lè nhè lại:

- Ừ, lấy chớ, lấy chớ.

Thầy Bang hỏi lại tỉnh bơ:

- Ai lấy?

- Lấy hết, lấy hết. Nói xong ông bạn vùng trên quay tròn ra ngủ ngáy o o.

Chẳng biết thế nào, chỉ biết khi hai cha con kia sau đâu hơn tháng ở chơi miệt Tân Duyệt từ giã, lũ khũ dắt nhau về. Cô Hai, tức Tình dựa cột nhà khóc tỉ tê. Thầy Bang ngồi ghế đẩu, đít nhấp nhỏm, miệng lầm bầm:

- Tới tối qua mới biết, cơ ngơi nó trên trển bị người ta gom nợ sạch sành sanh… thiệt hết biết.

Trước giờ, Tánh gọi Tình là cô Hai. Một cũng cô Hai, mà có đếm đến mấy cũng là cô Hai. Cô Hai đẹp nhưng hay mơ mộng. Gần như cô coi Tánh là nơi để lâu lâu vẽ nên những câu chuyện thiên đường, cổ tích nào đó mà bất chợt cô nghĩ ra. Tánh chỉ nghe rồi gật đầu lia lịa, cô Hai nói gì cũng đúng, cũng hay. Vậy rồi sau khi gã trai có cái chong chóng bánh ú vểnh ngược ra đi ít lâu, cô Hai ngồi thất thần, mắt nhìn ra bờ sông có đám dừa nước trổ cà bắp nhọn hoắt lảm nhảm:

- Nó mà về đây, thứ cà bắp này xỏ lụi từ đít tới đầu.

Giọng cô Hai ác nghiệt, Tánh mới nghe lần đầu, nhìn xuống thấy tay của cô Hai xoa xoa cái bụng hơi trương lên như người sình bụng.

- Cô Hai đau bụng hả, tôi lấy dầu xức nghen!

- Xức cái gì…

- Vậy cô Hai bị sao?

Hai Tánh rối rít hỏi, cô Hai vẫn như trời trồng, mặt lạnh tanh, mắt sắc lẹm.

Sau đó, Hai Tánh có nghe thầy Bang và cô Hai cự cãi. Không vang động làng xóm như mọi bận mà chì chiết, đay nghiến, dấm dẳng như bệnh nhức răng.

- Mầy sao để ra vầy con ơi!

- Nó nói vui lắm, hổng sao đâu, tưởng chơi, ai ngờ.

- Giọng mầy còn tỉnh bơ vậy hả. Trời ơi ngó xuống mà coi nó giỡn chơi kiểu này. Tao từ mầy thôi…

***

Ghé cầu chợ Ðất Mũi, chiếc cao tốc như con cá dứa ăn no trái mắm nổi lềnh phềnh, dạt ra dạt vô theo sóng nước. Giọng anh xe ôm hối hả:

- Chú em ra tham quan Ðất Mũi phải hôn? Ờ ra đây còn đi đâu nữa.

Hình như người dân vùng này có cái kiểu vừa hỏi vừa trả lời ên. Nhưng đâu phải, tôi đi vì chuyện khác.

- Ở đây anh có biết hai vợ chồng tên Tánh tên Tình, lâu lắm rồi, xưa lắm rồi, tôi kêu tới bằng ông cố.

- Cái này chắc ông cố tôi ở nhà biết.

- Ông cố anh nhiêu tuổi?

- Chà, già lắm rồi, già xưa ai biết nhiêu tuổi.

Tôi và Mai, yêu nhau 5 năm nhưng mỗi lần tôi hỏi cưới đều lắc đầu quầy quậy. Chẳng hiểu con gái. Chuyến đi này, tình cảnh này, kiếm kiểu này, trời đất mênh mông thế này.

Ba tôi, gần bảy mươi, sĩ quan quân đội về hưu, từ lúc tôi biết, ông chỉ ở Cần Thơ, chợt một hôm nhớ ra, ông nói:

- Quê dòng họ mình ở Cà Mau, miệt Ðất Mũi. Ông cố, ông nội con ở đó, lập đất lập xóm ở đó. Mầy về hỏi thăm rồi tìm lại cho ba. Giờ ba muốn đi nhưng già rồi, đi đâu nổi.

Chỉ có bấy nhiêu thông tin, biết sao mà kiếm.

- Vậy anh chở tôi về gặp ông cố anh.

- Ổng già lắm rồi nghen, nói chuyện khó lắm à.

Kệ, đi rồi tới đâu tính tới đó.

Những căn nhà thiệt lạ. Cây đước, lá dừa nước, có cầu thang bắc sàn mé mặt sông, lồng lộng chẳng thấy cửa nẻo gì. Ghe lớn, ghe nhỏ, lưới dồn từng đống, treo lòng thòng. Ðàn bà, con gái ngồi vá lưới tay thoăn thoắt, mắt mở thao láo ngó chừng đám con nít. Tụi con nít chạy lăn xăn, chơi đủ trò, nhưng chẳng trò nào ra trò nào. Ðứa nào đứa ấy đen nhẻm như cục than, trên người chỉ có cái quần cụt, tóc đỏ lọm.

Ông già nửa ngồi, nửa dựa vô cái võng cũng làm bằng lưới, ở trần, trên vai vắt cái khăn rằn. Anh xe ôm nói như rống:

- Ông cố, có khách hỏi thăm nè.

- Hả, cái gì, ăn cơm rồi.

Tôi thấy cuộc hỏi thăm này chắc trầy trật lắm.

- Dạ, con ở Cần Thơ, về tìm ông cố, ông có biết không?

- Ờ, mầy về tìm gốc gác hả. Ông cố nào, tao có biết đâu?

- Ông cố bà cố tên Tánh tên Tình, hồi xưa về miệt này.

- Vậy mầy kêu tao bằng ông chú, mầy họ Phạm hả, tao cũng họ Phạm nhưng giờ đổi thành họ Ðức rồi.

Ông già nghễnh ngãng, không biết có nghe tôi hỏi gì không nhưng cái họ thì trúng quá trúng. Trong lòng tôi bỗng chộn rộn, biết đâu may mắn. Giờ nhìn kỹ thấy ông già có cái gì thân quen lắm. Cái trán hói, cái lưng lòng khòng, ngón chân cái tèn bẹt qua một bên. Cũng bị lãng tai như ba tôi hiện giờ. Ba tôi nói, họ Phạm cứ lớn tuổi là nghe ngóng dở òm. Bệnh này do thời trai tráng lặn sông móc bùn đắp nền nhà, đi ghe biển bắt cá tôm và vác súng bắp chuối đi bắn tăng.

Tôi hỏi anh xe ôm:

- Anh họ Phạm hả?

- Ừ, nhưng hồi đó không biết sao cố tôi có thời gian đổi thành họ Ðức, giờ giấy tờ cố già quá đâu xài nữa, cố nói cố họ Ðức còn tụi tôi họ Phạm.

Bất chợt ông chú mới gặp kêu tụi nhỏ nấu cơm, nướng cá, làm lẩu mực, luộc tôm đãi con cháu phương xa. Cả đàn ông, đàn bà, con nít lúm xúm bỏ hết công việc, mỗi người một việc, cả mâm cơm thịnh soạn dọn gần hết sàn nhà bằng đước bóng ngời.

Kể từ đó đến tối, ông già không nói một lời. Mai ở trên nhà với mấy cô, mấy chị. Ông già nói chỉ có vậy mà gặp tôi ai cũng tự giới thiệu tên, con của ai, kêu tôi bằng gì và kết luận ở đây mến khách lắm, nhứt là vừa khách lại là bà con dòng họ.

Ông chú nửa ngồi, nửa dựa trên võng, tôi ngồi dưới sàn. Ông không nhìn tôi, đôi mắt ngầu đục đứng trân, miệng bắt đầu một câu chuyện không đầu, không cuối.

“Hoang sơ nê địa, nước chỗ nào cũng ngập quá đầu người. Bắc giàn cây đước, cây mắm, che chắn lá dừa nước ở. Ngày ngày vục đầu lặn xuống đáy sông, đáy biển móc đất đắp nền nhà, chuồng heo, chuồng gà. Con nít 3 tuổi lặn như rái cá. Ðứa nào đứa nấy cùi cụi, đen nhẻm. Cá tôm nhiều vô kể. Nhà này la tét cổ họng cũng không tới nhà kia. Hai thằng đàn ông móc đất đắp, ngoi lên cụng đầu nhau, nền đất giáp mí, ôm nhau khóc như chết đi sống lại. Ai cũng anh em, ai cũng bà con họ hàng. Cây đước, cây mắm mới nẩy chồi đó mà không lâu sau đã cao quá đầu người, đất lắng lại, biển thành rừng, đàn ông móc đất lấn rừng thành cơ ngơi. Cá dứa thấy có người đến ở, đêm đàn đàn kéo đến ăn trái mắm nghe kể chuyện xứ khác. Ðàn bà kiếm hột giống, trồng rẫy. Thoáng chốc đất rẫy bạt ngàn, người ta xuống xuồng đi bán hàng bông. Ðàn ông làm ghe lớn, ghe nhỏ đi xa ngoài phía biển. Thành làng, thành xóm, ai rồi cũng bà con họ hàng với nhau”.

- Ông cố mầy họ Phạm, tao họ Ðức. Mầy kêu tao tới bằng ông chú lận…

***

Buổi sáng đầu tiên Ðất Mũi. Tôi và Mai rảo bước trên vọng đài, ngó ra xa phía biển. Ðất trời thanh sạch, từng luồng gió biển mênh mang nồng ấm. Mai hỏi:

- Mặt trời sao mọc phía biển mà cũng lặn ở phía biển vậy anh?

- Ở đây đất lấn biển, mới hôm qua là biển nhưng hôm nay là đất, là cuộc sống con người. Mặt trời mọc lặn cũng chung quanh cuộc sống con người.

Phía xa là một mũi rừng xé biển vươn lên. Mũi đất ấy đã bao đời vững vàng một niềm tin tiến tới, chưa hề lùi bước. Tôi chợt nghĩ đến một ý thơ, đất nước từ phía ấy lớn lên. Vậy là biết bao lớp người, trong đó có ông cố, ông chú của tôi đã xây dựng cơ ngơi từ hoang thiên nê địa. Những chồi mắm, đước không biết lang thang từ nhánh sông, con rạch nào cứ tụ ra phía mũi, không bao lâu đã cao quá đầu người, xanh một màu xanh tha thiết. Cả không gian, thời gian và cả ký ức trăm năm ngàn năm cùng chung trên một mũi tàu chạy mải miết. Ông nội tôi, ba tôi, biết đi cùng lúc với biết lội, lặn ngụp như rái cá. Những người đàn bà, có bà cố, bà nội tôi trồng rẫy, trồng cả một luống bông mồng gà đỏ chót để đón Tết. Bây giờ tôi đứng đây, mới tới lần đầu hay quay trở lại nguồn cội, nghe ông chú kể chuyện, nghe hơi thở Mai thật nồng ấm cạnh bên.

- Anh, mai mốt anh hứa dẫn em về thăm ông chú, thăm Ðất Mũi nhiều lần nữa nghen.

- Có biết chắc là ông chú thiệt không?

- Thì ở đây ai cũng bà con họ hàng nhau mà, anh họ Phạm, ông chú họ Ðức đó hổng thấy sao?

- Lỡ không bà con họ hàng gì thì sao? Mình đâu có lý do gì để về.

- Ờ thì, lý do là… tại Ðất Mũi này, em đồng ý làm vợ anh, bộ không được hả…

Mai vụt chạy ra phía cầu dạo, nắng sớm ướp lên gương mặt em một màu hồng ửng, vậy là phía ấy có hai mặt trời đang cùng bừng sáng choáng ngợp cả hồn tôi.

***

Hai người đàn ông móc đất, ngoi lên cụng đầu nhau, đất giáp mí, ôm nhau khóc như vừa chết đi sống lại. Hai Tánh nhìn người đàn ông, người đàn ông nhìn bà vợ bụng cũng đã lùm lùm. Người đàn ông hỏi:

- Anh họ gì?

- Tôi họ Phạm.

- Vậy sau này, nếu thằng trong bụng là con trai tôi cho nó lấy họ Ðức. Tôi mồ côi, mần mướn suốt đời, có tên không có họ.

- Ừ, vậy thì họ Ðức.

Ở vùng này, kiểu gì rồi cũng bà con dòng họ nhau hết. Hai người đàn ông ôm nhau khóc như chết đi sống lại, đất bùn rõ nước, bên trên là những người đàn bà, những đứa con nít sắp chào đời, chuồng gà, chuồng heo mới cất…

Truyện ngắn của Phạm Quốc Rin

Kể chuyện bằng hình ảnh

Giữa nhịp sôi động của báo chí hiện đại, nơi thông tin được truyền tải từng giây, Nhà báo Võ Công Danh Việt chọn cách riêng tiếp cận độc giả: kể chuyện bằng hình ảnh.

Cà Mau rực sắc văn hoá qua “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263

Chương trình nghệ thuật “Vầng trăng cổ nhạc” lần 263 diễn ra tối 26/4 tại Quảng trường Hùng Vương (phường Bạc Liêu) trong không khí trang trọng, đậm đà bản sắc văn hoá Nam Bộ.

KẾT QUẢ HỘI THI “MÓN NGON TỪ GẠO” 2026

Món ngon từ gạo quê hương

Hội thi “Món ngon từ gạo” do Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) tỉnh Cà Mau tổ chức vào sáng 26/4, trong khuôn khổ hoạt động của Tuần lễ Khoa học, Công nghệ - Văn hoá, Du lịch và Cuộc thi “Gạo ngon ĐBSCL” lần thứ I/2026.

Rộn ràng Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào

Sáng 26/4 (mùng 10/3 năm Bính Ngọ), tại xã Gành Hào, Ban Trị sự Lăng Ông Nam Hải long trọng tổ chức nghi thức thỉnh và nghinh Ông từ biển về chánh điện. Đây là hoạt động chính của Lễ hội Nghinh Ông Gành Hào lần thứ XXIII/2026.

Kết quả Cuộc thi gạo ngon ĐBSCL 2026

Giỗ Tổ Hùng Vương - Hành trình gìn giữ cội nguồn và sức mạnh dân tộc

Giỗ Tổ Hùng Vương vào ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch hằng năm mang ý nghĩa đặc biệt sâu sắc, gắn với cội nguồn dựng nước của dân tộc Việt Nam. Trải qua hàng nghìn năm, đây không chỉ là lễ hội truyền thống mà còn trở thành Quốc lễ, thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.

Lịch truyền hình trực tiếp, livestream các hoạt động, sự kiện dịp lễ 30/4

Cà Mau - Các sự kiện, hoạt động nổi bật dịp lễ 30/4 và 1/5

Người nghệ sĩ của Trường Sa

“Trường Sa, 10/4/2026”, dòng thông tin chia sẻ ngắn gọn cùng bức ảnh đẹp về Trường Sa trên trang Facebook cá nhân của Nhà báo - Nghệ sĩ Nhiếp ảnh (NSNA) Lê Nguyễn, Phó Chủ tịch Hội NSNA Việt Nam, như cách anh bao lần chia sẻ với bạn bè mỗi bận đến với trái tim Tổ quốc nơi đầu sóng. Nhưng với nhiều người bạn, người em thân thiết như chúng tôi đều cảm nhận trong dòng thông tin ấy niềm sướng vui đặc biệt hơn của anh trong chuyến hải trình này, bởi đây là cột mốc đánh dấu lần thứ 10 anh đến Trường Sa.